Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 140

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Móng tay được tu bổ mượt mà xinh đẹp trên đầu ngón tay trắng nõn của Nhiếp Kỳ nhẹ nhàng vói vào bên trong kẽ nứt trên vỏ hạt thông, hơi dùng sức, rắc, nhân trắng bên trong rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

Đầu lưỡi đỏ tươi nhẹ nhàng vươn vào lòng bàn tay cuốn lấy, sau đó, hai mắt liền nheo lại thích ý, mị mị.

Nhiếp Huyễn cứ như vậy ngồi ở bên kia nhìn tiểu hoàng thúc dựa nghiêng vào tháp ăn hạt thông.

Rắc, rắc, rắc.

Nhiếp Huyễn nâng tay bóp trán, trong một chớp mắt có chút mê mang, cơ hồ sắp cho rằng mình quả thật bỏ bê chính vụ lăn đến Thành vương phủ quả thật chỉ để nhìn tiểu hoàng thúc nhà mình ăn hạt thông.

Nhịn không được có chút đắn đo nghĩ: hạt thông thật sự ăn ngon tới vậy sao?

Nhiếp Kỳ ăn xong hạt thông trong tay, rốt cuộc cũng chịu giương mắt thoáng nhìn hoàng đế, hỏi: "Không biết bệ hạ hạ giá, có chuyện gì quan trọng không?"

Nhiếp Huyễn có chút bực bội, ngươi cũng biết hỏi chuyện sao, Trẫm đã ngồi đây nhìn ngươi ăn hạt thông hết cả nén nhang rồi.

Nhiếp Kỳ trửng mắt nhìn, nói: "Hay là hoàng điệt nhi nhớ ta, cho nên đặc biệt đến thăm?"

Nhiếp Huyễn cảm thấy tiểu hoàng thúc nhà mình từ sau khi ngộ đạo hình như có hơi hoạt bát quá mức, càng cảm thấy nghẹn, muốn mở miệng, lại không biết nên nói như thế nào.

Nhiếp Kỳ thoáng ngồi thẳng lên, tiếp tục nhặt mấy hạt thông trên bàn, như cười như không mà hỏi: "Muốn ăn không?"

Nhiếp Huyễn hơi đen mặt, chịu thua mà nhận lấy hạt thông từ trong tay hắn, cần lấy nhìn chăm chú, nói: "Ôn khanh nhận trách nhiệm của Hộ bộ phải đến Kinh Châu ngay, khoảng năm ngày sau khởi hành."

Nhiếp Kỳ tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh: "Bệ hạ muốn tham tưởng nhân tuyển kế nhiệm Hộ bộ thượng thư với bổn vương sao?"

Nhiếp Huyễn hơi mím môi, liền nghe thấy Nhiếp Kỳ nói: "Ta còn cho rằng bệ hạ muốn bỏ không vị trí này, để cho Thị lang tạm thời quản mọi việc chứ."

Nhiếp Huyễn có chút kinh ngạc, gật gật đầu: "Trẫm đúng là có nghĩ như vậy."

Dừng một chút, lại nói: "Lần này Kinh Hồ gặp chuyện không may, Ôn khanh không thoát khỏi can hệ, thế gia có mấy người coi trọng vị trí Hộ bộ thượng thư, hôm nay Ôn khanh phải xuất kinh, nếu trẫm không lấp vị trí này, những người đó sẽ tự quay mũi đao vào nội bộ."

Nhiếp Kỳ chậc lưỡi cảm thán một chút, bình luận: "Chu Hi cũng thật không sống thoải mái gì."

Nhiếp Huyễn liếc xéo hắn, nói: "Trẫm mới sống không dễ đây này."

Nhiếp Kỳ chỉ cười.

Nhiếp Huyễn nắm chặt hạt thông trong tay, muốn nói lại thôi mấy lần, cúi đầu bóc vỏ hạt thông, bóc ra nhân bên trong trắng nõn quăng vào miệng.

Nhiếp Kỳ lắc lắc đầu, cười, tiếp tục bóc hạt thông của mình.

Rắc, rắc, rắc.

Nhiếp Huyễn ăn hạt thông xong, nói: "Ôn khanh khoảng năm ngày sau sẽ xuất kinh. Gánh tội phải xuất ngoại, trong kinh lại có nhiều người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vị trí thượng thư như vậy, chắc cũng sẽ không có mấy ai đi tiễn hắn. Trầm càng không thể đi. Cho nên Trẫm nghĩ... hoàng thúc có thể... thay trẫm đến tiễn hắn không."

Ngừng một lát, thấy bộ dáng nghiêng đầu như cười như không của Nhiếp Kỳ, đành nhận thua, nói tiếp: "Cũng thay mặt trẫm... nói với hắn vài câu."

Nhiếp Kỳ nga một tiếng, cúi đầu bóc vỏ hạt thông, rắc, rắc, rắc.

Một lát sau mới nói: "Chuyện ngươi có một chân với Ôn Tử Nhiên, người khác không biết, nhưng ta biết. Hiện giờ coi như ngươi chọc người giận, muốn tiểu hoàng thúc ta đi dỗ cho ngươi sao?"

Nhiếp Huyễn hiếm khi cảm thấy xấu hổ, thế nhưng suy nghĩ một lát, lại cảm thấy hình như cũng không có gì khác để biện minh, chỉ có thể cười khổ gật đầu, nói: "Cứ xem là vậy đi."

Nhiếp Kỳ ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt đào hoa sáng rõ trong suốt, vẫn mang vẻ như cười như không: "Hai ta cũng có một chân. Bệ hạ lại yêu cầu bổn vương làm việc này, đến cùng là ỷ vào ta thích ngươi hay là ỷ vào ta không thích ngươi đây?"

Nhiếp Huyễn có chút ngượng ngùng, chủ động lại gần ôm eo Nhiếp Kỳ: "Không phải như vậy... chỉ là do tiểu hoàng thúc làm việc, bao giờ cũng khiến Trẫm an tâm, bảo ai khác đi, cũng không thích hợp, có đúng không?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...