Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi – Chương 186

Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Biệt Hàn đỡ cánh tay sư phụ, miễn cưỡng để ông dựa nửa người vào vách tường.

Đoạn Nhạc chân nhân chống kiếm mà đứng, cười khổ nói: "Nếu thật muốn truy cứu, chúng ta ai cũng trốn không thoát sự khiển trách."

Ông lão không tỏ ý kiến, nhìn sắc mặt mê mang của mấy hậu bối trẻ tuổi: "Tiền nhân trồng cây, hậu nhân hái quả. Nhưng dưới gốc cây này chôn chính là hàng ngàn hàng vạn hài cốt. Chỉ nhìn bóng cây, các ngươi còn có thể yên tâm thoải mái mà hưởng thụ bóng mát, nhưng các ngươi lại cứ khăng khăng muốn nhổ tận gốc rễ, làm những hài cốt đó phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật, hà tất phải như thế?"

Ông càng khuyên can, thần sắc Lăng Yên Yên càng kiên định: "Tiên sinh sẽ không vô duyên vô cớ bỏ lại thư viện, quy ẩn núi rừng. Tiên sinh còn chưa điều tra rõ chân tướng, chúng ta tới thay ngài ấy điều tra rõ; Tiên sinh còn chưa hoàn thành tâm nguyện, chúng ta tới thay ngài ấy hoàn thành. Tiền bối cũng là tiền bối của Tiên sinh, có thể làm đèn sáng trong phòng tối cho Tiên sinh, tất nhiên cũng có thể chỉ điểm bến mê cho chúng ta."

"Kể ra cũng khéo mồm khéo miệng đấy." Ông lão lầm bầm một câu: "Ta hỏi trước các ngươi, trên bức Tố Thế Hội Quyển của Lộc Môn Thư Viện có phải viết một bài hịch văn không?"

Lăng Yên Yên không cần nghĩ ngợi: "Giao Long gây sóng gió, dân chúng Trung Vực Trung Châu lầm than, linh mạch tiên phong bị chia cắt hầu như không còn, tiên gia tông môn sôi nổi co đầu rút cổ về phương Nam. Bài hịch văn này do thư viện đi đầu khởi thảo, chính là để kêu gọi các gia tông môn tề lực chinh phạt, thay trời hành đạo."

Ông lão liên tục gật đầu, làm như rất tán đồng lời nàng nói, cuối cùng mới hỏi một câu: "Ngươi có bao giờ nghĩ tới, nếu bài hịch văn này là nói ngoa thì sao?"

Lăng Yên Yên cả kinh: "Nói ngoa?"

"Một đại gia tộc, có một người làm nhiều việc ác, như vậy người này nên bị thiên đao vạn quả. Nhưng có một số người lại ngay cả thê nhi, cha mẹ, huynh đệ, tỷ muội của hắn cũng không buông tha, muốn tru sát cửu tộc, muốn lê đình quét huyệt, nhổ cỏ tận gốc."

Lăng Yên Yên ẩn ẩn có một suy đoán đáng sợ: "Tiền bối có thể nói rõ ràng hơn một chút không?"

Ông lão trợn trắng mắt, vẻ mặt "như vậy mà cũng nghe không hiểu", ngồi thẳng thân thể, chỉ tay ra xa xa bên ngoài: "Dãy núi kia là linh mạch của Ngọc Phù Cung các ngươi, đúng hay không?"

Lăng Yên Yên quay đầu nhìn lại, trong mây mù, dãy núi trùng điệp như Thanh Long nằm trên sườn núi, nơi tọa lạc của Ngọc Phù Cung và Cự Khuyết Kiếm Tông, phần đuôi điểm xuyết chi chít như sao trên trời các tiểu tông môn phương Nam.

Có thể nói, khắp phương Nam đều dựa vào một cái linh mạch này để hấp thu tài nguyên, phát triển lớn mạnh.

Ông lão lại nói: "Vậy ngươi lại nhìn kỹ xem, nó nhìn qua có phải có điểm giống Thôi Ngôi Sơn không?"

Lăng Yên Yên ngơ ngác gật đầu, điểm này nàng kỳ thật sớm đã có phát hiện.

