Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 105

[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ

Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng đế mang theo thừa tướng muốn cải trang vi hành khảo sát dân tình, những tửu lầu lớn mà Chu Hi vẫn thường hay đến như Thiên Hương lâu Thụy Tiên lâu dĩ nhiên là không thể đi, mang theo Chu Hi đi loanh quanh lòng vòng, tìm một quán nhỏ yên tĩnh một chút, Chu Hi chần chờ bước vào, nhìn thấy mọi thứ đều gọn gàng sạch sẽ, nên cũng không tỏ vẻ gì.

Nhiếp Huyễn đi thẳng lên lầu hai, chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Chu Hi cũng cùng ngồi, thấy hoàng đế rành rọt mà gọi vài món ăn, còn gọi thêm hai bình rượu, liền có chút nghi hoặc mà nhìn y.

Nhiếp Huyễn cười một tiếng, nói: "Trước kia từng đế với Quảng Xuyên huynh."

Chu Hi thoàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Nhiếp Huyễn lại hỏi hắn có còn muốn ăn thêm gì nữa không, để gọi, hắn chỉ lắc lắc đầu, bảo chủ quán pha một bình trà ngon mang đến.

Nước trà đến trễ hơn rượu, Nhiếp Huyễn mới rót đầy một ly, nhìn thấy hắn bưng lấy chén trà, cũng không cho hắn rót rượu, nghĩ nghĩ mới nói: "Lúc trước Bá Dương cáo bệnh, hôm nay đã khỏe chưa?"

Chu Hi rũ mắt cười, nói: "Nhờ phúc, đã không còn trở ngại."

Nhiếp Huyễn nhìn chiếc áo khoác dày trên người hắn, không nói gì, tự uống một ly, híp mắt thỏa mãn thở ra một hơi, "Tuy rằng mặt tiền quán này không lớn, rượu tự nhưỡng lại rất ngon, đáng tiếc người bệnh không nên uống rượu, xem ra là ngươi không có phúc hưởng."

Chu Hi nhấp một ngụm trà, chậm rãi nuốt xuống, nói: "Đa tạ Cao công tử săn sóc."

Trước kia yến tiệc quá độ, dạ dày chịu tổn thương, nên đã nhiều năm không uống rượu, vốn còn đang suy nghĩ xem nếu như hoàng đế mời rượu thì phải từ chối như thế nào, không ngờ hoàng đế lại săn sóc như vậy, cho nên cũng nhẹ nhàng thở ra.

Không bao lâu, đồ ăn cũng được mang lên.

Một con gà nướng, một nồi thịt dê, một khay lòng xào, một bát canh tổ yến. Tuy chỉ có bốn món, nhưng quả thật lại rất có phân lượng, hai người ăn có hơi nhiều, Chu Hi theo bản năng nhíu nhíu mày, rồi lại trở nên như thường, tựa như không có việc gì, Nhiếp Huyễn đã gắp một đũa lòng xào, bắt đầu ăn.

Vừa ăn vừa nói với hắn: "Nếu không nhờ Quảng Xuyên, thì đã không biết trên đời này còn có thức ngon như vậy, Bá Dương không nếm thử sao?"

Ngày thường Chu Hi ngay cả thịt dê cũng không ăn, đối với thức ăn hạ đẳng như thịt heo thì đương nhiên là xin miễn cho kẻ bất tài, chỉ từng đũa từng đũa gắp nấm hương và măng bên trong rau xào.

Vừa nhìn liền biết là một kẻ ăn không tốt.

Nhiếp Huyễn cung mã không nghỉ, lại chính là môt thanh niên mới hai mươi mốt tuổi, luợng cơm ăn rất nhiều, chớp mắt đã một mình ăn hết nửa nồi thịt dê cùng với hơn phân nửa khay lòng xào, thấy thừa tướng của y gắp một miếng măng bắt đầu chậm rãi rũ mắt ăn, liền thò tay xé xuống một cái đùi gà.

Chu Hi nhìn thoáng qua, rồi lại quay về chậm rãi ăn miếng măng như cũ, rõ ràng là tuân thủ nguyên tắc ăn không nói ngủ không nói.

Nhiếp Huyễn lại đưa cái đùi gà kia tới bên miệng hắn.

Chu Hi sửng sốt một chút.

Nhiếp Huyễn mỉm cười nhìn hắn, cũng không nói, nhưng tay vẫn kiên trì ở lại trước miệng Chu Hi.

Vành tai Chu Hi lập tức đỏ lên, theo bản năng nhìn ngó bốn phía, lí nhí nói: "...giống bộ dáng gì."

Nhiếp Huyễn lại đưa đến gần thêm một chút, cũng nhỏ giọng trả lời: "Đường đường là thừa tướng mà lại gầy đến như vậy mới là không ra bộ dáng gì, ai không biết còn cho rằng trẫm khắt khe với ngươi."

Chu Hi liếc nhìn y, cười nhạo một tiếng.

Nhiếp Huyễn da mặt dày chỉ xem như là chưa từng nghe thấy, kiên trì giữ cái đùi gà kia ở bên miệng hắn.

Chu Hi thật sự là không thể, hơi mím môi, đến gần cắn một ngụm nhỏ.

Nhiếp Huyễn lúc này mới cười cười, dỗ dành: "Ta thấy mùi vị cũng không tệ đâu, không kém gì so với trong cung, Bá Dương cảm thấy thế nào? Ăn thêm đi."

Gà nướng quả thật là không tệ, đùi gà non mịn mềm mại, Chu Hi mím môi, chậm rãi nhai miếng thịt gà trong miệng chậm rãi nuốt xuống, thấy hoàng đế vẫn không có ý buông tay, nhận mệnh mà cắn thêm một ngụm.

(trời ơi c* tè quá á á á)

Cứ như vậy bị dỗ ăn hết hơn nửa cái đùi gà, mới lắc lắc đầu, nói no rồi.

Rốt cuộc Nhiếp Huyễn cũng rút tay về, tiếp tục cắn lên cái đùi gà đó, Chu Hi kinh ngạc nhìn, rũ mắt thấp giọng nói: "Như vậy không ổn..."

"Không ổn thế nào?" Nhiếp Huyễn cười tủm tỉm nhìn vành tai nhiễm lên một tầng phấn hồng của hắn, chậm rãi nói: "Giải y y chi, thôi thực thực chi, có cái gì không ổn?"

(giải y y chi, thôi thực thực chi: cới áo mình đang mặc đem cho người khác, lấy đồ mình đang ăn cho người khác ăn, cả câu muốn nói đến ý quan tâm đến đối phương.)

Nói xong liền cắn thêm mấy ngụm ăn hết đùi gà, có chút bất mãn mà nói: "Tuấn ca nhi mới có sáu tuổi, cũng không chỉ ăn có chút cơm như vầy, Bá Dương thật sự là ăn quá ít."

Chu Hi biết nghe lời phải, lại ăn thêm hai đũa nấm hương và măng xào.

Nhiếp Huyễn nhìn cũng bật cười, thản nhiên gắp một miếng thịt dê cho vào miệng, ăn xong đột nhiên hỏi: "Ngươi có bệnh dạ dày sao? Rất nặng?"

Chu Hi kinh ngạc giương mắt nhìn hoàng đế.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 201
Chương 206
Chương 211
Chương 221
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...