Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân – Chương 154: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (7)

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Tác giả: Huỳnh Hạ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi... tôi có việc, ra ngoài gọi điện thoại một chút. Lát nữa, lát nữa tôi quay lại ăn." Nhiếp Nhiên miền cưỡng mỉm cười.

Người phục vụ kia không biết suýt nữa mình đã làm cô mất mạng, vẫn cười ha ha xua tay: "Vậy tôi giúp cô trông chừng, cô nhanh lên rồi về nhé."

"Được, được rồi."

Nhiếp Nhiên vờ như đang rất sợ hãi nhưng lại không dám nói, vẫn cố cười gượng, nhưng vừa ra đến ngoài thì nụ cười trên mặt cô đã hoàn toàn biến mất.

"Đại ca, rốt cục là anh muốn làm gì? Tôi... tôi có thể cho anh tiền... Thật đó..."

Chương trả phí
Hạt 3 Hạt
Vui lòng đăng nhập để thanh toán.
Thanh toán xong sẽ mở khóa nội dung ngay.
Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sống Lại Thành Tân Binh 1
Chương 2: Sống lại thành tân binh
Chương 3: Sống lại thành tân binh (3)
Chương 4: Tới cửa “mua hành”
Chương 5: Không làm vật hy sinh nữa (1)
Chương 6 Không làm vậy hi sinh nữa(2)
Chương 7: Ra oai phủ đầu (1)
Chương 8: Ra oai phủ đầu (2)
Chương 9: Hai người kỳ quái
Chương 10: Cảm giác bị nhắm làm mục tiêu không tốt lắm (1)
Chương 11: Cảm giác bị nhắm làm mục tiêu không tốt lắm (2)
Chương 12: Cuộc thi thể năng có âm mưu (1)
Chương 13: Cuộc thi thể năng có âm mưu (2)
Chương 14: Đêm khuya theo dõi tìm kẻ đứng sau lưng (1)
Chương 15: Đêm khuya theo dõi tìm kẻ đứng sau lưng (2)
Chương 16: Nhiệm vụ bất ngờ (1)
Chương 17: Nhiệm vụ bất ngờ (2)
Chương 18: Thất bại bất ngờ trong gang tấc (1)"Sao thế, em đang nghĩ gì vậy?" Phương Lượng thấy dáng vẻ Nhiếp Nhiên cúi đầu như đang suy nghĩ.Nhiếp Nhiên hoàn hồn, chỉ vào hồ sơ trên bàn, "Em nghĩ xem phải làm sao để hoàn thành nhiệm vụ lần này." Có lẽ là vì vẻ mặt Nhiếp Nhiên quá nghiêm túc nên Phương Lượng nghĩ chắc cô đang rất lo lắng vì lần đầu tiên đi làm nhiệm vụ, liền trấn an mấy câu: "Em không cần lo lắng, cảnh sát đã theo dõi tập đoàn Lương thị này lâu rồi, cũng sắp đến lúc thu lưới, giờ em qua đó cũng chỉ là thuận thế rèn luyện mà thôi."
Chương 19: Thất bại bất ngờ trong gang tấc (2)
Chương 20: Thay quần áo trước mặt người mù
Chương 21: Giáo quan đột nhiên xuất hiện (1)
Chương 22: Giáo quan đột nhiên xuất hiện (2)
Chương 23: Giải quyết chướng ngại vật (1)
Chương 24: Giải quyết chướng ngại vật (2)
Chương 25: Bị phái đi nằm vùng lâu dài
Chương 26: Giả làm nhân viên công sở,
Chương 27: Không phải người mù mà là người què (1)
Chương 28: Không phải người mù mà là người què (2)Toi rồi!Nhiếp Nhiên trố mắt nhìn, muốn lùi lại theo bản năng, nhưng nghĩ tới thân phận hiện tại của mình, cô đành phải bước qua theo quán tính.Vì thế, một tiếng "rầm" vang lên, ngay sau đó, bên cạnh có người hét lên kinh hãi."Đây là cà phê của tôi ư? Hình như hơi nóng rồi."Nhiếp Nhiên vấp phải bánh xe lăn, cái chân bị trẹo vốn dĩ còn chưa đỡ hẳn, cho nên cả người và cả cà phê đều đổ hết vào trong lòng Hoắc Hoành.Lúc này, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói lạnh nhạt của Hoắc Hoành khiến Nhiếp Nhiên lập tức bừng tỉnh.Cô ngẩng phắt đầu lên, nhưng không ngờ lại chạm vào môi anh ta.Môi anh ta hơi lạnh, thậm chí còn có hương vị của thuốc Đông y.Nhiếp Nhiên rùng mình trong lòng, vội vàng gục đầu xuống, cuống quýt rời khỏi lòng Hoắc Hoành và đứng lên.Toi rồi toi rồi, gần sát như thế, bị nhận ra thì làm sao đây? Mà Vệ Vi đã bị sợ hãi tới mức phải hét lên cũng lập tức tỉnh táo lại, lập tức nổi giận mắng: "Diệp Lan, cô đang làm gì thế hả? Pha cà phê lề mề thì cũng thôi đi,
