Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 108

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đợi đến khi hỏi rõ hoàng đế dự tính kế tiếp làm thế nào, Nhiếp Huyễn liền bị Hộ bộ thượng thư một mặt đỏ bừng nhét vào tay một ngàn lượng ngân phiếu và năm mươi lượng bạc vụn, cung kính đuổi ra ngoài.

Lúc này cũng không quên mượn một con ngựa, không có đi bộ trở về.

Khi về lại đến tửu lâu, liền ở dưới lầu thanh toán tiền cơm rồi mới bước lên tầng trên.

Đã qua giờ trưa, rất ít người dùng cơm trong quán, thân ảnh Chu Hi bên cửa sổ độc tọa, liền càng thêm lóa mắt.

Thừa tướng phong tư duyên dáng như trúc như ngọc của y đang mở quạt che nửa gương mặt, chân mày hơi nhíu đầy vẻ mệt mỏi.

Nhiếp Huyễn nhịn không được mà cười ra tiếng, Chu Hi lập tức giương mắt nhìn qua, thấy hoàng đế cuối cùng cũng trở lại, lúc này mới khép cánh quạt lại, đứng lên nói: "Đi được chưa?"

Trong giọng nói đè nén sự phẫn nộ khó chịu cùng mất kiên nhẫn, cho dù là chất giọng thanh nhã dễ nghe cũng không che dấu hết được.

Nhiếp Huyễn càng thêm buồn cười, cầm lấy tay hắn, cười nói: "Là ta không tốt, để cho Bá Dương chờ lâu."

Chu Hi tránh khỏi tay y, đi đằng trước, hữu khí vô lực nói: "Bệ.. Cao công tử không phải có mang theo ám vệ sao, vì sao đi vay tiền cũng lâu như vậy."

Nhiếp Huyễn cúi người cầm lấy cây dù trúc gác bên cạnh bàn lên, cười đáp: "Trên người thị vệ có thể có bao nhiêu tiền? Lát nữa còn muốn dẫn ngươi tới chỗ tiêu tiền như nước, cần phải mang theo chút tiền chứ, cho nên cố ý đi tìm Thiện Chi."

Chu Hi suy nghĩ đến vị trí phủ trạch của Ôn Tử Nhiên, hung hăng trừng mắt nhìn y một cái, chợt như nhớ ra điều gì vậy, chân mày nhướng lên: "Tiết kiệm dưỡng đức, những nơi tiêu tiền như nước, không cần đi vẫn tốt hơn."

Nhiếp Huyễn mỉm cười chạy hai ba bước đuổi theo, lại cầm lấy tay hắn, mỉm cười nói: "Đừng giận nữa, là ta không tốt, biết ngươi da mặt mỏng, không nên để ngươi ở lại đây một mình. Bất quá trước đó ngươi đã để lộ phú quý, nghĩ tới chủ quán kia cũng sẽ không mắt mù mà làm khó dễ ngươi."

Dừng một chút lại nói: "Nói là tiêu tiền, thực ra cũng không sao cả, khó có khi ra ngoài, cũng nên dẫn ngươi tới nơi hay nhất kinh thành chứ."

Chu Hi sâu sắc liếc nhìn y một cái, tay lại rút ra, không chỉ không rút ra được, còn bị nắm càng thêm chặt.

Liền quay mặt đi không thèm nhìn nữa, chỉ miễn cưỡng nói: "Nơi hay nhất là gì?"

Nhiếp Huyễn cười nói: "Đi thì biết."

Chợt như nhớ ra điều gì, lắc đầu cười cười: "Bá Dương vẫn luôn giữ mình trong sạch, chắc là chưa từng biết tới."

Chu Hi nhất thời lại nghĩ tới chuyện gì, thần sắc lập tức trở nên có chút khó hiểu, lại mạnh mẽ đè áp xuống.

Chỉ là bị hoàng đế năm tay đi suốt một đoạn đường, mắt nhìn phong cảnh bốn phía, cảm giác không ổn trong lòng càng lúc càng thêm sâu.

Mạnh mẽ rút tay ra, mím môi, trừng mắt nhìn y không nói lời nào.

Nhiếp Huyễn mỉm cười lại đi kéo tay hắn: "Sao lại giận rồi?"

Chu Hi không cho y nắm tay nữa, cố ghìm lại nộ khí, gằn từng chữ: "Cao công tử cuối cùng muốn dẫn ta đến chỗ nào?"

"Sắp tới rồi, đi thôi." Nhiếp Huyễn trừng mắt nhìn, chợt cười một tiếng, ghé vào bên tai hắn thì thầm: "Hiện giờ nếu như đổi ý, chuyện lần này liền xem như là ngươi bội ước, ngày mai trẫm liền triệu Chu Dục của ngươi vào cung bồi tịch, ngươi cũng không quản được."

Chu Hi mạnh mẽ ngẩng đầu, căm hận nói: "Ngươi--!"

Lại quay mặt đi, nhịn xuống.

Nhiếp Huyễn đắc ý cười cười, một lần nữa nắm lấy tay hắn, s* s*ng dọc theo cổ tay lên tới trên cánh tay, lại mò về tới cổ tay, kéo hắn theo đường cũ xa xăm chậm rãi đi tới.

Thằng đến trước một ban công, giương mắt nhìn lên liền có thể nhìn thấy màn đỏ đầy lầu.

Lúc này Nhiếp Huyễn mới cười nói: "Đến rồi."

Nói xong liền nắm tay Chu Hi muốn bước vào.

Chu Hi đã lại lấy chiết phiến trong tay áo ra, gạt tay y, đen mặt, cùng y bước vào.

Tú bà ngược lại vẫn còn nhớ rõ vị Cao công tử lần trước cùng đến với Dung tướng này, chỉ là Dung tướng phạm tội liền bị đá đến biên giới Tây Nam, đang chần chờ suy nghĩ có lẽ không cần phải quá thân thiện, bước tới gọi: "Cao công tử, lâu rồi mới gặp..."

Liếc mắt nhìn qua nam tử đi sau lưng y, nhất thời lập tức trưng ra gương mặt niềm nở thân thiện, cất giọng the thé nói: "Ái chà! Chu tướng đến rồi! Ngài thật lâu không ghé, các cô nương đều nhớ ngài nha!"

Nhiếp Huyễn nghe đến phát ngốc, quay đầu nhìn Chu Hi, thừa tướng của y đã dùng chiết phiến che khuất nửa gương mặt, vừa khéo cản đi tầm nhìn của y, thản nhiên nói: "Mang bằng hữu tới trải nghiệm, không cần khoa trương như vậy, cứ đến nhã gian cũ của bổn tướng là được, nếu có hoa khôi nương tử còn nhàn rỗi thì gọi tới hầu hạ đi."

Nhiếp Huyễn trợn mắt há mồm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...