[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ – Chương 101
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Ngày hôm sau Dung Hàm Chi cũng chưa muốn dậy, qua hai ngày nữa, mới lãnh một đội quân tinh nhuệ, chính thức lên đường đi Ba Thục.
Đang là tháng hai đầu xuân.
Thời tiết chợt ấm đã lạnh vô cùng khó điều tiết, Chu Hi lại bị bệnh.
Nhiếp Huyễn cho rằng có một nửa thật sự là bệnh, nửa kia lại là vì muốn tránh nơi đầu sóng ngọn gió, không khỏi cảm thấy sầu não.
Một bụng hỏa mới phát ra một nửa, còn lại một nữa nghẹn không phát được.
Ám vệ phái đi Thanh Hà còn chưa hồi kinh, y tâm huyết dâng trào nghĩ muốn xem tiến độ tu sửa quốc sử, liền đến Hàm Lâm viện.
Quan văn thị tòng tân nhậm văn chương hoa mỹ, sáng tạo nhanh nhẹn, lại vui vẻ hào phóng.
Còn có bộ dáng đẹp, cũng biết chu toàn, phong tư cực tốt.
Nhiếp Huyễn nhớ rõ lần trước chính mình vừa liếc nhìn thì đã coi trọng hắn rồi, lại trúng lúc nội vụ đem dược đến, vội vã đi ăn Nhiếp Kỳ, nên quẳng mất chuyện này ra sau đầu. Lần này nhất thời lại nhớ đến, nhịn không được mà nhìn thêm mấy lần, quay đầu hỏi thái giám bên cạnh: "Đó là đệ tử nhà ai?"
Quan văn thị tòng thường thường là do đệ tử thế gia đảm nhiệm, đệ tử xuất chúng bên trong những đại gia tộc có quyền có thế chân chinh thường sẽ không kiên nhẫn đi thi khoa cử, mà được trưởng bối trong tộc tiến cữ nhập sĩ làm thị tòng quan cho hoàng đế, được hoàng đế đế mắt, liền có thể một bước lên mây.
Đây là xuất thân cực thanh quý, đệ tử của tiểu sĩ tộc hoặc là hàn môn có mong chờ cũng không được.
Cũng chỉ có kẻ tâm cao khí ngạo như Chu Hi luôn tự cho là đúng mới sẽ thi khoa cử, còn vì trạng nguyên mà cùng người kết mối thâm cừu đại hận.
Đang nghĩ đến Chu Hi, đã nghe thái giám cung kính đáp: "Hồi bệ hạ, tân Hàm Lâm là đệ tử của Lan Lăng Chu thị."
Nhiếp Huyễn cười cười, lòng nghĩ đúng là khéo quá, sờ cằm nói: "Lại là Lan Lăng Chu thị? Phòng nào? Có thân với thừa tướng không?"
Thần sắc thái giám kia có chút vi diệu mà nhìn hoàng đế, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói: "Là con cả của đích tôn, ấu đệ ruột của thừa tướng, tên là Chu Dục."
Nhiếp Huyễn ngẩn người: "Trẫm thấy hắn thật sự rất trẻ."
Chu Hi năm nay đã qua ba mươi, Chu Dục này còn non nớt thật sự, không biết có được hai mươi chưa.
Thái giám cúi đầu nói: "Lúc phụ mẫu thừa tướng qua đời vị ấu đệ này mới được đầy tuổi, là do thừa tướng một tay nuôi lớn, sang năm vừa tròn mười tám tuổi, đủ tuổi làm thị tòng cho bệ hạ."
Thì tòng văn học cho hoàng đế cũng không phải nói làm là làm được, bình thường đều chờ cho đệ tử trong tộc được mười tám tuổi liền tiến cử, mới mười bảy tuổi đã được tiến cử, quả thật chỉ có thể xem như vừa đủ tuổi.
Nhiếp Huyễn bấm đốt ngón tay tính tính, Chu Hi mười bốn mười lăm tuổi thì mất phụ mẫu, còn phải nuôi hài tử, quả thật là không dễ dàng.
Đây đâu còn là đệ đệ, nhất định là nhi tử.
Khó trách một Chu Bá Dương tài danh vang xa ngay khi còn niên thiếu mà mãi đến năm mười bảy tuổi mới đi thi tiến sĩ, có lẽ là sau khi để tang báo hiếu phụ mẫu xong.
Nghĩ nghĩ lại nhớ đến mới hỏi: "Trẫm nghe nói thừa tướng có hai đệ đệ? Còn một người nữa hiện đang nhậm chức ở đâu?"
"Người mà bệ hạ đang hỏi là Chu gia Lục lang, Chu Sưởng." Thái giám chậm rãi suy nghĩ, mới nói: "Chu gia Lục lang thường không được nhận xét tốt, nghe nói tính tình ngả ngớn, thích xa hoa, vẫn chưa xuất sĩ."
Dừng một chút lại bồi thêm một câu: "Nghe nói thừa tướng vẫn làm áp lực, không cho hắn xuất đầu."
"A?" Nhiếp Huyễn có hứng thú đến nhịp nhịp đầu ngón tay: "Tuổi tác huynh để nha hắn chênh lệch thật là lớn."
"Lan Lăng Chu gia nổi tiếng tử tự gian nan, nhất là nhi tử đích hệ trực thuộc tông gia, sinh một chết một. Thừa tướng mặc dùng nói là trưởng tử, nhưng bên trên hình như còn có hai ca ca, dưới thì trong mười đệ đệ, chỉ có Chu Dục và Chu Sưởng còn sống", thái giám bị gặn hỏi vốn là chuyên quản mấy loại chuyện này, đối với chuyện bát quái của các phòng các chi trong mấy gia tộc lớn thì rõ như lòng bàn tay.
Nhiếp Huyễn nghiên đầu lại hỏi: "Tử tự gian nan?" Dừng một chút thản nhiên hỏi tiếp: "Thừa tướng có mấy nhi tử?"
Thái giám nghĩ nghĩ nói: "Phu nhân đầu tiên của thừa tướng mất sớm. Sau một nam cũng không có động tĩnh gì, sau đó liền cưới phu nhân hiện nay... Lại không sinh được nhi nữ, thiếp thất dưới gối hắn từng có mấy nhi tử, hình như đều không còn sống, hiện nay dưới gối thừa tướng chỉ có một vị tiểu thư."
Nhiếp Huyễn bĩu môi nói: "Hắn là quá thông minh, hao tâm tổn trí nhiều như vậy, lại không sinh được nhi tử sao?" (
nhi nữ: con gái, nhi tử: con trai, cẩn thận kẻo đọc nhầm nhé)
Thái giám cảm thấy lời này của hoàng đế có chút sát thương, lại chỉ cúi đầu, ậm ừ nói: "Bệ hạ thánh minh."
"Thánh minh?" Nhiếp Huyễn cười một tiếng, không rõ ý vị, vuốt cằm nói: "Nếu thừa tướng gấp gáp đưa đệ đệ đến bên cạnh trẫm như thế, trẫm sẽ không cô phụ... Đi, bày rượu trong Phong Hà tạ, để cho Chu Dục kia tới bồi tịch."













