Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔNG NGỌC – Chương 5

CÔNG NGỌC

Tác giả: Tiêu Hàn Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vì sao Hạ lang quân lại ở đây?”

“Trong nhà ngột ngạt, đọc sách dễ buồn ngủ. Nhớ nữ lang từng nói cảnh trong núi thanh nhã, nên tại hạ dứt khoát đến đây đọc.”

Hạ Thanh Tiêu ngồi phía đối diện, dùng nhánh cây khều khều rễ tùng, lửa bừng lên, soi gương mặt hắn càng thêm ôn hòa.

Ta ngắm một lúc, rồi rũ mi mắt, tỏ chút thất vọng:

“Thì ra vậy, ta còn tưởng…”

Hắn khựng lại, đầu nhánh cây trong lò phát tiếng tí tách.

“Cũng… cũng không hoàn toàn như vậy. Mỗi ngày nữ lang đều xuống núi mua rau quả tươi, trời nay rét buốt, từ nay để tại hạ mua giúp. Nữ lang không cần dầm gió dãi tuyết nữa.”

Ta ngẩn ra.

Ý là… mỗi ngày hắn đều sẽ đến đây đọc sách?

Mua rau quả đương nhiên là cái cớ để ta xuống gặp hắn.

Nhưng như vậy—ta thật sự không cần xuống núi hóng gió tuyết nữa.

Mà ta vốn rất sợ lạnh.

“Đa tạ Hạ lang quân!”

Nụ cười của ta cũng chân thành thêm vài phần.

Hạ Thanh Tiêu nắm nhánh cây khẽ siết lại, nghiêng đầu đáp nhẹ “Ừm”.

Tai hắn lại đỏ.

Ngoài hốc đá, gió tuyết càng dữ, quất lên vách núi những tiếng nặng nề, càng khiến không gian bên trong thêm tĩnh lặng.

Hạ Thanh Tiêu đọc sách, ta cũng lấy sổ sách ra.

Gia sản cha ta bị tộc nhân nuốt mất phần lớn, mấy cửa hiệu còn lại là do ta mượn thế Phó Lăng An để giành lại. Phó Lăng An từng bắt gặp ta xem sổ, liền giật lấy, liếc một cái rồi ném thẳng ra cửa sổ.

“Nếu nhà họ Thẩm ngay cả người quản lý ra hồn cũng không có, nàng cứ nói ta. Ta điều mấy người có bản lĩnh đến. Nàng là Thiếu phu nhân Phó thị tương lai, sao có thể vướng bận tục sự?”

Ta không phản bác.

Chỉ liếc tỳ nữ một cái bảo nàng thu sổ lại, rồi cười ngoan ngoãn:

“Là ta không phải.”

Ta chưa từng nói cho Phó Lăng An biết—năm cha ta mất, đám quản sự đắc lực kia là những người phản bội đầu tiên. Một số ít còn trung thành thì bị đại bá phụ tìm cớ đuổi sạch.

Mẹ ta không thông việc nhà, chỉ biết nhìn từng cửa hiệu sa sút, cuối cùng chỉ biết sống qua ngày bằng phần lệ (trợ cấp) của tộc.

Khi đó ta đã hiểu—dựa vào ai cũng không bằng dựa chính mình.

Phó Lăng An sinh ra giữa phú quý họ Phó đất Hà Đông, không hiểu được những thứ hắn dễ dàng có được kia là biết bao người cả đời cũng không chạm nổi.

Những điều đó, hắn sẽ không hiểu.

Mà ta cũng không cần hắn hiểu.

8

Nhưng Hạ Thanh Tiêu thì khác.

Năm xưa không biết vì sao hắn trôi dạt đến Hoài Nam, được một vị lão cử nhân độc thân thu nuôi.

Sau khi lão cử nhân mất, hắn dùng toàn bộ tiền dành dụm để an táng dưỡng phụ, rồi sống nhờ chép sách mà đến được Trung Đô dự thi.

Hắn từng chịu khổ, hiểu giá trị của bạc tiền, lại không giống những Nho sinh giả thanh cao, coi thường thương nghiệp.

Lần đầu thấy ta tính nhẩm, hắn còn tỏ vẻ ngưỡng mộ, hỏi ta có bí quyết gì.

Ta rất hài lòng.

Dù hắn chưa thật lòng.

