Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 126

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã lâu không thừa hoan, lại còn lớn thêm mấy tuổi, Ôn Tử Nhiên có chút không chịu được tình sự triền miên.

Lúc bị thao làm đến mơ màng b*n r*, hoàng đế vừa mới vào trận, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, đè chặt lấy hắn nhân lúc cơ thể hắn còn đang co rút sau khi cao trào mà đ//â//m rút thật sâu mấy mươi cái, Ôn Tử Nhiên ngay cả bắp đùi cũng phát run, cắn góc chăn rít lên the thé, cong eo căng cứng lại b*n r* thêm từng trận.

Nhiếp Huyễn quệt một ít bạch trọc lên đầu ngón tay, lau lên mi mắt hắn, Ôn Tử Nhiên hoàn toàn thất thần, mờ mịt nhìn ngón tay của hoàng đế, tựa như không ý thức được y đang làm chuyện gì vậy.

Nhiếp Huyễn cảm thấy đáng yêu, cầm lấy góc chăn mà hắn đang gắt gao cắn chặt rút ra, tạm hoãn cơn đưa đẩy dưới thân, vừa tinh tế hôn hôn lấy lòng hắn, vừa dùng sức giật mạnh góc chăn kia ra, ném đi.

Ôn Tử Nhiên nhất thời không kịp phản ứng, còn đang thở hổn hển, giữa lúc bất ngờ hoàng đế liền hung hăng đ//â//m vào, làm cho cao chi hoa quế tan chảy bên trong bị ép trào ra ngoài rất nhiều, khiến cho kẽ đùi vốn đã ướt sung trở nên trơn trượt một mảng.

v*t c*ng rắn nhiệt tình nghiền lên n* m*n c*m sâu trong vách ruột, Ôn Tử Nhiên thốt nhiên bật kêu lên một tiếng, lại bởi vì kh* c*m tê dại theo sau đó mà thanh âm trở nên kéo dài mềm ngọt, Nhiếp Huyễn nghe thấy càng thêm đ*ng t*nh.

Điên loan đảo phượng một hồi tất nhiên là tận hứng, đến lúc thu dọn tàn cục đi ngủ đã là lúc mặt trời về tây.

Nhiếp Huyễn ngủ một giấc ngắn thì tỉnh dậy, buổi chiều đã hoang đường một trận, còn có nhiều chính sự cấp bách đang chờ ý kiến phúc đáp của y; Ôn Tử Nhiên bị y ép buộc không ít, ngủ thật sự sâu.

Nghe được tiếng động hé mắt ra, bị hoàng đế dỗ dành mấy câu, lại thiếp đi.

......

Chuyện ngày đó Ôn Tử Nhiên hồi kinh cùng hoàng đế mật đàm thâu đêm, hôm sau liền phục nguyên chức vào Hộ bộ rất nhanh được lan truyền khắp kinh thành, ai ai đều biết.

Cùng được trọng dụng như vậy còn có vị từng là đệ nhất bất tài Lan Lăng Chu thị Lục lang Chu Sưởng kia nữa, hiện nay đã danh chính ngôn thuận lấy công trị thủy mà ngồi vững vị trí Công bộ Thị lang, toàn triều đều đồn đãi, hắn cũng sắp sửa chiếm mất vị trí của Trần thượng thư, Trần Phong, trở thành giống như huynh trưởng của hắn trước kia vậy, người trẻ tuổi nhất lục bộ chính đường.

Sau khi tan tầm Chu Dục khó có khi không trực tiếp về phủ, mà là nhận lời mời đến Thụy Hương lâu.

Mới bước vào nhã thính, liếc nhìn liền có thể thấy nam nhân đứng trước song cửa sổ kia, vội bước tới hai bước, thân thiết gọi: "Lục ca."

Chu Sưởng quay đầu lại, cười với hắn: "Thập lang, đã lâu không gặp, có khỏe không?"

Chu Dục nói: "Nhờ phúc, tiểu đệ mọi chuyện đều tốt cả, Lục ca thì sao?"

Chu Sưởng xoay người lại cười cười: "Ta có thể có cái gì không tốt."

Chu Dục âm thầm gật đầu: "Lục ca hôm nay, thân thể tình thần đều khác lạ."

Chu Sưởng gật đầu: "Nam nhi trượng phu, vẫn phải cần có một số việc, mới có thể lập chí được. Thập lang của chúng ta tất nhiên hiểu rõ, chỉ là có vài người, vẫn không chịu hiểu."

Chu Dục hơi hơi mím môi, biện giải: "Huynh trưởng hắn..."

Chu Sưởng nâng tay cắt lời hắn: "Hắn dạo này có khỏe không?"

Sắc mặt Chu Dục hơi trầm xuống, lắc lắc đầu: "Vẫn không khỏe, cứ phải uống thuốc, lại không chịu nói rõ với bọn ta, ngay cả đại tẩu cũng bị gạt."

Chu Sưởng hừ một tiếng, sắc mặt khó coi đi mấy phần.

Sau một lúc lâu, mới từ từ nói: "Hôm nay gọi thập lang đến, Lục ca có lời muốn nói với ngươi."

Chu Dục có chút không quen với việc đổi đề tài nhanh như vậy, nhưng vẫn gật đầu: "Lục ca cứ nói, tiểu đệ nghe."

Chu Sưởng quan sát hắn một lát, nói: "Thập lang hiện nay cũng đã là người trong thư xá, đường đường là cận thần của thiên tử; Lục ca ta bất tài, thẹn làm Công bộ thị lang, chiếu theo ý bệ hạ, có lẽ không lâu nữa, sẽ tiến thành Hộ bộ thị lang."

Hộ bộ và Công bộ mặc dù cùng nằm trong lục bộ, nhưng nặng nhẹ rõ ràng, Hộ bộ thị lang đã là một trọng thần vô cùng quan trọng trong triều, huống chi hiện nay Hộ bộ thượng thư Ôn Tử Nhiên và Chu Sưởng hắn từng cùng nhau trị thủy ở Kinh Châu hết ba năm, giao tình thâm hậu.

Chu Dục vui vẻ, cười nói: "Chúc mừng Lục ca, việc này huynh trưởng có biết chưa?"

Chu Sưởng khép mắt lại, khi mở ra, đã càng trở nên kiên định: "Thập lang, hiện nay huynh đệ hai chúng ta tuy rằng vẫn không bằng được hắn, nhưng cũng đã có thể chống đỡ được Chu gia, ngươi kêu hắn lui đi."

Chu Sưởng kinh ngạc mà nhìn Lục ca nhà mình.

Sau khi Lục ca và huynh trưởng cãi vả chia nhà, ngay cả hai tiếng "huynh trưởng" cũng lười gọi, chỉ nhàn nhạt gọi một tiếng "hắn" mà thôi.

Chu Dục tim đập loạn cũng không ngoài dự đoán của Chu Sưởng: "Thập lang, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn nhìn hắn – muốn nhìn đại ca của chúng ta tươi sống tự mệt chết chính mình hay sao? Ngươi trở về nói với hắn, nói là ta nói, Chu gia hôm nay không có hắn cũng không sợ đám thế gia kia, bảo hắn lui đi!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...