Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH] – Chương 4: Dùng Tay Không Cọ Rửa
Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]
“Sư tôn, người có muốn chạm thử một chút không?”
Ngu Trúc vốn chẳng nhớ nổi mình từng tu luyện công pháp Hợp Hoan hay chưa, nghe vậy không khỏi hiếu kỳ. Nàng khẽ gật đầu, sau đó đưa tay phải về phía vị trí giữa háng của Ngu Giới dưới làn nước.
Vật cứng mà nàng chạm phải có kích thước vô cùng kinh người, bàn tay nhỏ nhắn của nàng chỉ có thể bao trọn lấy một vòng.
Không chỉ có vậy, mặc dù tay đang ở dưới nước, nàng vẫn cảm nhận được độ nóng hổi của nó còn vượt xa nhiệt độ của nước tắm. Độ nóng ấy khiến nàng theo bản năng rụt tay lại, không dám nắm chặt thêm.
“Ưm...”
Ngay khoảnh khắc Ngu Trúc buông tay, từ sau tai truyền đến tiếng r//ê//n trầm đục đầy kìm nén của Ngu Giới.
Nàng nghe tiếng liền quay đầu lại nhìn, mới phát hiện từ bao giờ đôi mắt phượng kia đã phủ một tầng sương mù mờ ảo, nơi đuôi mắt lại càng vương thêm sắc đỏ mê hoặc tựa như màu lá phong.
“Ta nắm làm ngươi đau sao?”
Ngu Trúc có chút lo lắng, vốn định đưa tay chạm lại "vật cứng" kia để kiểm tra thì đã bị Ngu Giới nắm chặt lấy cổ tay.
Hắn khẽ lắc đầu, đè nén những cảm xúc mãnh liệt sắp sửa bùng phát trong đáy mắt, khàn giọng đáp: “Sư tôn không cần xem đâu, đồ nhi không sao.”
“Thật sự không sao chứ?” Ngu Trúc vẫn không mấy yên tâm.
“Vâng, không sao. Để đồ nhi lau người cho người nhé. Sư tôn hãy xích lại gần đây một chút, đồ nhi sẽ lau từ phía trước cho người.”
Ngu Giới cầm lấy chiếc khăn khô đặt trên thành bồn, nhúng nước cho ướt đẫm. Ánh mắt hắn găm chặt vào hai khối tròn trịa trắng ngần đang nhấp nhô trên mặt nước của Ngu Trúc. Hắn cố tình tựa cằm lên vai nàng, cổ kề sát cổ nàng mà cọ xát, rồi dùng bàn tay to lớn chậm rãi lau chùi đôi ngọc nhũ của nàng.
Lúc đầu, Ngu Giới còn giả vờ đoan chính dùng khăn ướt để lau.
Nhưng chưa đầy mười nhịp thở sau, hắn đã giặt sạch chiếc khăn rồi vắt lên thành bồn gỗ. Cánh môi hắn dán sát vào vành tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào trong: “Đồ nhi vẫn nên dùng tay kỳ cọ giúp người thì hơn, như vậy sẽ nhanh hơn một chút.”
Từ lúc lồng ngực nóng rực của thiếu niên áp sát sau lưng, cổ kề cổ thân mật, gương mặt Ngu Trúc đã đỏ bừng đến mức không thể đỏ hơn. Lúc này vành tai liên tục bị môi hắn chạm vào, nàng ngượng đến mức như thể sắp nhỏ ra máu.
Nghe Ngu Giới muốn dùng tay không lau rửa ngọc nhũ cho mình, nàng theo bản năng nhích người về phía trước, mở miệng định khước từ: “Không... không cần đâu, ta tự mình...”
Lời còn chưa dứt, vòng eo nàng đã bị một bàn tay mạnh mẽ siết chặt, không những rơi lại vào lồng ngực nóng như lửa đốt kia mà phần m//ô//n//g còn trực tiếp ngồi lên vật cứng nóng hổi lúc nãy nàng vừa chạm vào.
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nàng cảm thấy vật đó dường như còn to hơn so với lúc nãy một vòng?
Ngu Giới dùng cánh tay khóa chặt thiếu nữ trong lòng, đôi đồng tử xanh biếc tràn ngập dục vọng khiến người ta kinh hãi. Hắn áp tay nắm trọn một bên ngọc nhũ, tăng thêm sức lực nhào nặn rồi thủ thỉ: “Sư tôn chớ nên từ chối. Đồ nhi giúp người tịnh thân sớm một chút, chẳng phải người cũng có thể cùng đồ nhi hành công pháp Hợp Hoan sớm hơn sao?”
Trong ký ức cũ, không phải Ngu Trúc chưa từng tự mình lau rửa cơ thể, nhưng nàng nhớ rõ khi ấy bản thân chẳng hề có cảm giác gì đặc biệt.
Tại sao lúc này, bàn tay của đại đệ tử vừa chạm vào, nàng liền cảm thấy một luồng điện tê dại khiến cơ thể không tự chủ được mà run rẩy?
Bàn tay thiếu niên như mang theo bí thuật đặc biệt, khi lướt qua quầng v//ú rồi vân vê nụ hoa đỏ thắm, nó khiến nơi thầm kín dưới thân nàng trở nên ẩm ướt, cả người cũng mềm nhũn đi.
Ngu Giới nhìn giai nhân trong lòng với đôi mắt xuân tình mê đắm, khẽ nở nụ cười đắc ý. Hắn cúi đầu ngậm lấy vành tai nàng, vừa m//ú//t mát vừa dùng sức nhào nặn bầu ngực mềm mại tựa như mây trắng của nàng.