Chương 29: Doạ dẫm hay cợt nhả?Nếu Hoắc Hoành là người què mà không phải người mù, vậy có nghĩa là...Toàn bộ quá trình cô thay quần áo ở trong phòng chứa đồ đã bị anh ta nhìn thấy! Cũng có nghĩa là, cô đã bị nhìn thấy hết sạch!Như có tiếng sét nổ "đùng đoàng" ở bên tai, Nhiếp Nhiên nhất thời cảm thấy cả người chao đảo.Cô nhìn vào đôi mắt đang nhìn mình không chớp kia, máu nóng vọt lên đầu.Nếu không phải vì đang làm nhiệm vụ, cô nhất định sẽ xông lên móc mắt anh ta ra ngay lập tức.Bình tĩnh, phải bình tĩnh!Không thể lỗ mãng, tuyệt đối không thể lỗ mãng!Vì nhiệm vụ, phải nhịn, nhịn, nhịn!Khi còn đang bận nhắc đi nhắc lại vô số lần từ bình tĩnh và bình tĩnh, Nhiếp Nhiên đột nhiên lại nhớ ra một chuyện càng đáng sợ hơn.Đột nhiên anh ta nhắc tới chuyện dáng người của mình, có phải là đang ám chỉ với cô rằng anh ta đã nhận ra cô rồi không? "Cô Diệp, mời đi nào!" Nhiếp Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn thấy Hoắc Hoành đã đi vào thang máy, dường như đang chờ cô, trợ lý của Hoắc Hoành ở bên cạnh ra dấu tay mời.Cô nhìn Hoắ
Chương 30: Trai đẹp chơi trò thay đồ khoe dáng người đẹp"Cái này, cả cái này nữa." Nhiếp Nhiên tìm một hồi lâu, lục tung khắp nơi, rốt cuộc cũng không biết lôi được ở xó nào ra hai bộ Âu phục màu sắc sặc sỡ.Chủ tớ hai người đứng ở đó nhìn quần áo trong tay Nhiếp Nhiên, đồng thời im lặng.Nhìn thấy dáng vẻ hai người họ như nhìn thấy ma, trong lòng cô thầm đắc ý.Nhiếp Nhiên cô không phải là nắm bột mì để cho người ta tùy tiện nhào nặn, tùy tiện sai khiến đâu nhé!"Được không ạ?"Nhiếp Nhiên còn cố tình trêu ngươi anh, cố ý di hai bộ quần áo này sát lại cho Hoắc Hoành nhìn.Khóe miệng Hoắc Hoành cứng đờ một chút, sau đó nói: "Ánh mắt của cô Diệp quả là vô cùng độc đáo." "Nhị thiếu chưa bao giờ mặc quần áo màu sắc sặc sỡ cả." Trợ lý đứng bên cạnh lạnh lùng nói."Ôi vậy sao, vậy, để tôi đi đổi..." Lại qua hơn mười phút sau, khi Nhiếp Nhiên giơ bộ Âu phục màu hồng phấn lên, trên gương mặt vốn chưa từng thay đổi của trợ lý cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt."Cũng không mặc Âu phục màu hồng nhạt." "Ồ, vậy để tôi.. tôi l
Chương 31: Nhị thiếu đại biến thái xông thẳng vào phòng thay đồ nữChết tiệt, sao lại còn có người canh gác thế này?Nhiếp Nhiên vừa mở cửa đã thấy một đám nhân viên cửa hàng và quản lý đứng trước cửa như môn thần, mà sau khi thấy cô xuất hiện thì ánh mắt lập tức nhìn chằm chặp vào cô.Điều này làm cho chân cô vốn đã bước ra ngoài liền rụt trở vào.
Chương 32: Thay quần áo đi, tôi không nhìnTrong lòng cô cực kỳ căm tức, cầm lấy trang phục quay trở lại từ cửa sổ.Khoan đã, đúng thế, đây là phòng thay đồ nữ, anh ta chạy vào đây làm gì chứ?"Ngài Hoắc, anh đột nhiên xông vào đây là..có chuyện gì thế?""À, tôi ở ngoài nghe thấy có tiếng động, nghĩ chắc xảy ra chuyện gì nên mới vào." Hoắc Hoành nhìn giá treo quần áo đổ bên cạnh cửa sổ, thản nhiên nói dối.Nhiếp Nhiên cũng nhìn thấy giá treo đồ, trong lòng ảo não vì thân thể này còn chưa đủ nhanh nhẹn."Vậy à, tôi không sao đâu, tôi phải thay quần áo bây giờ." Nhìn Hoắc Hoành vẫn cứ ngồi ở cửa không có ý rời đi, cô liền khẽ nhắc một câu."Thay đi." Nhiếp Nhiên nhìn anh ta đang làm ra vẻ "cô mau thay đồ đi", hoàn toàn không có ý thức về việc mình là đàn ông thì không khỏi cắn răng yếu ớt nói: "Ngài Hoắc à, đây là phòng thay đồ nữ, ngài."Hoắc Hoành như hiểu ra gì đó, mỉm cười, "Không sao, cô thay đi, tôi không nhìn đâu."Con mẹ anh đang đùa tôi đấy à? Hoắc Hoành thấy khóe miệng Nhiếp Nhiên mấp máy mà không nói gì thì l
Chương 33: Bạn cặp kỳ quặc nhất lịch sửKhi Nhiếp Nhiên đi từ trong ra, mặc bộ lễ phục Trung Quốc màu trắng, cổ cao kín đáo, làn váy dài xuất hiện trước mặt mọi người thì không khỏi khiến mọi người đều ồ lên kinh ngạc.Nếu không tính mắt kính to màu đen và tóc mái dày rậm thì không thể không nói, dáng người quả thực rất chuẩn.Vị quản lý kia đi tới trước mặt cô, cười cảm thán, "Lễ phục này là trang phục kinh điển cho chính tay bà Lal thiết kế, không ngờ lại hợp với vị tiểu thư này như vậy. Tôi tin nhóm các stylist của chúng tôi sẽ giúp cô trang điểm và tạo ra kiểu tóc phù hợp nhất." "Không không không, không phải phiền toái thế..." Nhiếp Nhiên nghĩ tới hóa trang và mái tóc giả mất mấy giờ để làm của cô thì ra sức lắc đầu, đáng tiếc sau khi đám stylist kia nhìn thấy lễ phục mặc trên người cô thì đã nóng lòng muốn thử, lập tức nửa mở nửa kéo Nhiếp Nhiên tới trước bàn trang điểm.
