[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 105
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Hoàng đế mang theo thừa tướng muốn cải trang vi hành khảo sát dân tình, những tửu lầu lớn mà Chu Hi vẫn thường hay đến như Thiên Hương lâu Thụy Tiên lâu dĩ nhiên là không thể đi, mang theo Chu Hi đi loanh quanh lòng vòng, tìm một quán nhỏ yên tĩnh một chút, Chu Hi chần chờ bước vào, nhìn thấy mọi thứ đều gọn gàng sạch sẽ, nên cũng không tỏ vẻ gì.
Nhiếp Huyễn đi thẳng lên lầu hai, chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Chu Hi cũng cùng ngồi, thấy hoàng đế rành rọt mà gọi vài món ăn, còn gọi thêm hai bình rượu, liền có chút nghi hoặc mà nhìn y.
Nhiếp Huyễn cười một tiếng, nói: "Trước kia từng đế với Quảng Xuyên huynh."
Chu Hi thoàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Nhiếp Huyễn lại hỏi hắn có còn muốn ăn thêm gì nữa không, để gọi, hắn chỉ lắc lắc đầu, bảo chủ quán pha một bình trà ngon mang đến.
Nước trà đến trễ hơn rượu, Nhiếp Huyễn mới rót đầy một ly, nhìn thấy hắn bưng lấy chén trà, cũng không cho hắn rót rượu, nghĩ nghĩ mới nói: "Lúc trước Bá Dương cáo bệnh, hôm nay đã khỏe chưa?"
Chu Hi rũ mắt cười, nói: "Nhờ phúc, đã không còn trở ngại."
Nhiếp Huyễn nhìn chiếc áo khoác dày trên người hắn, không nói gì, tự uống một ly, híp mắt thỏa mãn thở ra một hơi, "Tuy rằng mặt tiền quán này không lớn, rượu tự nhưỡng lại rất ngon, đáng tiếc người bệnh không nên uống rượu, xem ra là ngươi không có phúc hưởng."
Chu Hi nhấp một ngụm trà, chậm rãi nuốt xuống, nói: "Đa tạ Cao công tử săn sóc."
Trước kia yến tiệc quá độ, dạ dày chịu tổn thương, nên đã nhiều năm không uống rượu, vốn còn đang suy nghĩ xem nếu như hoàng đế mời rượu thì phải từ chối như thế nào, không ngờ hoàng đế lại săn sóc như vậy, cho nên cũng nhẹ nhàng thở ra.
Không bao lâu, đồ ăn cũng được mang lên.
Một con gà nướng, một nồi thịt dê, một khay lòng xào, một bát canh tổ yến. Tuy chỉ có bốn món, nhưng quả thật lại rất có phân lượng, hai người ăn có hơi nhiều, Chu Hi theo bản năng nhíu nhíu mày, rồi lại trở nên như thường, tựa như không có việc gì, Nhiếp Huyễn đã gắp một đũa lòng xào, bắt đầu ăn.
Vừa ăn vừa nói với hắn: "Nếu không nhờ Quảng Xuyên, thì đã không biết trên đời này còn có thức ngon như vậy, Bá Dương không nếm thử sao?"
Ngày thường Chu Hi ngay cả thịt dê cũng không ăn, đối với thức ăn hạ đẳng như thịt heo thì đương nhiên là xin miễn cho kẻ bất tài, chỉ từng đũa từng đũa gắp nấm hương và măng bên trong rau xào.
Vừa nhìn liền biết là một kẻ ăn không tốt.
Nhiếp Huyễn cung mã không nghỉ, lại chính là môt thanh niên mới hai mươi mốt tuổi, luợng cơm ăn rất nhiều, chớp mắt đã một mình ăn hết nửa nồi thịt dê cùng với hơn phân nửa khay lòng xào, thấy thừa tướng của y gắp một miếng măng bắt đầu chậm rãi rũ mắt ăn, liền thò tay xé xuống một cái đùi gà.
Chu Hi nhìn thoáng qua, rồi lại quay về chậm rãi ăn miếng măng như cũ, rõ ràng là tuân thủ nguyên tắc ăn không nói ngủ không nói.
Nhiếp Huyễn lại đưa cái đùi gà kia tới bên miệng hắn.
Chu Hi sửng sốt một chút.
Nhiếp Huyễn mỉm cười nhìn hắn, cũng không nói, nhưng tay vẫn kiên trì ở lại trước miệng Chu Hi.
Vành tai Chu Hi lập tức đỏ lên, theo bản năng nhìn ngó bốn phía, lí nhí nói: "...giống bộ dáng gì."
Nhiếp Huyễn lại đưa đến gần thêm một chút, cũng nhỏ giọng trả lời: "Đường đường là thừa tướng mà lại gầy đến như vậy mới là không ra bộ dáng gì, ai không biết còn cho rằng trẫm khắt khe với ngươi."
Chu Hi liếc nhìn y, cười nhạo một tiếng.
Nhiếp Huyễn da mặt dày chỉ xem như là chưa từng nghe thấy, kiên trì giữ cái đùi gà kia ở bên miệng hắn.
Chu Hi thật sự là không thể, hơi mím môi, đến gần cắn một ngụm nhỏ.
Nhiếp Huyễn lúc này mới cười cười, dỗ dành: "Ta thấy mùi vị cũng không tệ đâu, không kém gì so với trong cung, Bá Dương cảm thấy thế nào? Ăn thêm đi."
Gà nướng quả thật là không tệ, đùi gà non mịn mềm mại, Chu Hi mím môi, chậm rãi nhai miếng thịt gà trong miệng chậm rãi nuốt xuống, thấy hoàng đế vẫn không có ý buông tay, nhận mệnh mà cắn thêm một ngụm.
(trời ơi c* tè quá á á á)
Cứ như vậy bị dỗ ăn hết hơn nửa cái đùi gà, mới lắc lắc đầu, nói no rồi.
Rốt cuộc Nhiếp Huyễn cũng rút tay về, tiếp tục cắn lên cái đùi gà đó, Chu Hi kinh ngạc nhìn, rũ mắt thấp giọng nói: "Như vậy không ổn..."
"Không ổn thế nào?" Nhiếp Huyễn cười tủm tỉm nhìn vành tai nhiễm lên một tầng phấn hồng của hắn, chậm rãi nói: "Giải y y chi, thôi thực thực chi, có cái gì không ổn?"
(giải y y chi, thôi thực thực chi: cới áo mình đang mặc đem cho người khác, lấy đồ mình đang ăn cho người khác ăn, cả câu muốn nói đến ý quan tâm đến đối phương.)
Nói xong liền cắn thêm mấy ngụm ăn hết đùi gà, có chút bất mãn mà nói: "Tuấn ca nhi mới có sáu tuổi, cũng không chỉ ăn có chút cơm như vầy, Bá Dương thật sự là ăn quá ít."
Chu Hi biết nghe lời phải, lại ăn thêm hai đũa nấm hương và măng xào.
Nhiếp Huyễn nhìn cũng bật cười, thản nhiên gắp một miếng thịt dê cho vào miệng, ăn xong đột nhiên hỏi: "Ngươi có bệnh dạ dày sao? Rất nặng?"
Chu Hi kinh ngạc giương mắt nhìn hoàng đế.













