Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dã Tính Săn Thú – Chương 1

Dã Tính Săn Thú

Tác giả: ...
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thành phố A, trong một con hẻm nhỏ ở phố Lộ Hoa.

Một cậu trai trẻ mặc áo trắng với quần đùi xám, trên cổ đeo vòng đang duỗi chân dẫm lên đầu người nằm trên mặt đất, nhìn gã đàn ông dưới đất ấy với ánh mắt ngạo mạn. Cậu ta cầm gậy bóng chày vỗ vỗ vào lòng bàn tay mình, cơ bắp trên hai cánh tay xăm đầy họa tiết hơi hơi căng lên.

"Mày ngầu quá ha? Người của phố Lộ Tuyền lại dám mò đến chỗ ông đây thể hiện à?"

Gã đàn ông nằm trên mặt đất tức giận nhìn cậu trai đạp lên người mình, nghiến răng nghiến lợi.

"'Chó hoang', tao là đàn em của 'Bạch Hổ'! Dám động đến tao thì còn lâu 'Bạch Hổ' mới bỏ qua cho mày!"

Cậu trai nhếch khóe miệng, khuyên xỏ trên môi cũng rung rung theo, cười cực kì kiêu ngạo: "Mày đã kêu tao 'chó hoang' rồi, nếu tao không làm gì thì có làm thất vọng cái danh xưng đó không nhỉ?"

Nói xong, cậu liền cầm gậy bóng chày hung hăng đập mạnh xuống đất, cách đôi mắt của gã đàn ông kia rất gần.

Gã nuốt nước bọt, giọng nói hơi thấp thỏm: "'Chó hoang', sao mày dám!"

Cậu trai đương nhiên dám quá đi chứ, dùng một chân đá vào bụng gã làm cho gã chỉ có thể ôm bụng lăn lộn r//ê//n rỉ.

"Ông đây phiền nhất là loại chỉ biết dọa không biết đánh như mày."

Cậu l//i//ế//m l//i//ế//m răng nanh nhòn nhọn trong miệng, ngồi xổm xuống nắm lấy tóc rồi nhìn thẳng mặt gã, cười thành tiếng: "Mày ngoại trừ gọi 'Bạch Hổ' ra thì còn nói được gì nữa không? Biết gọi giường không?"

"Mày!!"

Cậu trai cảm thấy không thú vị thả tóc gã ra, đứng lên: "Đúng là đồ đần."

Bỗng nhiên cậu có cảm giác như bị lửa đốt bỏng cháy, cảm giác đó làm thân thể cậu không chịu được mà vô thức lắc lư.

Cùng lúc đó, gã đàn ông trên mặt đất giống như là thấy được một tia hi vọng buông xuống, vươn tay về phía sau cậu, hô to: "Cứu tôi, cứu tôi với!"

Mặc dù cảm giác bị bỏng trên người rất mãnh liệt, cậu vẫn phản ứng nhanh chóng quay đầu lại cầm gậy bóng chày giơ lên nhắm ngay người đang đi tới.

"Mày là ai?"

Người tới thấy cậu giơ vũ khí nhắm ngay mình, nhướn mày, khóe miệng sau đồ ngăn cắn nhếch lên, cười vô cùng hiền lành nhưng răng nanh bén nhọn lại cho thấy rằng người này cũng chẳng phải loại người tốt lành gì.

Cậu trai đương nhiên nhìn thấy được đồ ngăn cắn và răng nanh sắc nhọn của người đó, nhíu mày.

Alpha cấp S? Mình chưa chắc có thể đánh thắng được hắn ta.

Người tới là một thanh niên không lớn hơn cậu mấy, mặc đồ thường ngày, khuôn mặt anh tuấn mang đồ ngăn cắn, trên cổ cũng mang vòng cổ dành cho Alpha giống cậu.

Thanh niên giơ hai tay lên ra vẻ đầu hàng: "Tôi là Thần Châu, chỉ là một người dân nhiệt tình thôi. Tôi thấy cậu hình như đang gặp phiền toái nên lại đây giúp đỡ ấy mà."

Cậu hơi nhíu mày, vừa định nói gì đó nhưng gã đàn ông ngã bên cạnh liền hét lớn cầu cứu với Thần Châu: "Cứu, cứu tôi! 'Chó hoang' cố ý gây chuyện, ngài là --"

Cậu chỉ cảm thấy trước mắt có một làn gió lướt qua, cảm giác bỏng cháy trên người càng thêm rõ ràng, ngay cả tuyến thể sau cổ cũng có chút đau. Thần Châu mới vừa rồi còn cách một khoảng giờ đã đến trước mặt cậu, đá vào miệng gã đàn ông đang kêu cứu kia. Tức khắc trong miệng gã chảy đầy máu tươi, trên mặt đất còn có răng bị đá rơi ra.

"Anh..."

Cậu chau mày, tuy rằng cậu bạo lực đối với gã đàn ông này, nhưng đó là vì gã chọc tức cậu. Dù vậy cậu cũng không có làm ác hơn Thần Châu, hơn nữa Thần Châu không hổ là Alpha cấp S, chỉ cần một chân đã đá ngất gã đàn ông kia. Alpha nằm trên đất đó là Alpha cấp B không quá mạnh, tuy vậy nhưng cũng chẳng phải loại người gì tốt.

Thần Châu cười như chưa có chuyện gì xảy ra, cười hì hì áp sát cậu trai bên cạnh.

"Cậu là 'chó hoang' à?"

Cậu trai nhìn Thần Châu đang cách mặt mình cực gần, hơi ngẩng đầu nhìn thẳng anh.

"Đó là biệt danh thôi."

"Vậy tên thật của cậu là gì? Tôi đã nói cho cậu tên tôi rồi, cậu cũng nên nói cho tôi biết chứ."

"Hướng Lăng."

Hướng Lăng tránh đi ánh nhìn trần trụi của Thần Châu, ném cây gậy bóng chày trong tay, ngồi xuống đất xem xét tình trạng gã đàn ông đang hôn mê. Thần Châu cũng ngồi xổm theo, nhìn về phía Hướng Lăng, tựa như thảm trạng của gã đàn ông trước mắt không phải do hắn ta làm ra.

"Tại sao cậu lại có biệt danh là 'chó hoang' thế?"

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dã Tính Săn Thú
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...