Chương 34: Lén tra thân phận, quá nham hiểm
Chương 35: Quan hệ chủ tớ kỳ quái
Chương 36: Mượn cơ hội kiểm tra thật giảA Hổ đứng yên ở nơi đó, không hề động đậy.
Chương 37: Không tức giận đấy chứ?"Không có cảm giác gì cả." Hoắc Hoành mỉm cười lắc đầu.Còn tưởng cô gái nhỏ này có mưu ma chước quý gì, thì ra là lợi dụng việc tiêu trừ vết bầm tím mà thử chân của anh, nhưng liệu việc dùng nhiệt độ để kiểm tra có phải quá đơn giản rồi không? Nhiếp Nhiên nửa ngồi xổm quan sát Hoắc Hoành không chớp mắt tới nửa phút, sau khi chắc chắn là trên mặt Hoắc Hoành không có phản ứng gì, cho dù là khóe miệng hay sự co dãn của đồng tử, thật sự giống một người có đôi chân tàn tật vậy.Chẳng lẽ anh ta chịu đựng được nhiệt độ cao ư? Có điều, sau đó Nhiếp Nhiên nghĩ, cảm thấy lúc trước người đàn ông này còn có thể bình thản trước mũi dao như vậy, chắc chút nhiệt độ này chẳng nhằm nhò gì đâu.Nếu không dùng nhiệt độ được, vậy thì thử dùng biện pháp sắc bén hơn vậy.Nhiếp Nhiên trầm mặc day thêm hai ba phút nữa rồi mới nói: "Thực ra massage xung quanh vùng đầu gối cũng rất dễ dàng làm tan vết bầm.""Thế ư?"Vốn Nhiếp Nhiên chỉ đang dùng câu này làm điểm tựa, không ngờ Hoắc Hoành lại hưởng ứng câu
Chương 38: Chạm vào đùi
Chương 39: Nhị thiếu có suy nghĩ kỳ quái, muốn hoá sói"Do lúc trước bị vấp trong văn phòng phải không?" Hoắc Hoành lại hỏi lại một câu.Bởi vì hai người ngồi ngay cạnh nhau, thế nên Hoắc Hoành liền cúi người nâng mắt cá chân của cô lên.Nhiếp Nhiên gật đầu, "Ừm." Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, lông mày Hoắc Hoành không tự chủ được nhăn lại.Từ lúc ở văn phòng cho tới bây giờ cô chưa từng ngồi xuống lần nào.Hoắc Hoành nhìn về phía A Hổ, phân phó: "Đi lấy túi chườm đá qua đây."
Chương 40: Nghe lén được tin tức động trờiNghe thấy mình không những không thể rời đi, còn phải ngồi xe lăn, Nhiếp Nhiên lập tức xua tay từ chối: "Không không không...không cần...không cần phiền phức thế đâu."Hoắc Hoành ghé mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa thật nửa đùa, "Thực sự không cần à?" Cô vội vàng bày ra vẻ vô cùng nghiêm túc, "Không cần! Tôi chườm một lúc là sẽ tốt ngay thôi.""Vậy cô nghỉ ngơi đi." Sao Hoắc Hoành không biết tâm tư ma quỷ của cô gái nhỏ này chứ, chỉ là anh muốn trêu đùa cô một chút, không ngờ cô thật sự không phụ mong đợi của anh bày ra phản ứng đáng yêu như thế.
Chương 41: Đẹp Trai Và Xấu Gái Rất Xứng Đôi
Chương 42: Bị Bệnh Lâu Quá Nên Khẩu Vị Thay Đổi Mạnh
Chương 43: Dám Trách Mắng Cô, Đáng Đời Bị Ngã Mà
Chương 44: Lấy cớ chuồn êmNhững ly rượu vang đỏ xếp chồng lên nhau ở trên bàn đổ vỡ loảng xoảng.Hơn mười ly rượu đổ lên làn váy cô ta, làm cho cô ta sợ tới mức ngã ngồi xuống mặt đất, trông vô cùng nhếch nhác.
