Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cung Tường Vãn Tâm – Chương 1

Cung Tường Vãn Tâm

Tác giả: Đông Tà Tiểu Tiểu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tẩm điện của hoàng hậu, ánh đèn lồng mơ màng, hương đàn lượn lờ.

Trong màn che như mây như sương, đôi mắt của Triệu Thanh Uyển giống như biển đen tĩnh lặng, mặc cho nam nhân long chương phượng tư (*) nhưng lạnh lùng vô tình tùy ý trút giận trên giường.

(*) Long chương phượng tư (龙章凤姿): tài năng như rồng, dung mạo như phượng, ý chỉ những người vừa có tài hoa vừa có vẻ ngoài xuất chúng

Nửa canh giờ sau, nam nhân đứng dậy mặc long bào màu đen, lạnh lùng nhìn nàng bây giờ như cá mắc cạn rồi xoay người bỏ đi.

Giây sau, cung nữ Vân Tụ chắp hai tay trước bụng nhẹ nhàng bước vào, cúi đầu gọi: "Nương nương!"

Triệu Thanh Uyển hoàn hồn ngồi dậy, duỗi tay kéo chăn che cơ thể nõn nà đầy đóa hoa ái muội, ra lệnh: "Theo thường lệ, tắm gội, thuốc tránh thai."

"Vâng."

Mệnh lệnh này của chủ tử Vân Tụ đã quen tai, nhưng lần nào nàng cũng thầm hi vọng lần sau chủ tử không mệnh lệnh như vậy thì tốt.

Việc tắm gội bảo cung nữ nhị đẳng ngoài điện đi chuẩn bị là được, nhưng việc nấu thuốc tránh thai bí mật từ trước đến nay đều do cung nữ thân cận là Vân Tụ tự tay làm.

Mỗi lần "hợp hoan" với Tiêu Sát xong, Triệu Thanh Uyển đều sẽ ngâm mình trong nước rất lâu, không cho cung nữ đến gần hầu hạ, ngâm đến khi nào Long Tiên Hương của nam nhân kia dính trên người nàng nhạt đến mức không còn ngửi thấy.

Tắm xong nàng đứng dậy, về đến tẩm điện, Vân Tụ cũng đã mang thuốc tránh thai tới.

Triệu Thanh Uyển bưng chén thuốc có màu xanh đậm dưới ánh đền hoàng cung, lướt qua cánh môi, sau khi chắc chắn độ ấm vừa phải, mùi vị bình thường mới từ từ uống hết.

Dưới đáy chỉ còn ít cặn màu nâu.

Đặt chén thuốc xuống khay trà Vân Tụ bưng, nàng theo thường lệ dặn dò: "Nhớ xử lý bã thuốc cho tốt."

"Nương nương yên tâm, lần nào nô tỳ cũng xử lý cẩn thận."

"Ừ, ngươi lui xuống đi."

"Vâng."

Sau khi rời khỏi tẩm điện, Vân Tụ vội xuống bếp, đổ toàn bộ bã thuốc tránh thai đã nguội vào một tấm vải thô rồi cột lại, sau đó rửa sạch ấm thuốc rồi cầm túi đựng bã thuốc và một cái xẻng nhỏ lẳng lặng đi về hướng lãnh cung.

Lãnh cung nằm ở cực bắc hoàng cung, cung nhân chê lãnh cung đen đủi nên lười dọn dẹp. Nơi này cây cối sinh trưởng theo bản năng, bốn mùa thay đổi khi lá rụng đều tự sinh tự diệt, cỏ dại mọc lan tràn, chuột kiến rắn sâu hoành hành liên tục.

Vậy nên quý nhân các cung bình thường cũng sẽ không tản bộ đến.

Đây là nơi Vân Tụ cho rằng giấu bã thuốc chu toàn nhất có thể tìm được trong hoàng cung. Mỗi lần nấu thuốc tránh thai xong, nàng đều sẽ nhân lúc ban đêm thị vệ không đi tuần tra mà chạy đến gốc ngô đồng ở đây, đào một cái hố sâu nửa cánh tay, chôn gói thuốc xuống, sau đó lấp lá rụng lên rồi mới trở về.

Đêm nay, Vân Tụ chôn thuốc xong trở về Phượng Nghi Điện của hoàng hậu, cứ tưởng cả quá trình vẫn thần không biết quỷ không hay như trước đây.

Nhưng trên đường, có một người theo đuôi cũng đang lén lút như nàng. Sau khi xác nhận nàng đã bước vào Phượng Nghi Điện, kẻ đó mới xoay người chạy đến Y Lan Điện.

"Nương nương, người nghỉ ngơi chơi? Nô tài có việc muốn bẩm báo."

"Đang nghỉ ngơi cũng bị nô tài như ngươi đánh thức, vào đi!"

Nghe người bên ngoài bẩm báo, mỹ nhân mắt phượng môi đỏ nằm bên trong lười biếng ngồi dậy.

