Cưng Hỏng Cô – Chương 19: Hôn môi có thể giảm đau
Cưng Hỏng Cô
"Ví dụ như, hôn môi."
Khuôn mặt Ngu Nghiên đùng một cái đỏ bừng lên toàn bộ, ngay cả chóp tai cũng nóng bừng như lửa đốt.
"Anh, anh nghe cái thứ lý luận vặn vẹo này từ đâu ra thế?" Giọng nói của cô đều có chút lắp bắp.
"Không phải lý luận vặn vẹo."
Hạ Trì Diên mặt không đổi sắc, thậm chí còn đưa ra ví dụ để luận chứng, "Con người khi hôn nhau, nhịp tim tăng nhanh, tuần hoàn máu tăng tốc, đại não sẽ bài tiết ra endorphin và dopamine, những thứ này đều là chất giảm đau và chất tạo hưng phấn tự nhiên."
Ngu Nghiên bị một tràng lý luận khoa học này của anh đập cho đầu óc choáng váng, vừa thẹn vừa cuống, đến mức nhất thời không tìm được lời lẽ nào để phản bác.
Hạ Trì Diên nhìn gò má đỏ lựng của cô, ý cười nơi đáy mắt khó lòng che giấu, "Cho nên, có lẽ có thể thử xem sao, biết đâu còn hiệu quả hơn cả thuốc giảm đau."
Thử xem sao? Thử cái gì cơ? Hôn môi để giảm đau á?
Ngu Nghiên cảm thấy trên đỉnh đầu mình sắp bốc khói tới nơi rồi.
Cô trừng mắt nhìn anh, muốn từ trên mặt anh tìm ra một chút dấu vết trêu chọc hay đùa cợt nào đó, nhưng ngoại trừ cái sự nghiêm túc đáng chết kia ra thì chẳng có cái gì cả.
"Anh..." Cô nhịn nửa ngày, cuối cùng mới rặn ra được một câu, "Anh thực sự là đau vết thương sao?"
Hạ Trì Diên rất nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi nhìn cô, chậm rãi nói: "Có lẽ không chỉ là vết thương, mà còn có những chỗ khác không được thoải mái."
Ngu Nghiên nhìn thần sắc trang trọng của Hạ Trì Diên không giống như đang làm bộ làm tịch, lòng lo lắng vượt lên trên tất cả: "Anh còn chỗ nào không thoải mái nữa? Em đi gọi bác sĩ."
Hạ Trì Diên nhìn đôi mắt trợn tròn của cô, ý cười nơi đáy mắt càng sâu hơn, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Có lẽ là do mấy ngày liền không có tiếp xúc thân mật, cho nên lúc ở riêng một mình với em, cơ thể sẽ nảy sinh ham muốn sinh lý."
"Anh..." Ngu Nghiên vừa thẹn vừa giận, cô làm sao có thể ngờ được cái chỗ không thoải mái của anh lại là chỗ đó cơ chứ, "Thế thì em vẫn là nên đi về thôi, anh lo mà nghỉ ngơi cho tốt đi."
"Đừng đi." Hạ Trì Diên lập tức thò tay ra, nắm lấy cổ tay cô.
"Buông tay ra đi anh, anh bây giờ không được vận động kịch liệt." Ngu Nghiên không quay đầu lại, giọng nói lý nhí.
Ngón tay Hạ Trì Diên siết chặt thêm một chút, giọng nói trầm xuống: "Đừng đi, ham muốn sinh lý... cũng có thể thông qua việc hôn môi để phân tán sự chú ý."
Sao quanh đi quẩn lại một hồi, lại vòng vo về cái chuyện hôn môi rồi vậy!
"Hạ tiên sinh," Ngu Nghiên xoay người lại nhìn anh, cố gắng giữ cho biểu cảm của mình trở nên nghiêm túc, "Anh nói chuyện cho tử tế vào."
Hạ Trì Diên đón lấy ánh mắt của cô, "Anh rất nghiêm túc, Ngu Nghiên. Vết thương của anh quả thực có chút đau, mà phương pháp để giảm bớt đau đớn và những sự khó chịu khác, anh vừa rồi đã luận chứng xong rồi."
Ngu Nghiên thở dài một hơi, giống như nhận mệnh, lại giống như thỏa hiệp.
Cô nhỏ giọng nói, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Chỉ một cái thôi đấy nhé, nói trước rồi đấy, chỉ là để phân tán sự chú ý thôi."