Chương 45: Ra sau bếp nhưng lại gặp được một kẻ thần bíCòn Nhiếp Nhiên, sau khi tạo ra một trận ồn ào nho nhỏ, cô thừa dịp lúc sự chú ý của Hoắc Hoành và mọi người đều đang tập trung vào trò cười kia, liền vọt ra sau một người bồi bàn, tránh ở sau lưng anh ta rời khỏi sảnh lớn tổ chức tiệc tối.Đợi ra ngoài hành lang sảnh lớn rồi cô mới tỏ vẻ như đi ra ngoài hít thở không khí.Chờ sau khi người bồi bàn kia đi khỏi, cô liền trốn vào một góc, buộc làn váy của mình lên rồi nhanh chân đi về phía phòng bếp."Nhanh lên, nhanh lên, mang hết chỗ bánh ngọt kia ra!""Mau xuống hầm lấy hai thùng rượu vang đỏ lên đây, nhớ kĩ là chờ rượu bay hơi 15 phút rồi hãy mang đi!" "Còn nữa, lấy thêm mười mấy cái ly chân dài ra đây!"Bếp sau rất ồn ào, khí thế ngất trời, bếp trưởng đứng ở trước mặt một đám phụ bếp cao giọng phân nhiệm vụ
Chương 46: Nhị thiếu bảo vệ người, suýt nữa nổi giậnTuy nói Hoắc Hoành không nhận ra cô, cũng không điều tra ra gì, nhưng cũng tuyệt đối không thể tin tưởng, nếu anh ta xảy ra chuyện gì, cô rất dễ bị đưa vào danh sách tình nghi.Mà quan trọng nhất là, lúc trước ở trên máy bay, cô đã nghe được bọn họ nói rằng hôm nay rất có thể sẽ có giao dịch gì đó.Cho nên, dù là ai bị ám sát thì giao dịch ấy sẽ bị dừng ngay! Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!Nghĩ tới đây, cô quyết định phải ngăn cản hành động của sát thủ kia lại.Nhiếp Nhiên mở cửa sổ kia ra, sau đó thoải mái nhảy ra ngoài.Cô vừa nhanh chóng đi về sảnh lớn tổ chức tiệc vừa gỡ làn váy bị buộc của mình ra, hơn nữa còn sửa sang lại cho phẳng phiu.Cô còn chưa vào sảnh lớn thì sau lưng đã vang lên một giọng cứng rắn và lạnh lùng, "Cô đi đâu thế?"Cô khựng chân lại."Cô Diệp không ở trong sảnh, chạy ra đây làm gì?" Tiếng bước chân sau lưng càng lúc càng gần.Sau khi Nhiếp Nhiên nghe thấy tiếng gọi "cô Diệp" thì trái tim mới thả lỏng ra, cô bày ra vẻ như kích động v
Chương 47: Dịu dàng đến mức làm người ta kinh ngạcChính là gã bồi bàn kia.Dưới tóc mái dày rậm, mày Nhiếp Nhiên nhíu chặt.Quả nhiên, gã định ra tay với một trong những người ở đây.Nhưng rốt cuộc gã muốn ra tay với ai đây?Trong ba ly rượu vang này, đâu mới là ly bị bỏ thuốc?Cô phải làm gì để ngăn cản đây? Quan trọng nhất là, làm sao có thể làm mà không để bọn họ phát hiện ra được?"Màu rượu Margaux thường hơi đen, thoạt nhìn thì thấy giống mực nhưng nó tỏa ra mùi thơm nức mũi, nồng nàn mà tinh tế, là loại rượu vang mà tôi thích nhất." Roth nhận ly rượu từ gã bồi bàn, cười và hơi lắc nhẹ ly rượu màu đỏ hơi đen.Lưu Chấn cũng nhận rượu từ gã bồi bàn, sau đó cười nói: "Ngài Roth thật biết hưởng thụ.""Giống như các vị hay nói, đời chẳng được bao lâu nên cứ mặc sức mà tận hưởng. Tận hưởng thú vui trước mắt mới là quan trọng nhất." Nói xong, Roth hít hương thơm của rượu, trên mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn.Nhiếp Nhiên đứng bên cạnh vừa dán chặt mắt vào hai người kia, chỉ sợ bọn họ nâng cốc uống vào, vừa cố gắng nghĩ xem phả
Chương 48: Ngăn cản ám sát, rước phải phiền phứcNhưng lại không ngờ rằng, rượu vẫn chưa rót ra chỉ nghe thấy Hoắc Hoành nói một câu: "Không cần nữa."Bàn tay định rót rượu của gã bồi bàn bỗng run lên.Sau đó lại nghe thấy Hoắc Hoành nói với Roth: "Tôi vốn dĩ cũng không biết thưởng thức rượu, vả lại cơ thể cũng không cho phép.""Vậy thì thật là đáng tiếc." Roth cau mày tỏ vẻ tiếc nuối.Hoắc Hoành cũng thở dài một cái, "Đúng vậy, ôm cái tấm thân ốm yếu này thật phụ lòng anh rồi.""Vậy có cần rót thêm một cốc nước nữa không ạ?" Gã bồi bàn chưa từ bỏ ý định lại hỏi thêm một câu nữa, kết quả là nhận được một ánh mắt sắc lẹm từ Hoắc Hoành.Anh ta nhếch mép cười một cái, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, không nói một lời nhìn về phía gã bồi bàn khiến gã đó run sợ.Vài giây sau, anh ta mới mở miệng nói: "Không cần đâu, cảm ơn.""Được rồi, không có việc gì cần đến anh đâu, ra ngoài đi." Roth thật sự không vừa ý với người phục vụ lắm lời này nên lập tức đuổi gã ra ngoài."Vâng ạ." Gã bồi bàn cũng tự cảm nhận được sự tức giận này, su
Chương 49: Sự báo thù dưới lớp ngụy trangKhông xong rồi, đích thị là tên sát thủ lúc nãy đóng giả nhân viên phục vụ!Là người trong nghề, dựa vào trực giác nhạy bén của mình, cô có thể cảm nhận được sát khí của người đàn ông trước mặt.Nhiếp Nhiên nhìn giống như bị dọa cho ngây ngốc ra đứng bất động ở đó, nhìn người đàn ông kia từng bước đến gần mình.Thế nhưng dây thần kinh toàn cơ thể cô đều đã căng hết lên."Anh, anh muốn làm gì? Tôi cảnh cáo anh, tôi chính là...là thư kí của Lưu Chấn...Lưu tổng, anh cứ thử đụng vào tôi xem!" Vệ Vi cũng sợ đến mức liên tục lùi về phía sau, lời nói ra đều lắp ba lắp bắp.Cô gái này đúng là ngốc nghếch mà! Làm gì có chuyện không biết thân phận của người đàn ông kia lại đi tự giới thiệu về mình.Chẳng may có động đến họng súng thì có chạy cũng không có cửa thoát thân.Nhiếp Nhiên không còn gì để nói nữa, cô trợn mắt lên nhìn người đàn bà ngốc kia.Thế nhưng cùng lúc ấy, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng, khóe miệng khẽ hiện lên một nụ cười gian xảo.
