Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc Chiến Chốn Hậu Cung – Chương 36

Cuộc Chiến Chốn Hậu Cung

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên trong nội điện cung Trường Nhạc an tĩnh lạ thường.

Hoàng Hậu đã quen với tính khí thất thường của Hoàng thượng nên vẫn giữ nguyên sắc mặt, điềm nhiên ngồi ở vị trí chủ trì, chỉ đạo đại cục. Hứa Thuận Phúc cũng nhanh chóng điều một đội cấm quân canh giữ ở cửa, đồng thời triệu tập tất cả thái y đang đương trị ở Thái Y Viện tới, kiểm tra mọi ngóc ngách trong cung Trường Nhạc.

Nhã Linh đứng bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Chủ tử nhà nàng ta trúng độc, lẽ nào Hoàng thượng không đích thân ở đây điều tra hung thủ sao? Nàng ta không khỏi lo lắng bất an.

Nhưng người khổ sở nhất lúc này không ai khác chính là Lư tần. Nàng ta đang mang thai, tâm tư vốn đã nhạy cảm, nay lại bị thái độ của Hoàng thượng làm cho tổn thương, nước mắt cứ thế tuôn rơi, Vân Tự khuyên thế nào cũng không được.

Hoàng Hậu vốn tinh ý, nhìn sắc mặt Hoàng Thượng liền hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy Lư tần khóc lóc ầm ĩ, không khỏi lạnh giọng quở trách:

“Khóc lóc om sòm như vậy có ích gì? Ngươi đang mang long thai trong người, dù có khổ sở cũng phải nghĩ cho đứa bé.”

Nói thẳng ra thì, lôi đình mưa móc đều là ân huệ của Hoàng Thượng, há có thể để nàng ta ở đây khóc lóc ủy mị, làm náo loạn cung quy? Lời lẽ nghiêm khắc khiến Lư tần run lên bần bật. Nàng ta ngây người ra, bởi hoàng hậu trước giờ luôn ôn tồn với nàng ta, chưa từng dùng ngữ khí nặng nề như vậy.

DTV

Nỗi sợ hãi mơ hồ khiến tiếng khóc của Lư tần đột nhiên im bặt. Nàng ta bất an nắm chặt cánh tay Vân Tự. Vân Tự khẽ nhíu mày, cúi đầu không nói.

Thấy Lư tần đã im lặng, Hoàng Hậu mới quay sang hỏi Nhã Linh: "Nói lại lần nữa những việc Dương tiệp dư đã làm trong hai ngày nay.”

Nhã Linh không dám giấu giếm, nhưng cũng chỉ lặp lại những lời đã nói lúc trước, không thêm bớt nửa chữ.

Hoàng Hậu liếc nhìn đồng hồ cát trong điện, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi nói cung Trường Nhạc vẫn bình thường, không có gì khác lạ?”

Nhã Linh cứng họng. Đúng là nàng ta muốn nói như vậy, nhưng giờ lại sợ hãi cúi đầu, che giấu thần sắc trong mắt.

Tất cả cung nhân trong cung Trường Nhạc đều bị đưa vào điện. Hứa Thuận Phúc dẫn người tra hỏi từng người. Có một cung nữ sau khi nghe Hứa Thuận Phúc và Nhã Linh thuật lại sự việc, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.

Hứa Thuận Phúc thấy vậy, lập tức hỏi: "Ngươi biết cái gì?”

Nhã Linh nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, đột nhiên lên tiếng: “Các món ăn của chủ tử đều do Đậu Đỏ đến Ngự Thiện Phòng lấy.”

Đậu Đỏ nghe vậy liền quỳ sụp xuống đất, mặt mày trắng bệch:

“Nô tỳ tuyệt đối không dám hãm hại chủ tử ạ!”

Nhã Linh bực tức quát: “Vậy ngươi chột dạ cái gì?!”

Đậu Đỏ vội vàng lắc đầu, biện giải: "Nô tỳ không có! Nô tỳ chỉ là nhớ ra một chuyện. Hôm qua chủ tử muốn dùng canh bồ câu non hầm củ sen, nhưng khi nô tỳ đến Ngự Thiện Phòng truyền thiện thì Tụng Nhung ở điện Hòa Nghi lại nói Lư tần nương nương cũng muốn dùng món canh này, muốn nô tỳ nhường cho nàng ta. Nô tỳ đương nhiên không muốn nhường, cuối cùng cãi nhau một trận với Tụng Nhung mới mang canh về được.”

