[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 140
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Móng tay được tu bổ mượt mà xinh đẹp trên đầu ngón tay trắng nõn của Nhiếp Kỳ nhẹ nhàng vói vào bên trong kẽ nứt trên vỏ hạt thông, hơi dùng sức, rắc, nhân trắng bên trong rơi vào trong lòng bàn tay hắn.
Đầu lưỡi đỏ tươi nhẹ nhàng vươn vào lòng bàn tay cuốn lấy, sau đó, hai mắt liền nheo lại thích ý, mị mị.
Nhiếp Huyễn cứ như vậy ngồi ở bên kia nhìn tiểu hoàng thúc dựa nghiêng vào tháp ăn hạt thông.
Rắc, rắc, rắc.
Nhiếp Huyễn nâng tay bóp trán, trong một chớp mắt có chút mê mang, cơ hồ sắp cho rằng mình quả thật bỏ bê chính vụ lăn đến Thành vương phủ quả thật chỉ để nhìn tiểu hoàng thúc nhà mình ăn hạt thông.
Nhịn không được có chút đắn đo nghĩ: hạt thông thật sự ăn ngon tới vậy sao?
Nhiếp Kỳ ăn xong hạt thông trong tay, rốt cuộc cũng chịu giương mắt thoáng nhìn hoàng đế, hỏi: "Không biết bệ hạ hạ giá, có chuyện gì quan trọng không?"
Nhiếp Huyễn có chút bực bội, ngươi cũng biết hỏi chuyện sao, Trẫm đã ngồi đây nhìn ngươi ăn hạt thông hết cả nén nhang rồi.
Nhiếp Kỳ trửng mắt nhìn, nói: "Hay là hoàng điệt nhi nhớ ta, cho nên đặc biệt đến thăm?"
Nhiếp Huyễn cảm thấy tiểu hoàng thúc nhà mình từ sau khi ngộ đạo hình như có hơi hoạt bát quá mức, càng cảm thấy nghẹn, muốn mở miệng, lại không biết nên nói như thế nào.
Nhiếp Kỳ thoáng ngồi thẳng lên, tiếp tục nhặt mấy hạt thông trên bàn, như cười như không mà hỏi: "Muốn ăn không?"
Nhiếp Huyễn hơi đen mặt, chịu thua mà nhận lấy hạt thông từ trong tay hắn, cần lấy nhìn chăm chú, nói: "Ôn khanh nhận trách nhiệm của Hộ bộ phải đến Kinh Châu ngay, khoảng năm ngày sau khởi hành."
Nhiếp Kỳ tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh: "Bệ hạ muốn tham tưởng nhân tuyển kế nhiệm Hộ bộ thượng thư với bổn vương sao?"
Nhiếp Huyễn hơi mím môi, liền nghe thấy Nhiếp Kỳ nói: "Ta còn cho rằng bệ hạ muốn bỏ không vị trí này, để cho Thị lang tạm thời quản mọi việc chứ."
Nhiếp Huyễn có chút kinh ngạc, gật gật đầu: "Trẫm đúng là có nghĩ như vậy."
Dừng một chút, lại nói: "Lần này Kinh Hồ gặp chuyện không may, Ôn khanh không thoát khỏi can hệ, thế gia có mấy người coi trọng vị trí Hộ bộ thượng thư, hôm nay Ôn khanh phải xuất kinh, nếu trẫm không lấp vị trí này, những người đó sẽ tự quay mũi đao vào nội bộ."
Nhiếp Kỳ chậc lưỡi cảm thán một chút, bình luận: "Chu Hi cũng thật không sống thoải mái gì."
Nhiếp Huyễn liếc xéo hắn, nói: "Trẫm mới sống không dễ đây này."
Nhiếp Kỳ chỉ cười.
Nhiếp Huyễn nắm chặt hạt thông trong tay, muốn nói lại thôi mấy lần, cúi đầu bóc vỏ hạt thông, bóc ra nhân bên trong trắng nõn quăng vào miệng.
Nhiếp Kỳ lắc lắc đầu, cười, tiếp tục bóc hạt thông của mình.
Rắc, rắc, rắc.
Nhiếp Huyễn ăn hạt thông xong, nói: "Ôn khanh khoảng năm ngày sau sẽ xuất kinh. Gánh tội phải xuất ngoại, trong kinh lại có nhiều người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vị trí thượng thư như vậy, chắc cũng sẽ không có mấy ai đi tiễn hắn. Trầm càng không thể đi. Cho nên Trẫm nghĩ... hoàng thúc có thể... thay trẫm đến tiễn hắn không."
Ngừng một lát, thấy bộ dáng nghiêng đầu như cười như không của Nhiếp Kỳ, đành nhận thua, nói tiếp: "Cũng thay mặt trẫm... nói với hắn vài câu."
Nhiếp Kỳ nga một tiếng, cúi đầu bóc vỏ hạt thông, rắc, rắc, rắc.
Một lát sau mới nói: "Chuyện ngươi có một chân với Ôn Tử Nhiên, người khác không biết, nhưng ta biết. Hiện giờ coi như ngươi chọc người giận, muốn tiểu hoàng thúc ta đi dỗ cho ngươi sao?"
Nhiếp Huyễn hiếm khi cảm thấy xấu hổ, thế nhưng suy nghĩ một lát, lại cảm thấy hình như cũng không có gì khác để biện minh, chỉ có thể cười khổ gật đầu, nói: "Cứ xem là vậy đi."
Nhiếp Kỳ ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt đào hoa sáng rõ trong suốt, vẫn mang vẻ như cười như không: "Hai ta cũng có một chân. Bệ hạ lại yêu cầu bổn vương làm việc này, đến cùng là ỷ vào ta thích ngươi hay là ỷ vào ta không thích ngươi đây?"
Nhiếp Huyễn có chút ngượng ngùng, chủ động lại gần ôm eo Nhiếp Kỳ: "Không phải như vậy... chỉ là do tiểu hoàng thúc làm việc, bao giờ cũng khiến Trẫm an tâm, bảo ai khác đi, cũng không thích hợp, có đúng không?"













