[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 126
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Đã lâu không thừa hoan, lại còn lớn thêm mấy tuổi, Ôn Tử Nhiên có chút không chịu được tình sự triền miên.
Lúc bị thao làm đến mơ màng b*n r*, hoàng đế vừa mới vào trận, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, đè chặt lấy hắn nhân lúc cơ thể hắn còn đang co rút sau khi cao trào mà đ//â//m rút thật sâu mấy mươi cái, Ôn Tử Nhiên ngay cả bắp đùi cũng phát run, cắn góc chăn rít lên the thé, cong eo căng cứng lại b*n r* thêm từng trận.
Nhiếp Huyễn quệt một ít bạch trọc lên đầu ngón tay, lau lên mi mắt hắn, Ôn Tử Nhiên hoàn toàn thất thần, mờ mịt nhìn ngón tay của hoàng đế, tựa như không ý thức được y đang làm chuyện gì vậy.
Nhiếp Huyễn cảm thấy đáng yêu, cầm lấy góc chăn mà hắn đang gắt gao cắn chặt rút ra, tạm hoãn cơn đưa đẩy dưới thân, vừa tinh tế hôn hôn lấy lòng hắn, vừa dùng sức giật mạnh góc chăn kia ra, ném đi.
Ôn Tử Nhiên nhất thời không kịp phản ứng, còn đang thở hổn hển, giữa lúc bất ngờ hoàng đế liền hung hăng đ//â//m vào, làm cho cao chi hoa quế tan chảy bên trong bị ép trào ra ngoài rất nhiều, khiến cho kẽ đùi vốn đã ướt sung trở nên trơn trượt một mảng.
v*t c*ng rắn nhiệt tình nghiền lên n* m*n c*m sâu trong vách ruột, Ôn Tử Nhiên thốt nhiên bật kêu lên một tiếng, lại bởi vì kh* c*m tê dại theo sau đó mà thanh âm trở nên kéo dài mềm ngọt, Nhiếp Huyễn nghe thấy càng thêm đ*ng t*nh.
Điên loan đảo phượng một hồi tất nhiên là tận hứng, đến lúc thu dọn tàn cục đi ngủ đã là lúc mặt trời về tây.
Nhiếp Huyễn ngủ một giấc ngắn thì tỉnh dậy, buổi chiều đã hoang đường một trận, còn có nhiều chính sự cấp bách đang chờ ý kiến phúc đáp của y; Ôn Tử Nhiên bị y ép buộc không ít, ngủ thật sự sâu.
Nghe được tiếng động hé mắt ra, bị hoàng đế dỗ dành mấy câu, lại thiếp đi.
......
Chuyện ngày đó Ôn Tử Nhiên hồi kinh cùng hoàng đế mật đàm thâu đêm, hôm sau liền phục nguyên chức vào Hộ bộ rất nhanh được lan truyền khắp kinh thành, ai ai đều biết.
Cùng được trọng dụng như vậy còn có vị từng là đệ nhất bất tài Lan Lăng Chu thị Lục lang Chu Sưởng kia nữa, hiện nay đã danh chính ngôn thuận lấy công trị thủy mà ngồi vững vị trí Công bộ Thị lang, toàn triều đều đồn đãi, hắn cũng sắp sửa chiếm mất vị trí của Trần thượng thư, Trần Phong, trở thành giống như huynh trưởng của hắn trước kia vậy, người trẻ tuổi nhất lục bộ chính đường.
Sau khi tan tầm Chu Dục khó có khi không trực tiếp về phủ, mà là nhận lời mời đến Thụy Hương lâu.
Mới bước vào nhã thính, liếc nhìn liền có thể thấy nam nhân đứng trước song cửa sổ kia, vội bước tới hai bước, thân thiết gọi: "Lục ca."
Chu Sưởng quay đầu lại, cười với hắn: "Thập lang, đã lâu không gặp, có khỏe không?"
Chu Dục nói: "Nhờ phúc, tiểu đệ mọi chuyện đều tốt cả, Lục ca thì sao?"
Chu Sưởng xoay người lại cười cười: "Ta có thể có cái gì không tốt."
Chu Dục âm thầm gật đầu: "Lục ca hôm nay, thân thể tình thần đều khác lạ."
Chu Sưởng gật đầu: "Nam nhi trượng phu, vẫn phải cần có một số việc, mới có thể lập chí được. Thập lang của chúng ta tất nhiên hiểu rõ, chỉ là có vài người, vẫn không chịu hiểu."
Chu Dục hơi hơi mím môi, biện giải: "Huynh trưởng hắn..."
Chu Sưởng nâng tay cắt lời hắn: "Hắn dạo này có khỏe không?"
Sắc mặt Chu Dục hơi trầm xuống, lắc lắc đầu: "Vẫn không khỏe, cứ phải uống thuốc, lại không chịu nói rõ với bọn ta, ngay cả đại tẩu cũng bị gạt."
Chu Sưởng hừ một tiếng, sắc mặt khó coi đi mấy phần.
Sau một lúc lâu, mới từ từ nói: "Hôm nay gọi thập lang đến, Lục ca có lời muốn nói với ngươi."
Chu Dục có chút không quen với việc đổi đề tài nhanh như vậy, nhưng vẫn gật đầu: "Lục ca cứ nói, tiểu đệ nghe."
Chu Sưởng quan sát hắn một lát, nói: "Thập lang hiện nay cũng đã là người trong thư xá, đường đường là cận thần của thiên tử; Lục ca ta bất tài, thẹn làm Công bộ thị lang, chiếu theo ý bệ hạ, có lẽ không lâu nữa, sẽ tiến thành Hộ bộ thị lang."
Hộ bộ và Công bộ mặc dù cùng nằm trong lục bộ, nhưng nặng nhẹ rõ ràng, Hộ bộ thị lang đã là một trọng thần vô cùng quan trọng trong triều, huống chi hiện nay Hộ bộ thượng thư Ôn Tử Nhiên và Chu Sưởng hắn từng cùng nhau trị thủy ở Kinh Châu hết ba năm, giao tình thâm hậu.
Chu Dục vui vẻ, cười nói: "Chúc mừng Lục ca, việc này huynh trưởng có biết chưa?"
Chu Sưởng khép mắt lại, khi mở ra, đã càng trở nên kiên định: "Thập lang, hiện nay huynh đệ hai chúng ta tuy rằng vẫn không bằng được hắn, nhưng cũng đã có thể chống đỡ được Chu gia, ngươi kêu hắn lui đi."
Chu Sưởng kinh ngạc mà nhìn Lục ca nhà mình.
Sau khi Lục ca và huynh trưởng cãi vả chia nhà, ngay cả hai tiếng "huynh trưởng" cũng lười gọi, chỉ nhàn nhạt gọi một tiếng "hắn" mà thôi.
Chu Dục tim đập loạn cũng không ngoài dự đoán của Chu Sưởng: "Thập lang, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn nhìn hắn – muốn nhìn đại ca của chúng ta tươi sống tự mệt chết chính mình hay sao? Ngươi trở về nói với hắn, nói là ta nói, Chu gia hôm nay không có hắn cũng không sợ đám thế gia kia, bảo hắn lui đi!"