Vừa nhắc đến ba chữ “điện Hòa Nghi”, ánh mắt mọi người trong điện đều đổ dồn về phía Lư tần.

Lư tần vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, nghe vậy lập tức phản bác: “Nói hươu nói vượn! Ta khi nào muốn dùng canh bồ câu non?”

Nhã Linh không để ý đến nàng ta, tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng:

“Nha đầu c.h.ế.t tiệt này, sao hôm qua lúc về không nói!”

Đậu Đỏ sợ hãi đến rơi nước mắt: “Nô tỳ nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên mới không dám nói.”

Hai người một hỏi một đáp, Vân Tự bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó. Nàng nhớ đến chuyện Lư tần từng nói, đã tra ra trong phòng Tụng Nhung có vàng bạc châu báu không rõ nguồn gốc.

Lúc đó, Lư tần cho rằng có người mua chuộc Tụng Nhung hãm hại đứa bé trong bụng nàng ta. Nhưng có lẽ Lư tần đã đoán sai, mục tiêu của đối phương căn bản không phải đứa bé, mà là muốn hãm hại nàng ta.

Lư tần tức giận đến mức không nói nên lời, còn định nói gì đó thì bị Hoàng Hậu cắt ngang:

“Đến điện Hòa Nghi, mang người tới đây.”

Vân Tự vội vàng kéo Lư tần lại, thấp giọng nói: “Chủ tử!”

Nghe Vân Tự gọi, Lư tần mới sực tỉnh nhớ đến những điểm khác thường ở Tụng Nhung. Nàng ta bàng hoàng nhận ra, việc Dương tiệp dư hôn mê hôm nay chính là một cái bẫy, nhắm vào nàng ta mà đặt.

Sắc mặt Lư tần trắng bệch.

Dung chiêu nghi dường như thấy vở kịch sắp kết thúc, nàng ta ngáp dài một cái, uể oải nói: "Thần thiếp mệt rồi.”

Tụng Nhung nhanh chóng bị áp giải đến. Trong điện toàn là chủ tử và nương nương, ngay cửa còn có một hàng cấm quân canh giữ, trận thế này khiến nàng ta sợ hãi. Tụng Nhung quỳ xuống đất, theo bản năng quay đầu nhìn chủ tử.

Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Lư tần, nàng ta ngẩn người. Nhưng chưa kịp suy nghĩ gì thêm, nàng ta đã chạm phải ánh mắt của Lư tần. Tụng Nhung đột nhiên nhớ ra lý do mình bị đưa đến đây, vội vàng cúi đầu xuống, vẻ mặt chột dạ.

Nhưng ngay sau đó, Tụng Nhung lại cảm thấy ấm ức.

Ban đầu nàng ta không muốn đồng ý với Dương tiệp dư. Nhưng Dương tiệp dư không ép nàng ta phải trả lời ngay, mà chỉ nói với nàng ta một câu đầy ẩn ý:

“Chủ tử của ngươi không coi ngươi là người một nhà đâu. Ngươi cứ về xem kỹ lại xem có gì bất ổn bên cạnh mình không.”

Tụng Nhung không tin, nhưng lời nói này vẫn in sâu trong lòng nàng ta. Sau khi để ý, nàng ta quả nhiên phát hiện chủ tử không chỉ cho người theo dõi nàng ta, mà còn cho người lén lút lục soát phòng nàng ta, cứ như thể phòng bị nàng ta như kẻ trộm vậy!

Trước kia nàng ta còn trung thành tận tâm với chủ tử, bất mãn với Vân Tự cũng vì nể mặt chủ tử mà nhịn xuống, kết quả chủ tử lại đối xử với nàng ta như vậy.

Tâm trạng Tụng Nhung vừa tức giận vừa bất an. Chủ tử đã xa lánh nàng ta, nàng ta không còn chỗ dựa nào trong hậu cung này, nhất định phải tìm một chỗ dựa mới. Đúng lúc này, Dương tiệp dư đưa cành ô liu tới, Tụng Nhung sao có thể không nắm lấy?