"Thế là đúng rồi." Ông lão lộ ra một nụ cười quái dị: "Ngươi suy nghĩ sâu thêm chút nữa đi. Thôi Ngôi Sơn là di hài của thượng cổ Giao Long, di hài để lại, nhưng kinh mạch huyết nhục lại không cánh mà bay. Phương Nam lại cũng có một dãy núi đại đồng tiểu dị với Thôi Ngôi Sơn, đây chẳng lẽ là trùng hợp sao?"

Một cảm giác rùng mình như sắp chạm vào chân tướng khiến Lăng Yên Yên cả người tê dại, nàng không thể không theo dòng suy nghĩ này mà tiếp tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - *

Hai dãy núi tương tự vắt ngang một Nam một Bắc, đương nhiên không phải trùng hợp. Có lẽ là có người... hoặc là một đám người, đem những đoạn chi hài cốt của Giao Long sau đại chiến chôn ở phương Nam. Năm rộng tháng dài, huyết mạch thượng cổ thần linh do thiên địa dựng d.ụ.c không những chưa từng khô héo, mà linh khí ngược lại càng thêm bồng bột, thân thể dung vào mạch núi, m.á.u chảy vào sông nước, ôn dưỡng non nước nơi này, làm cho Trung Vực Trung Châu vốn nguyên khí đại thương sau đại chiến được khởi t.ử hồi sinh.

"Không chỉ một mình hắn phát hiện bí mật này, nếu ta nhớ không lầm, còn có tiểu hòa thượng tên Lục Cơ." Ông lão tóc trắng xoá ngồi xổm ở góc tường: "Sau khi Giao Long vẫn diệt, trên Phật đàn của Tế Từ Tự nhiều thêm một món cung vật, các ngươi không ngại ngẫm lại, món cung vật này là từ đâu tới?"

Lăng Yên Yên ôm trán, nàng đang sắp xếp lại manh mối.

Đèn Kết Lân ở Tế Từ Tự là cung vật Phật môn dùng để trọng tố pháp thân.

Giao Long gãy chi hài cốt thành linh mạch phương Nam.

Chillllllll girl !

Theo phỏng đoán này, nghịch lân dưới cổ Giao Long chỉ sợ cũng chính là Long Văn Phù Lệnh dùng để mở ra Lang Hoàn Bí Cảnh.

Nghĩ sâu hơn nữa, bên trong Lang Hoàn Bí Cảnh có di hài Cự Kình (Cá Voi Khổng Lồ), vậy hẳn là Cự Kình sau khi nuốt chửng con Hắc Giao làm nhiều việc ác lúc ban đầu, đã đồng quy vu tận, hình thành một tòa bí cảnh thiên thành. Cho nên nơi có tài nguyên phong phú nhất này mới do Lộc Môn Thư Viện - kẻ đứng đầu chiến dịch năm đó - tọa trấn.

Còn Tố Thế Hội Quyển đâu?

Lăng Yên Yên vắt hết óc hồi tưởng.

Hội Quyển là lối vào bí cảnh, hai thứ này có thể coi là trong và ngoài gương, hình thành ảnh ngược của nhau. Bí cảnh có Bạch Ngọc Kinh đổ nát thê lương, trong Hội Quyển cũng có một Bạch Ngọc Kinh tiên khí mờ ảo. Đây mới là phong thái nguyên bản của Bạch Ngọc Kinh.

Văn thị Bạch Ngọc Lâu, cùng Bạch Ngọc Kinh chỉ kém một chữ, chỉ sợ cũng có thiên t//i vạn lũ liên hệ.

"Tiền bối," nàng run rẩy môi nói ra suy đoán của chính mình, "Giao Long huyết nhục di hài đều tại thế gian, chỉ không thấy hồn phách. Những hồn phách đó, có phải hay không bị trấn áp ở trong Hội Quyển?"

Ông lão tán thưởng cười: "Thông minh."

Trong cổ họng Lăng Yên Yên dường như bị nhét một nùi gai nhọn, đ.â.m đến nàng nửa câu cũng nói không nên lời.

Di tộc Giao Long bị tòa thiên hạ này chia cắt hầu như không còn, đại tông nuốt chửng, tiểu tông tằm ăn lên.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi
Chương 186

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 186
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...