Đôi mắt Hạ Trì Diên sáng lên một cái, lực đạo nơi bàn tay đang nắm cổ tay cô lỏng đi vài phần, nhưng không hoàn toàn buông ra.
Ngu Nghiên chậm rãi cúi người xuống.
Cô có thể nghe thấy tiếng tim đập như đánh trống trận của chính mình, và cả hơi thở có chút dồn dập của Hạ Trì Diên.
Môi cô khẽ in lên môi anh.
Chỉ là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, cô liền định lui ra ngoài.
Tuy nhiên, ngay vào khoảnh khắc cô chuẩn bị lùi lại, bàn tay vốn dĩ đang nắm cổ tay cô của Hạ Trì Diên nhanh chóng dịch chuyển lên trên, giữ chặt lấy sau gáy cô một cách vững chãi.
Cô không lui ra được.
Bàn tay còn lại của anh cũng nhấc lên, khẽ nâng lấy gò má cô.
Sau đó, làm sâu sắc thêm nụ hôn này.
Đây là một nụ hôn kiểu Pháp đầy triền miên.
Đầu óc Ngu Nghiên trống rỗng hoàn toàn.
Cơ thể đi trước ý thức đưa ra phản ứng, tay cô leo lên bả vai anh, đầu ngón tay ngăn cách bởi lớp áo bệnh nhân có thể cảm nhận được những thớ cơ bắp đang căng cứng và nhiệt độ cơ thể ấm nóng phía dưới lớp vải.
Một cách không đúng lúc chút nào, trong đầu cô loé lên một ý nghĩ: Ở Pháp, hôn sâu kiểu Pháp, tính ra cũng khá là hợp cảnh hợp tình đấy chứ.
Ngu Nghiên cảm giác như dưỡng khí trong phổi đều bị rút cạn sạch rồi, tứ chi rã rời, gò má nóng hổi đến đáng sợ.
Hạ Trì Diên lúc này mới chịu chậm rãi lui ra, trán tựa vào trán cô, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, nóng bỏng và dồn dập.
Anh buông bàn tay đang nâng gò má cô ra, đầu ngón tay khẽ vân vê d//á//i tai đang nóng bừng của cô.
"Anh đã đỡ hơn chút nào chưa?" Ngu Nghiên khàn giọng hỏi.
Hạ Trì Diên thấp giọng "Ừm" một tiếng, hơi thở thổi qua làn da nhạy cảm của cô, mang lại một trận chiến lật.
"Rất hiệu quả." Trong giọng nói của anh mang theo sự khàn khàn sau khi được thỏa mãn, và cả ý cười không thể che giấu.
Ngu Nghiên thẳng người dậy, lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách.
Bóng tối đã che giấu đi khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt hoảng loạn của cô. Cô nằm trở lại chiếc giường dành cho người nhà của mình, dùng chăn quấn chặt lấy bản thân, quay lưng về phía giường của Hạ Trì Diên, lý nhí nói: "Hạ tiên sinh, em đi ngủ đây."
Phía sau truyền đến một tiếng cười cực kỳ khẽ của Hạ Trì Diên, rồi sau đó là tiếng sột soạt nằm ngay ngắn trở lại.
"Chúc ngủ ngon, Ngu Nghiên."
Ngu Nghiên nhắm mắt lại, nhưng hoàn toàn không có chút cảm giác buồn ngủ nào.
Trên môi dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm và hơi thở thuộc về anh, nhịp tim rất lâu sau đó vẫn không cách nào bình phục trở lại được.
Cô dùng lực bấm mạnh vào lòng bàn tay mình.
Ngu Nghiên, bình tĩnh lại.
Đây chỉ là một phần của công việc mà thôi.
Là vì để cho bên A giữ được sự vui vẻ về cả thể xác lẫn tinh thần, để thực hiện hợp đồng được tốt hơn.
Đúng vậy, chính là như thế.
Cô ở trong lòng liên tục mặc niệm vài lượt, nhưng độ nóng trên gò má thì lại thế nào cũng không giảm xuống được.
Sáng sớm ngày hôm sau, Ngu Nghiên tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên chính là nhìn sang chiếc giường bệnh bên cạnh.
Hạ Trì Diên đã tỉnh từ sớm, đang nửa tựa vào đầu giường xem máy tính bảng, tinh thần trông có vẻ đã tốt hơn rất nhiều, "Sớm."
Ngu Nghiên đi về phía phòng vệ sinh, "Sớm ạ, cảm thấy thế nào rồi anh, vết thương còn đau không?"