Chương 50: Đóng vai người vô tội bị thươngVệ Vi đúng một bên nghe thấy tiếng cô quát lớn xong mới hoàn hồn lập tức gật đầu: "Ừ được, tôi...tôi đi ngay đây"Cô ta hoảng hốt chạy khỏi sự khống chế của tên đàn ông kia, sau đó chạy nhanh về phía cánh cửa.Nhiếp Nhiên sợ người đàn bà ngu dốt này qua cầu rút ván liền nói thêm một câu: "Chị nhanh lên, nếu như làm náo loạn bữa tiệc, tất cả mọi thứ đều bị hủy, đến lúc ấy ngài Hoắc nổi giận thì tất cả chúng ta đều không xong đâu!"Vừa mới nghĩ đến vẻ mặt ấm áp ôn nhu của Hoắc nhị thiếu ban nãy bỗng chốc chuyển thành gương mặt đầy giận dữ phẫn nộ, Vệ Vi rùng mình một cái.Không có Vệ Vi làm loạn bên cạnh, Nhiếp Nhiên mới có thể nhanh chóng đoạt lấy con dao găm trên tay của gã đàn ông kia, thoắt một cái đã bẻ gọn tay của gã về phía sau, một chân đá vào đầu gối gã khiến gã quỳ rạp xuống đất.Tên đàn ông kia bị giữ chặt trên mặt đất không cựa quậy được quát lên: "Rốt cuộc cô là ai?" "Là một người mà anh không quen biết." Nhiếp Nhiên đã thay đổi bộ mặt sợ hãi lúc ban nãy, trói c
Chương 51: Bị cứa vào động mạch suýt mất mạngBữa tiệc đang diễn ra vui vẻ thì đột nhiên bị một đội cảnh sát và bác sĩ làm mất vui.Điều này làm nhóm người quý tộc tham gia bắt đầu phàn nàn vì mất hứng.Nhưng sau khi nhìn thấy trên hai chiếc cáng cứu thương là một cô gái toàn thân đẫm máu và một người đàn ông bị bắn vỡ đầu chết, đám người đó không ai bảo ai quay ra nhìn nhau.Ngay sau đó, ngài Roth bước ra với sắc mặt không được tốt lắm, miễn cưỡng nhếch khóe miệng lên nói với mọi người: "Thành thật xin lỗi, do có sự cố xảy ra nên bữa tiệc hôm nay sẽ dừng ở đây." Nói xong anh ta cùng đội bác sĩ đi ra khỏi đại sảnh.Phòng tiệc lúc này bắt đầu xôn xao.Nhưng đây là việc không thể giấu nổi, Roth vội vã lên xe. Vừa lên đến xe, anh ta nghe thấy Hoắc Hoành đã ngồi trên xe từ trước, lo lắng hỏi: "Tình hình của cô ấy thế nào?""Bị cứa vào động mạch, mất máu rất nhiều, phải tiếp máu!" Sau khi bác sĩ trả lời câu hỏi xong thì lập tức quay ra dặn dò y tá: "Lấy khăn bịt chặt lấy vết thương để cầm máu, sau đó gọi điện cho kho máu
Chương 52: Bộ dạng bị thương vừa đáng thương vừa đáng giậnThế nhưng khi gần chạm vào đôi môi ấy, anh ta lập tức khựng người lại.Anh ta đang làm gì vậy? Hoắc Hoành nhìn chằm chằm vào người con gái đang nhắm nghiền mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng.Người con gái này chẳng phải chỉ là một con mồi, một món đồ chơi thú vị mà thôi, sao anh ta có thể nảy sinh tình cảm chân thành với một con mồi chứ?Không, không thể nào! Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau chiếc gọng kính màu vàng kia dần dần lặng lại.Anh ta ngồi trở lại vị trí cũ, lưng dựng thẳng lên.Thời gian dần dần trôi qua, bầu trời sáng dần.Anh ta đã ngồi như vậy nguyên một đêm trước giường bệnh của Nhiếp Nhiên.Mãi đến lúc trời sáng, khi ánh nắng bắt đầu xuyên qua cửa sổ vào phòng, đôi hàng mi của Nhiếp Nhiên mới rung nhẹ, rồi cô mới dần dần tỉnh lại.