Nàng ta quỳ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch. Có lẽ là bị tình cảnh này dọa sợ, nàng ta luống cuống lắp bắp:

“Nô, nô tỳ……”

Ấp úng hồi lâu, nàng ta vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh.

Đậu Đỏ lúc này lại lên tiếng: “Khi Tụng Nhung tranh chấp với nô tỳ, mọi người ở Ngự Thiện Phòng đều nhìn thấy, bọn họ có thể làm chứng cho nô tỳ.”

Tụng Nhung còn chưa kịp phủ nhận đã bị chặn hết đường lui. Nàng ta quay đầu nhìn Lư tần như muốn cầu cứu.

Lư tần cảm thấy lạnh toát cả người, nàng ta không dám tin nhìn Tụng Nhung.

Tụng Nhung bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt chủ tử.

Hoàng Hậu lạnh lùng nói: “Còn không nói thật, lôi ra ngoài đánh.”

Tụng Nhung run rẩy, vội vàng mở miệng: "Nô tỳ đúng là có tranh chấp với Đậu Đỏ, nhưng chuyện Dương tiệp dư trúng độc không liên quan đến nô tỳ ạ!”

Hoàng Hậu nhìn về phía Đậu Đỏ: “Nàng ta có chạm vào bát canh đó không?”

Đậu Đỏ không chút do dự, gật đầu khẳng định:

“Có ạ! Nàng ta còn cố ý mở nắp ra xem.”

Tụng Nhung mặt mày trắng bệch, dù không nói lời nào nhưng thần sắc đã thể hiện tất cả.

Vân Tự lạnh lùng quan sát, nàng không biết Tụng Nhung đang toan tính điều gì, nhưng có thể đoán được nàng ta đã bị người khác lừa gạt. Lư tần đang mang thai, cho dù có vấp ngã thì vẫn còn đường lui, còn Tụng Nhung thì sao?

Nàng ta tiếp tay cho Dương tiệp dư hạ độc, lại phản bội Lư tần, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Thật là ngu muội!

Vân Tự hờ hững thu hồi ánh mắt.

Hoàng Hậu quay sang Hứa Thuận Phúc: “Phiền Hứa công công đích thân đến điện Hòa Nghi một chuyến.”

Hứa Thuận Phúc cung kính khom người:

“Nô tài tuân mệnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dứt lời, Hứa Thuận Phúc dẫn theo một đám cung nhân rời đi.

Trong điện chìm vào tĩnh lặng. Khoảng nửa canh giờ sau, Hứa Thuận Phúc mới trở về, mang theo một gói thuốc và một ít châu báu, cung kính bẩm báo:

“Bẩm hoàng hậu nương nương, nô tài đã lục soát được những thứ này trong phòng của Tụng Nhung.”

Trên châu báu không có bất kỳ ký hiệu nào, không rõ nguồn gốc từ đâu. Gói thuốc được thái y mang đi kiểm tra.

Hoàng Hậu nhìn số châu báu được trình lên, thản nhiên liếc nhìn Tụng Nhung, rồi mới nhíu mày hỏi:

“Ngươi chỉ là một nô tài, lấy đâu ra những thứ này?”

Tụng Nhung xụi lơ trên mặt đất, dường như cảm thấy không thể xoay chuyển tình thế, nàng ta đành khai thật: “Là chủ tử ban thưởng cho nô tỳ.”

Lư tần vừa đau vừa giận, hận không thể lột da nàng ta, ánh mắt oán độc nhìn Tụng Nhung:

“Tiện nhân! Ta tự nhận đối xử với ngươi không tệ, tại sao ngươi lại hãm hại ta?!”

Tụng Nhung dường như không ngờ chủ tử lại nói vậy, lắp bắp gọi: “Chủ tử……”

Nhã Linh hừ lạnh: “Lư tần đừng chối cãi nữa. Nếu không phải trong lòng có quỷ, tại sao lại ban thưởng cho Tụng Nhung những thứ quý giá như vậy?”

Lư tần bất lực phản bác: "Không phải ta!”

