Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm – Chương 4

Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nghe nói mày là học sinh xuất sắc, là kiểu sắp thi Thanh Hoa Bắc Đại ấy nhỉ? Nếu hai tay mà gãy đi rồi thì liệu còn thi được không?"

Cô bé mềm nhũn co quắp trên sàn, yếu ớt cầu xin: "Chú ơi, chú thả cháu ra đi... Nhà cháu nhất định sẽ lấy hết tiền ra để cảm ơn chú."

Hắn không hề nao núng, chỉ nghe hai tiếng "rắc", bẻ gãy hai khuỷu tay cô bé.

Nghe tiếng Giai Giai kêu thét xé lòng qua điện thoại mà lồng n.g.ự.c tôi không ngừng phập phồng, còn hung thủ thì nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất lên, như không có gì mà lên tiếng chào.

"Cảnh sát Đoạn, trùng hợp thật đấy! Lần này lại là cô."

Giọng điệu lạnh lẽo, châm biếm, hoàn toàn giống như tám năm trước.

"Không trùng hợp đâu, tôi đã đợi anh rất lâu rồi."

Tôi kiềm chế cơn giận, bình tĩnh đáp lại.

"Tôi vẫn luôn chờ anh, chờ anh chuộc tội cho Áp Áp."

Hung thủ không bận tâm: "Tám năm nay tôi rất chú ý đến cô, nghe nói cô kết hôn rồi, lại còn có một cô con gái đáng yêu. Khi nhìn con gái mình, lòng cô không thấy day dứt sao? Rõ ràng là cô đã làm lỡ cơ hội cứu Áp Áp.

Nếu khi đó cô cẩn thận hơn, có trách nhiệm hơn thì một sinh mạng đã không mất đi."

Hắn đang dùng những lời lẽ độc địa để chọc tức tôi, cố gắng làm ảnh hưởng đến phán đoán của tôi.

Tôi không hề nao núng, mỗi ngày tôi đều tự vấn chính mình những lời như thế này.

Tôi đã sớm tự dằn vặt bản thân đến ngàn vạn lần rồi, hắn nói gì cũng sẽ không ảnh hưởng đến tôi dù chỉ một chút.

Giọng tôi bình tĩnh đến lạ kỳ: "Chúng ta quen biết à?"

"Không hề."

"Vậy tại sao anh lại căm ghét tôi, hay nói đúng hơn là với nghề nghiệp của tôi? Lúc trước là Áp Áp, bây giờ lại là Giai Giai, g.i.ế.c hại các em ấy có thể giúp anh đạt được gì? Anh có thể nói với tôi được không? Có lẽ tôi có thể giúp anh."

"Haha, cô đang câu giờ đấy à." Hắn dùng một chân giẫm lên má cô bé, vung cao chiếc búa.

"Tưởng tôi sẽ mắc bẫy à?"

Cô bé tuyệt vọng nhắm mắt lại, cảnh sát không kịp đến rồi... Dù có đến nơi thì làm sao có thể tìm thấy mình trong khu nhà máy rộng lớn này chứ?

Máu chảy vào miệng và mũi, nhưng ngay khoảnh khắc chờ đợi cái c.h.ế.t ấy, cô bé lại mơ hồ nghe thấy... tiếng còi cảnh sát.

Đây là ảo giác của người cận kề cái c.h.ế.t sao?

Không phải ảo giác, tiếng còi cảnh sát xuyên qua gió mưa đang từng bước tiến đến. Hắn cảnh giác nghiêng người tiến đến bên cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Trong màn mưa, hắn thấy đèn cảnh sát đã ở dưới lầu rồi!

"Không thể nào, sao có thể nhanh như vậy!" Hắn không thể tin nổi, rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân: "Cô lừa tôi, cô nói 17 phút mới đến là nói dối!"

Đương nhiên rồi.

Trong ván cờ thì nước cờ đầu tiên rất quan trọng.

Tôi cười lạnh: "Nói 17 phút mới đến nơi là lừa anh đấy, chúng tôi nhanh hơn anh nghĩ nhiều.

"Khi Áp Áp cầu cứu tôi, từng chữ từng câu anh đều nghe rõ mồn một, đúng không? Anh rất thích thú quá trình em ấy cầu cứu, phải không? Bây giờ cũng vậy.

Anh chắc chắn cũng đang nghe lén cuộc đối thoại giữa tôi và Giai Giai.

Vậy thì tại sao tôi lại phải nói thật với anh?

Bây giờ thì thả Giai Giai ra rồi ngoan ngoãn đầu hàng đi!"

Hung thủ chọn cách bỏ trốn.

Nhờ đó mà Giai Giai tránh được đòn chí mạng. Trong bệnh viện, Đội trưởng Phương buông lời cảm thán: "May mà em kịp thời bảo bọn anh bật còi hú dọa hắn bỏ chạy. Nếu không thì từ chỗ bọn anh đến được chỗ Giai Giai còn cần vài phút nữa, rất có khả năng sẽ không giữ được cô bé."

"Em cũng chỉ đánh cược thôi, mỗi phút đều là đánh cược. Em cược hắn vẫn chưa muốn chết."

Tôi nhận lấy ly cà phê nóng, áp vào thái dương còn đang đau âm ỉ.

Đội trưởng Phương hỏi: "À phải rồi, trong khu vực đó có mười bảy mười tám nhà máy lớn, sao em lại xác định là nhà máy này?"

"Vì âm thanh." Tôi mệt mỏi mỉm cười.

"Trong lúc Giai Giai vật lộn với hắn, em đã nghe thấy tiếng móc sắt va vào tường."

"Những chiếc móc dùng trong công nghiệp vừa to vừa nặng, tiếng móc rỗng va vào tường cũng khác với tiếng móc treo đầy thịt va vào tường. Vì vậy em suy đoán rằng đây chắc hẳn là một nhà máy chế biến thực phẩm từ thịt."

Hành lang bệnh viện rất yên tĩnh, Đội trưởng Phương thấy xung quanh không có ai thì bỏ mũ xuống, ngồi sát cạnh tôi.

"Hết giờ làm rồi, vợ chồng chúng ta đừng khách sáo nữa. Lại đây, cảnh sát Đoạn, tựa vào anh này."

"Hôm nay... không, những năm nay, em đã vất vả rồi."

Ngoài trời mưa như trút nước, bộ cảnh phục của anh ấy ướt sũng. Thế này tốt thật, như vậy thì anh ấy sẽ không nhìn thấy nước mắt tôi đang rơi.

"Em sợ lắm, Phương Ngộ à. Có vài khoảnh khắc em thật sự rất sợ hãi."

Anh ấy nói anh ấy hiểu.

Không ai biết sự run sợ ẩn sau vẻ ngoài đầy tự tin của tôi.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...