Chương 53: Suy sụp tinh thần"Ting..." Thang máy dừng ở tầng thượng của bệnh việnKhi Hoắc Hoành đẩy xe lăn từ trong thang máy ra thì nhìn thấy cả một dãy hành lang đều được canh giữ rất nghiêm ngặt, không khí ở đó đã trở nên ngưng đọngHoắc Hoành vừa đi đến cửa phòng họp ở cuối hành lang đã nghe thấy tiếng nói đầy phẫn nộ của ngài Roth vọng ra: "Các anh đã điều tra ra danh tính của kẻ đó chưa?""Người đàn ông đó rất lạ mặt, chưa ai từng nhìn thấy gã." Một tên thuộc hạ nói"Vậy thì ý của các anh là gã từ trên trời rơi xuống, không có một tung tích gì sao?" Tiếng của Roth từ trầm tĩnh biến thành vô cùng tức giận"Ngài Roth, xin hãy cho chúng tôi thêm một chút thời gian." Một tiếng đập mạnh xuống bàn vang lên"Tôi cho các anh thời gian vẫn chưa đủ sao? Có người trà trộn vào các anh không biết, ám sát ai các anh cũng tìm không ra, vậy tôi cần các anh để làm gì?"
Chương 54: Rơi vào cảnh bị nghi ngờ nhiều hơnLưu Chấn tức giận nhíu mày hỏi: "Chẳng phải lúc đầu đã nói rồi sao, vì sao bây giờ lại đột nhiên hủy?"Roth nhìn Hoắc Hoành ở gần đó, sau đó nói với Lưu Chấn: "Thật sự vô cùng xin lỗi, vì chuyện xảy ra tối qua nên tôi muốn đặt sự an toàn lên hàng đầu, tạm hoãn vài ngày có vẻ như sẽ tốt hơn."Thế nhưng Hoắc Hoành lại làm như không nghe thấy, anh ta tiếp tục hỏi Vệ Vi: "Lúc đó cô có nói gì với hắn ta không?""Tôi nói..." Gương mặt Vệ Vi nhợt nhạt, cô ta cố gắng nhớ lại: "Lúc đó tôi nhìn thấy hắn ta bước vào phòng vệ sinh nữ thì có lên tiếng cảnh cáo, dọa sẽ gọi người đến. Hắn ta có vẻ rất sợ nên bước đi bỗng chốc nhanh hơn. Tôi vừa nhắc đến, sau đó nhìn thấy hắn ta vẫn tiếp tục tiến đến, tôi có nói tôi sẽ
Chương 55: Giữ cô ấy ở bên mình cũng không tệÝ nghĩ này cứ quanh quẩn trong đầu, Hoắc Hoành lại đi đến trước cửa phòng bệnh của Nhiếp Nhiên.Anh đang ngồi ngoài hành lang, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn về phía người nằm trên giường bệnh rất lâu không nhúc nhíchKhoảng 10 phút sau, trước khi anh ta đẩy chiếc xe lăn đi thì quay lại nó với A Hổ ở phía sau: "Canh chừng cô ấy nghiêm ngặt 24/24."Nhận được mệnh lệnh, A Hổ lập tức trả lời: "Rõ."Hơn một tuần nghỉ ngơi, vết thương ở cổ của Nhiếp Nhiên đã đỡ hơn rất nhiềuSuốt thời gian này, Hoắc Hoành không tới đây, cô cũng không hy vọng anh ta sẽ tới, vì những lúc đó cô lại phải giả vờ yếu đuối sợ sệt, mệt vô cùngThế nhưng, ở ngoài cửa lại xuất hiện hai vệ sĩ để bảo vệ sự an toàn của cô, Nhiếp Nhiên thấy rằng mỗi ngày đều được ăn uống đầy đủ thì cũng vui vẻ chấp nhận những chú chó gác cổng bảo vệ an toàn cho mìnhCô ở phòng bệnh tĩnh dưỡng cũng đã hơn một tuần
Chương 56: Lấy danh nghĩa bảo vệ để giam lỏng"Tôi vẫn có thể nuôi nổi cô." Anh ta nhếch mép, nói nửa đùa nửa thật"Hả?"Cái gì?Tai mình có vấn đề sao? Anh ta vừa nói gì? Nuôi mình?Anh ta muốn nuôi mình?Có nhầm không vậy? Ban ngày ban mặt nói thứ điên rồ gì vậy? Nhiếp Nhiên kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành, muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt anh ta thì lại nghe thấy anh ta nói: "Đi thôi, tôi đã làm xong thủ tục xuất viện rồi, giờ chúng ta có thể đi.""Thật sao?"Mắt Nhiếp Nhiên bỗng sáng bừng lên, cô lập tức bỏ qua tất cả những lời vừa nãyCô lật chăn ra, định nhảy từ trên giường bệnh xuống thì nhận được cái nhíu mày của Hoắc Hoành"Cô cẩn thận một chút, vận động quá mạnh sẽ ảnh hưởng đến vết thương, đến lúc đó lại bị nhiễm trùng, không những không được xuất viện mà vết thương còn để lại sẹo nữa." "Ồ." Nhiếp Nhiên nghe xong giống như là đang sợ hãi vậy, cô giữ chiếc cổ rồi từ từ xuống giường bệnh, sau đó đứng cạnh giường bệnh, tay giữ mép áo, cẩn thận hỏi: "Vậy thì..chúng ta về nước sao?" Hoắc Hoành không trả lời mà hỏ