Hoàng Hậu vẫn chưa đưa ra kết luận, cũng không nói rõ tin hay không tin lời Tụng Nhung, chỉ lặng lẽ chờ đợi kết quả kiểm tra của thái y. Không lâu sau, Tống thái y bẩm báo:

“Bẩm nương nương, đây đúng là độc dược mà Dương tiệp dư đã trúng phải.”

Nhân chứng vật chứng đều có đủ, dường như có thể kết án.

Dung chiêu nghi cúi đầu, không muốn nhìn thấy Dương tiệp dư đắc ý, nhưng cũng lười biện bạch cho Lư tần, nàng ta nũng nịu thúc giục: “Nương nương, kết quả đã rõ ràng, chúng thần thiếp có thể lui xuống chưa ạ?”

Hoàng Hậu bất đắc dĩ nhìn nàng ta, không nói gì, chỉ dặn dò Hứa Thuận Phúc:

“Đi bẩm báo với Hoàng Thượng, xem Hoàng Thượng định xử lý như thế nào.”

Nếu là những phi tần khác thì Hoàng Hậu có thể tự mình quyết định, nhưng Lư tần đang mang thai, Hoàng Hậu không muốn nhúng tay vào chuyện này. Nhỡ đứa bé trong bụng Lư tần có mệnh hệ gì, ai sẽ gánh trách nhiệm này?

Hứa Thuận Phúc hiểu rõ đạo lý này, nhanh chóng lui ra ngoài.

Dung chiêu nghi khẽ bĩu môi, nàng ta liếc nhìn Lư tần, ánh mắt vô tình lướt qua một cái gì đó, bỗng nhiên khựng lại, một lúc lâu sau mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.

Lư tần ngây người tại chỗ, nàng ta không hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn ra dễ dàng như vậy?

Vân Tự lặng lẽ nhìn số châu báu kia, nàng siết chặt khăn tay, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn cúi đầu không nói gì.

Lư tần mới vào cung chưa lâu, có lẽ có một số chuyện nàng ta vẫn chưa hiểu rõ, nếu không cũng sẽ không dễ dàng suy sụp như vậy.

Châu báu trong cung và ngoài cung có kiểu dáng khác nhau.

Lư tần mới tiến cung chưa đầy nửa năm, những món đồ được đưa đến từ điện Trung Tỉnh đều có ghi chép lại. Nàng ta cũng không được ban thưởng nhiều, chắc chắn sẽ không có loại châu báu này để ban thưởng cho Tụng Nhung.

Lư tần không biết điều này, nhưng Hoàng Hậu thì không thể nào không biết.

Thế nhưng Hoàng Hậu lại không nói gì, Dung chiêu nghi cũng một mực thúc giục Hoàng Hậu kết án. Rốt cuộc, một Lư tần đang mang thai còn đáng sợ hơn Dương tiệp dư nhiều.

Một nén nhang sau, Hứa Thuận Phúc mang đến kết luận của Hoàng thượng: "Giáng Lư tần xuống làm tài nhân, cấm túc nửa năm.”

Lư tần ngã quỵ xuống đất, nàng ta ngây dại. Vị phân lên lên xuống xuống, không ngờ cuối cùng nàng ta lại trở về điểm xuất phát?

Không ai đồng tình với nàng ta, Hoàng Hậu chỉ dặn dò một câu: “Chăm sóc tốt cho Dương tiệp dư.”

Vất vả hồi lâu, Hoàng Hậu cũng có chút mệt mỏi, nàng ta nhìn Lư tài nhân thở dài:

“Đưa Lư tài nhân về.”

Lư tài nhân không có bất kỳ phản ứng nào. Vân Tự muốn đỡ nàng ta dậy nhưng không được. Hứa Thuận Phúc thấy vậy, liền sai người đưa Lư tài nhân về.

Cung Trường Nhạc nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Hà mỹ nhân vẫn ở lại, sau khi có kết quả, nàng ta mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Lập trường của nàng ta rất rõ ràng. Khi thỉnh an, nàng ta không ít lần đắc tội Lư tài nhân để lấy lòng Dương tiệp dư. Vì vậy, nàng ta rất sợ Lư tài nhân đắc thế. Giờ đây, vị phân của Lư tài nhân thấp hơn nàng ta, nàng ta cũng không cần phải lo lắng đề phòng nữa.