Thấy người đã vào tới, mỹ nhân ưu nhã vén rèm, mắt phượng sắc bén nhưng ngữ điệu lại chậm rãi như nói chuyện thường ngày: "Chuyện gì?"

"Nương nương, Phượng Nghi Điện có chuyện lạ."

"Phượng Nghi Điện mà xảy ra chuyện lạ gì? Chẳng qua là hoàng hậu thích nhăn mặt, chọc long nhan không vui, nhưng hoàng thượng lại không nỡ trừng trị ả ta thôi."

"Nương nương, thật sự có vấn đề, là cung nữ bên cạnh hoàng hậu Vân Tụ! Khi nãy nô tài vô tình phát hiện Vân Tụ lén la lén lút, hình như đi về phía lãnh cung."

"Vân Tụ? Ở lãnh cung chỉ còn một thái phi bị phế, đêm hôm nàng ta tới lãnh cung làm gì?"

"Việc này... Khi nô tài phát hiện hành tung của nàng ta thì đã muộn, chỉ kết luận được nàng ta từ phía lãnh cung về Phượng Nghi Điện."

"Phế vật! Lần sau ngươi tìm hiểu cho rõ ràng rồi đến bẩm báo bổn cung!"

"Vâng."

Người đến bẩm báo là đại thái giám Hồ Đức Hải của Y Lan Điện, cũng là tâm phúc của chủ tử Y Lan Điện - Lan phi.

Hồ Đức Hải làm việc tận tâm nhưng lại bị chủ tử quát mắng.

Rời khỏi tẩm điện, sắc mặt gã ta u ám.

Nếu tỳ nữ bên cạnh hoàng hậu thật sự có bí mật gì, hắn nhất định phải tra ra, sau đó tranh công với chủ tử, không để chủ tử thất vọng.

Mấy ngày sau, đêm nào Hồ Đức Hải cũng nhìn chằm chằm lối ra vào Phượng Nghi Điện.

Đêm nay, gã cuối cùng cũng phát hiện Vân Tụ lại một mình lén lút ra ngoài, tay còn cầm một cái túi, sau đó chọn con đường vắng người đi theo hướng lãnh cung ở phía Bắc.

Nàng thế mà đang chôn đồ!

Hồ Vân Hải trốn trong bóng tối, nhếch mép cười.

Đợi Vân Tụ đi xa, gã lập tức chạy đến cây ngô đồng chỗ nàng mới chôn đồ, ngồi xổm xuống đào bới. Thấy đào bằng tay không đau tay, gã đi bẻ cánh cây rồi đào tiếp.

Rốt cuộc cũng đào được món đồ Vân Tụ chôn lên.

Vừa ngửi, Hồ Đức Hải đã biết đó là thuốc.

Cung nữ bên cạnh hoàng hậu lén lút tới lãnh cung chôn thuốc, bã thuốc này chắc chắn không bình thường.

Chẳng lẽ là vật Vân Tụ muốn hại hoàng hậu?

Hay là vật hoàng hậu muốn hại hoàng thượng hay phi tử nào đó?

Hồ Đức Hải vội cầm tang vật chạy về Y Lan Điện bẩm báo.

"Mở ra cho bổn cung xem!"

"Vâng."

Sau khi Hồ Đức Hải mở túi thuốc, Lan phi đi qua xem rồi sờ, ngửi, rồi nhíu mày hỏi: "Đây là thuốc gì?"

"Nương nương, nô tài không hiểu biết nhiều về dược liệu, hay là nô tài lén mời Thường thái y đến đây một chuyến được không?"

"Được, có điều không phải lén, mà là mời, mời một cách quang minh chính đại! Ngươi cứ nói với Thường thái y bổn cung đau đầu khó ngủ, bảo thái y đến bắt mạch cho bổn cung."

"Vâng."

Khoảng ba mươi phút sau, Thường thái y được Hồ Đức Hải mời đến Y Lan Điện.

Lan phi nằm trên giường giả vờ đau đầu khó chịu, để ông ta bắt mạch.

Thường thái y bắt mạch không phát hiện có gì bất thường. Nhưng là thái y, ông ta đương nhiên biết đạo lý sinh tồn trong hoàng cung, vì thế nói thuận theo Lan phi: "Nương nương, có lẽ do gần đây thời tiết oi bức nên nương nương bị nóng trong người, vi thần sẽ kê vài vị thuốc hạ hỏa, có thể hỗ trợ giấc ngủ."

"Vậy thì tốt, làm phiền thái y."

"Nương nương khách sáo, đây là bổn phận của vi thần, nếu nương nương không còn gì khác phân phó, vi thần xin cáo lui."

"Khoan đã."

"Không biết nương nương còn gì căn dặn?"

"Bổn cung còn muốn nhờ Thường thái y giúp bổn cung xem một túi bã thuốc."

"Bã thuốc?"

Nghe đến đây, Thường thái y không khỏi thấp thỏm.

Bình Luận

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118: Thay đồ
Chương 119: Báu vật
Chương 120: Châm ngòi
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cung Tường Vãn Tâm
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...