Chương 57: Chơi một kế hayTrong phòng bệnh trống trơn, cô vẫn đứng ngây như phỗng, tay áo rộng thùng thình đung đưa theo làn gió nhẹ ngoài cửa sổTrong lòng cô như có sóng biển cuộn trào vậyNhiếp Nhiên nghĩ nhất định Hoắc Hoành đã kiểm tra toàn bộ hành lý của cô một lượt rồi, bao gồm cả chiếc điện thoại nàyNhỡ đâu lúc anh ta kiểm tra mà tìm kiếm được thông tin gì đó hoặc là đúng lúc Lệ Xuyên Lâm gọi đến...Chắc không đâuNếu như thực sự phát hiện ra dấu vết gì, Hoắc Hoành đã sớm giết cô rồi, sao lại có thể để cô xuất viện chứ? Cô lấy lại bình tĩnh rất nhanhBây giờ mọi đồ đạc trong chiếc túi này đều bị kiểm tra rồi, cũng có nghĩa là tất cả mọi thứ đều không an toàn.Lúc này cho dù cô có làm bất cứ điều gì cũng đều có khả năng bị ghi lạiVì thế, cô không thể không tìm kiếm, hơn nữa còn phải vờ như là mọi chuyện đều ổn mới đượcNhiếp Nhiên hít sâu một hơi, thay xong quần áo, cầm hành lí của mình đi theo Hoắc Hoành ra sân bay.Suốt dọc đường, cô luôn tỏ ra hết sức bình tĩnh, giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.Điều n
Chương 58: Thích ôm chặt tôi vào lòng đến thếSáng hôm sau, đúng tám giờ Nhiếp Nhiên đã có mặt ở văn phòng.Sau ngày đầu tiên đi làm cô bị ngài Hoắc đưa đi tận hơn nửa tháng, bây giờ mới xuất hiện ở tập đoàn ML, khiến đám nhân viên thì thầm to nhỏ bắt đầu bàn tán với nhau"Đã nói là Hoắc Nhị thiếu chơi đùa với cô ta mà, nhìn xem, giờ anh ta chơi chán rồi, cô ta còn không cút về đi làm tiếp à?"Một người phụ nữ tóc dài trang điểm đậm nói: "Đấy! Nhìn xem cổ cô ta còn băng bó kìa, nói không chừng là bị đánh rồi.""Trời, đúng là đáng thương" Một người phụ nữ khác ngoài miệng nói đáng thương nhưng vẻ mặt thì giống như là đang xem kịch hay vậy"Đáng thương gì chứ! Trèo cao thì ngã đau thôi, đáng đời!""Ha ha, cô nói cũng đúng! Lần này chị Vi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta."Chị Vi vốn có chút tình cảm với Hoắc Nhị thiếu, bây giờ lại bị một đứa xấu xí thế này qua mặt, không ác với cô ta mới lạ đấy!" Nói xong, những người phụ nữ ấy bắt đầu cúi đầu cười rúc rích.Đột nhiên, có người khẽ hô lên: "Chị Vi đến rồi ạ!" Lúc ấy,
Chương 59: Kế hoạch thành côngSau khi Vệ Vi đứng một bên chờ vài phút, cô cười nhắc nhở: "Hoắc Nhị thiếu, Lưu tổng đã ở văn phòng đợi anh rồi ạ, nói là muốn cùng anh bàn về mấy vấn đề trong hợp đồng giao dịch đó."Lúc này, Hoắc Hoành mới thu lại nụ cười, nói với A Hổ phía sau: "Đưa tôi đi".
Chương 60: Tôi đói rồi, ăn cơm cùng tôi đi
Chương 61: Hành động mờ ám thu hút sự chú ý
Chương 62: Vì anh ta mà nấu một bữa cơm
Chương 63: Về nhà cùng tôi nhé!
Chương 64: Suýt thì mất dấu đi tìm đầu mối
Chương 65: Bí mật gặp nhau gây ra tranh chấp
Chương 66: Cười chịu nhục
Chương 67: Thích cái gì?
Chương 68: Phản ứng sau khi nghe lén
Chương 69: Nhị thiếu đến tháng rồi!
Chương 70: Kẻ đột nhập xin tha
Chương 71: Phục tùng cấp trên miễn thương lượng
Chương 72: Mùi thuốc súng chạy dọc hành lang
Chương 73: Trong lòng có cảm giác khác lạ
Chương 74: Tình hình thay đổi khiến người ta đau đầu cầu cứu
Chương 75: Anh không xứng đáng làm người móc nối của tôi
Chương 76: Cuộc điện thoại khiến người ta trở tay không kịp
Chương 77: Đánh đòn tâm lý
Chương 78: Bên ngoài gara có bóng người
Chương 79: Người lạnh lùng đột nhiên biết quan tâm đến người khác rồi
Chương 80: Vốn dĩ đã có phương án dự phòng rồi
Chương 81: Sự hấp dẫn phía dưới cổ áo
Chương 82: Lại bị con sói độc ác này hãm hại rồi
Chương 83: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy
Chương 84: Cưỡng hôn trong bóng tối
Chương 85: Một cái tát đổi lấy một nụ hôn, đáng giá lắm!