Nhưng ở cạnh Hạ Thanh Tiêu vẫn thoải mái hơn nhiều so với khi ở bên Phó Lăng An.

Ngày thứ hai hắn đọc sách ở hốc đá, ta liền mang hồ bút đến tặng hắn.

Ban đầu định đợi trước Xuân Viên rồi mới tặng, nhưng sinh thần Phó Lăng An đến gần, hắn lại biết ta mua hồ bút, sợ sinh chuyện không cần thiết, chi bằng tặng trước.

Có lẽ ta đã nói quá mức việc tìm hồ bút khó khăn.

Hạ Thanh Tiêu vô cùng trân quý.

Hắn nâng trong tay, khẽ vuốt ve, mắt sáng lấp lánh như sao:

“Đa tạ nữ lang! Thanh Tiêu nhất định sẽ cất giữ cẩn thận!”

Ta đã quen việc đồ ta tặng Phó Lăng An bị hắn đem vứt lăn lóc.

Có lần ta

hắn phật ý, chiếc khăn ta tự tay thêu để bồi tội bị hắn tiện tay ném cho tên ăn xin bên đường. Tên ăn xin ấy còn giơ chiếc khăn thêu chữ “Tố” lên khoe khắp phố, khiến ta bị cả thành cười nhạo.

Thấy Hạ Thanh Tiêu trân trọng như vậy, ta thoáng ngẩn người.

Nhưng… đó là vì hắn còn nghèo thôi.

Đợi đến khi hắn thật sự trở thành trưởng t.ử đích xuất của Phó thị, hắn cũng sẽ thay đổi—thậm chí có khi chẳng kém gì Phó Lăng An.

Ta mỉm cười với hắn, vừa đủ độ:

“Ngọc Tố chúc lang quân, kim bảng đề danh.”

Hạ Thanh Tiêu rũ mắt, ánh nhìn tối đi.

Nhưng ta không để ý.

Mười ngày sau, nha phụ Phó thị lại đến.

Thấy ta tay không, bà ta đặt mạnh chén trà:

“Bản kinh nữ lang chép đâu?”

“Thật không may, mười quyển ta đã chép xong từ sớm, nhưng hôm qua gió lớn quá… thổi bay hết rồi.”

Da mặt bà ta giật hai cái:

“Nữ lang… chẳng lẽ dám gạt lão thân?”

Ta dùng khăn chấm khóe mắt:

“Sao dám? Bản kinh bị thổi mất, ta khóc suốt hai ngày.”

Nha phụ nhìn sắc mặt ta hồng nhuận, đập bàn đứng dậy.

Bà ta giơ tay chỉ ta, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, lại cố nuốt cơn giận:

“Vậy nữ lang giao hồ bút cho lão thân, may ra lang quân tâm tình tốt sẽ nhận lễ của người.”

Ta che môi:

“Thật không may… hồ bút cũng bị gió thổi mất rồi.”

“Ngươi!”

Nha phụ ré lên, liên tiếp bật ra ba tiếng “Hay lắm”, rồi gằn giọng:

“Hôm nay—từng lời từng chữ—lão thân sẽ bẩm báo lang quân! Mong nữ lang đừng hối hận!”

Vậy thì tốt quá.

Với cái kiêu ngạo của Phó Lăng An, e rằng trước khi ta trở thành đại tẩu của hắn, hắn sẽ chẳng dám bén mảng đến đây nữa.

Nhưng ta không ngờ—chiều hôm ấy, mới từ hốc đá trở về, đang chuẩn bị thắp đèn, liền có một bóng người xông vào phòng, nắm lấy cổ tay ta:

“Thẩm Ngọc Tố, nàng còn muốn náo loạn đến bao giờ!?”

09

Là Phó Lăng An.

Lần này thì ta thật sự hơi kinh ngạc.

Ta cố ý đối phó qua loa với nha phụ kia đến mức ai nhìn cũng biết ta đang cố tình

khó. Phó Lăng An vậy mà còn chịu đến gặp ta?

Hơn nữa tính theo giờ, hẳn là nha phụ vừa bẩm báo xong, hắn lập tức cưỡi ngựa mà đến. Lúc này búi tóc hắn hơi rối, bên thái dương còn đọng mồ hôi mịn, lồng n.g.ự.c phập phồng khe khẽ.

Rõ ràng là phi ngựa tới.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔNG NGỌC
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...