*

Trở về cung Khôn Ninh, Hoàng Hậu tắm rửa sạch sẽ rồi nằm trên giường, đưa tay xoa bóp vai. Bách Chi quỳ gối trước giường, nhẹ nhàng ấn huyệt cho nàng ta.

Hoàng Hậu thả lỏng người, nét mặt giãn ra.

Bách Chi liếc nhìn sắc mặt nương nương, trò chuyện: “Lư tài nhân thật xui xẻo.”

Hoàng Hậu vẫn nhắm mắt, nghe vậy chỉ khẽ “ừ” một tiếng, thản nhiên nói: "Chỉ có thể trách nàng ta ngu xuẩn.”

Cách làm của Dương tiệp dư không hề cao minh, thậm chí còn rất nhiều sơ hở, Hoàng Hậu có thể nhìn ra, nhưng nàng ta có nghĩa vụ gì phải giúp Lư tài nhân?

Một lúc lâu sau, Hoàng Hậu mới chậm rãi nói: "Trong số những phi tần mới tiến cung lần này, chỉ có thân phận của nàng ta là tốt nhất. Liên tục được thăng vị, lại còn mang thai, huynh trưởng cũng được Hoàng Thượng trọng dụng, nắm trong tay một bộ bài tốt như vậy mà lại đánh cho tan nát.”

Ngay cả Hoàng Hậu cũng thấy tiếc cho nàng ta.

“Hoàng Thượng dù sao cũng quan tâm đến đứa bé trong bụng nàng ta, nếu không đã không chỉ cấm túc. Với tính tình của nàng ta, chỉ cần hơi đắc thế một chút là không tha cho ai, quá mức phô trương, trong cung ắt có người nhìn nàng ta không vừa mắt. Hiện giờ bị cấm túc, không được ai thăm hỏi, cũng tránh được người khác quấy rầy nàng ta dưỡng thai.”

Bách Chi gật đầu: “Quả nhiên nương nương nhìn thấu mọi chuyện.”

Hoàng Hậu khẽ liếc xéo, xoay người, chỉ vào bên vai kia. Bách Chi vội đổi chỗ ấn huyệt, hoàng hậu mới tiếp tục nói:

“Bản cung nhìn thấu thì có ích gì? Hoàng Thượng một phen khổ tâm, cũng phải để đương sự tự mình nhận ra mới được.”

Nhưng với đầu óc của Lư tài nhân, nếu thật sự hiểu chuyện thì đã không chọc giận Hoàng thượng.

Bách Chi che miệng cười, một lát sau nàng ta hạ giọng: “Lư tài nhân bị giáng vị, cho dù Hoàng Thượng có cấm túc nàng ta, e rằng cũng khó ngăn được những kẻ có ý đồ xấu.”

Làm sao mà ngăn được?

Bách Chi hỏi: “Nương nương, chúng ta có cần làm gì không?”

Hoàng Hậu lúc này mới chịu mở mắt, thản nhiên liếc nhìn Bách Chi:

“Ngươi gấp cái gì? Người vừa mất con vừa thất sủng đâu phải bản cung. Cho dù nàng ta thật sự sinh hạ hoàng tử, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bản cung.”

Bách Chi im bặt, nhưng ngay sau đó lại bất mãn phản bác: “Nương nương sao lại nói là không được sủng?”

Trong cả hậu cung này, ai có thể sánh được vị trí của nương nương trong lòng Hoàng Thượng?

Hoàng Hậu không tranh luận với nàng ta, nhắm mắt lại, trầm giọng nói:

“Bản cung chỉ mong hậu cung này trăm hoa đua nở.”

Bách Chi cứng họng. Trong điện nhất thời yên tĩnh trở lại. Một lúc lâu sau, thanh âm ôn hòa của hoàng hậu mới vang lên: “Dặn dò người phía dưới phải cẩn thận hầu hạ, không được chậm trễ với điện Hòa Nghi.”

“Nương nương yên tâm, nô tỳ sẽ phân phó.”

--------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc Chiến Chốn Hậu Cung
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...