Chương 86: Bị Nhị thiếu KO đến tức nghẹn
Chương 87: Lừa đảo thất bại
Chương 88: Gặp phải côn đồ
Chương 89: Vì nhiệm vụ mà phải nhẫn nhịn
Chương 90: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 91: Khí phách của Nhị thiếu
Chương 92: Giết người trong đêm trăng thanh vắng
Chương 93: Có người làm một cái bẫy
Chương 94: Ai đã nói kinh động đến cảnh sát
Chương 95: Tôi dựa vào cái gì để giúp cậu
Chương 96: Trò chơi sắp kết thúc
Chương 97: Cô gái này thật lôi cuốn
Chương 98: Học viên xuất sắc cũng bị mắng
Chương 99: Nhanh chóng thay đổi diện mạo, đề phòng theo dõi
Chương 100: Tới chợ đen mua đồ
Chương 101: Không bán thì đốt quán luôn
Chương 102: Tìm bí mật của phòng sách trong đêm
Chương 103: Cái két sắt quái dị
Chương 104: Trong lúc cấp bách có núi băng cứu nguy
Chương 105: Không ngờ bị đùa bỡn
Chương 106: Tức tối đi dạy dỗ giáo quan
Chương 107: Khai trừ ư, nằm mơ đi!
Chương 108: Không cần phải có cảm tình với tôi
Chương 109: Ngồi chờ cô ta phát bệnh
Chương 110: Muốn rời khỏi đây, trừ khi chết
Chương 111: Nhị thiếu thích cô
Chương 112: Quả nhiên là sổ sách có vấn đề
Chương 113: Đi thăm là đi vào bẫy chăng?
Chương 114: Đại thiếu có hành động
Chương 115: Hai anh em giằng co
Chương 116: Có người muốn giết cháu
Chương 117: Nội gián xuất hiện
Chương 118: Nội chiến
Chương 119: Chó cùng rứt giậu
Chương 120: Cô Diệp, mau bắn đi!
Chương 121: Có tôi ở đây thì sao cô chết được chứ?
Chương 122: Tất cả đã có tôi, đừng sợ
Chương 123: Bảo vệ 24/24
Chương 124: Chúng ta đừng gặp lại nhau nữa
Chương 125: Hai người xa lạ
Chương 126: Bí mật liên lạc
Chương 127: Mau chóng ra tay
Chương 128: Rõ ràng là kẻ cướp
Chương 129: Lẻn vào phòng làm việc gặp sự cố bất ngờ
Chương 130: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (1)
Chương 131: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (2)
Chương 132: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (3)
Chương 133: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (4)
Chương 134: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (5)
Chương 135: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (6)
Chương 136: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (7)
Chương 137: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (8)
Chương 138: Cuộc điện thoại bất ngờ, ngàn cân treo sợi tóc (9)
Chương 139: Bị xoá tên (1)
Chương 140: Bị xoá tên (2)
Chương 141: Bị xoá tên (3)
Chương 142: Bị xoá tên (4)
Chương 143: Bị xoá tên (5)
Chương 144: Nhược điểm chí mạng của Hoắc Hoành (1)
Chương 145: Nhược điểm chí mạng của Hoắc Hoành (2)
Chương 146: Nhược điểm chí mạng của Hoắc Hoành (3)
Chương 147: Nhược điểm chí mạng của Hoắc Hoành (4)
Chương 148: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (1)
Chương 149: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (2)
Chương 150: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (3)
Chương 151: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (4)
Chương 152: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (5)
Chương 153: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (6)
Chương 154: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (7)
Chương 155: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (8)
Chương 156: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (9)
Chương 157: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (1)
Chương 158: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (2)
Chương 159: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (3)
Chương 160: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (4)
Chương 161: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (5)
Chương 162: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết (6)
Chương 163: Tôi là người của anh ấy (1)
Chương 164: Tôi là người của anh ấy (2)
Chương 165: Tôi là người của anh ấy (3)
Chương 166: Khí phách ở cục cảnh sát (1)
Chương 167: Khí phách ở cục cảnh sát (2)
Chương 168: Khí phách ở cục cảnh sát (3)
Chương 169: Khí phách ở cục cảnh sát (4)
Chương 170: Khí phách ở cục cảnh sát (5)
Chương 171: Khí phách ở cục cảnh sát (6)
Chương 172: Khí phách ở cục cảnh sát (7)
Chương 173: Khí phách ở cục cảnh sát (8)
Chương 174: Khí phách ở cục cảnh sát (9)
Chương 175: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (1)
Chương 176: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (2)
Chương 177: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (3)
Chương 178: Anh ta trao đổi thông tin với ai (4)
Chương 179: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (5)
Chương 180: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (6)
Chương 181: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (7)
Chương 182: Anh ta trao đổi thông tin với ai (8)
Chương 183: Anh ta trao đổi thông tin với ai? (9)
Chương 184: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (1)
Chương 185: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (2)
Chương 186: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (3)
Chương 187: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (4)
Chương 188: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (5)
Chương 189: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (6)
Chương 190: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (7)
Chương 191: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (8)
Chương 192: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (9)
Chương 193: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (10)
Chương 194: Nhiếp Nhiên có những hành động bất thường (11)
Chương 195: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (1)
Chương 196: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (2)
Chương 197: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (3)
Chương 198: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (4)
Chương 199: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (5)
Chương 200: Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của Nhị thiếu (6)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 154: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (7)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 154: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (7)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...