Hạ Trì Diên gật gật đầu: "Tốt hơn nhiều rồi. Hôm nay em báo cáo, quần áo anh đã sai người chuẩn bị sẵn rồi, ở phòng bên cạnh."
Ngu Nghiên ngẩn ra một lát, dừng bước, thuận theo hướng anh chỉ mà nhìn qua. Trong phòng bệnh còn có một cánh cửa nữa, thông qua một phòng sinh hoạt nhỏ.
Cô đẩy cửa đi vào, quả nhiên nhìn thấy trên sofa có đặt một chiếc túi giấy. Bên trong là một bộ vest váy công sở, phối cùng đôi giày cao gót cùng hệ màu, và cả trang sức đi kèm.
Kích cỡ hoàn toàn vừa vặn, phong cách chín chắn thanh lịch, lại không quá mức sắc sảo.
Cái cảm giác được người ta chăm sóc một cách tỉ mỉ như thế này, Ngu Nghiên đã rất lâu rồi không được cảm nhận qua, lần trước có lẽ là từ hồi bà nội sức khỏe còn tốt.
Cô thay quần áo xong xuôi, quay trở lại phòng bệnh của Hạ Trì Diên, "Cảm ơn anh."
Hạ Trì Diên nhìn cô, "Nên làm mà, buổi báo cáo mấy giờ bắt đầu?"
"Mười giờ sáng ạ, tại tòa nhà tổng bộ của bên hợp tác."
"Để Trần Lộ đưa em qua đó, báo cáo kết thúc có thể qua đây, hoặc đi thẳng về biệt thự nghỉ ngơi đều được."
"Vâng." Ngu Nghiên lại nhớ ra điều gì đó, "Chế độ ăn uống ngày hôm nay của anh, để em đi hỏi bác sĩ xem có thể phong phú hơn một chút được không nhé."
Khóe môi Hạ Trì Diên cong lên, "Được, em đi hỏi đi."
Sau khi tắm rửa xong xuôi, Ngu Nghiên rời khỏi phòng bệnh, tìm được vị bác sĩ người Pháp tối hôm qua. Bác sĩ biểu thị có thể tăng cường một cách thích hợp một số loại protein và rau củ dễ tiêu hóa, đồng thời viết một thực đơn đơn giản đưa cho cô.
Cô đem thực đơn giao cho Lý Sâm, rồi quay lại phòng bệnh chào Hạ Trì Diên một tiếng.
Ánh mắt Hạ Trì Diên rơi trên người cô, nhìn vài giây: "Đi đi, đừng căng thẳng."
Ngu Nghiên theo bản năng thẳng lưng lên, "Em không căng thẳng, em đã chuẩn bị rất đầy đủ rồi."
Khóe môi Hạ Trì Diên cong lên một cái: "Ừm, anh biết."
Ngu Nghiên bị anh nhìn đến mức khuôn mặt có chút phát nóng, liền rời khỏi phòng bệnh.
Trần Lộ đã đợi sẵn ở dưới lầu, xe ô tô chạy thẳng về phía tổng bộ Paris của Tập đoàn Lenoir bên hợp tác.
Trên đường đi, Ngu Nghiên một lần cuối cùng rà soát lại lưu trình báo cáo và các điểm cốt lõi trong đầu.
Đây là dự án hải ngoại đầu tiên do cô độc lập chịu trách nhiệm, tuy không lớn nhưng ý nghĩa vô cùng trọng đại.
Khi đến tòa nhà tổng bộ Lenoir, thời gian vừa vặn là chín giờ rưỡi.
Ngu Nghiên ở trong phòng họp làm những bước chuẩn bị cuối cùng, sao chép tệp tin mô hình vào máy tính trình chiếu, điều chỉnh thiết bị.
Chín giờ năm mươi phút, người phụ trách dự án của Lenoir và vài vị cao quản liên quan lần lượt vào chỗ.
Chín giờ năm mươi lăm phút, cửa phòng họp một lần nữa bị đẩy ra.
Người bước vào lại chính là Tô Vãn Thanh, người vốn dĩ không nên xuất hiện ở Paris.
Cô ta cười doanh doanh đi đến trước mặt Ngu Nghiên: "Ngu Nghiên tỷ, vất vả cho chị quá. Giám đốc tạm thời sắp xếp, buổi báo cáo cuối cùng lần này sẽ do em chịu trách nhiệm."