Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập – Chương 140

Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập

Tác giả: Gừng càng già càng cay
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trường Quân đặt Công Nam nằm trên đùi mình, phía trước Andrew điều khiến xe chạy hết tốc độ, ước chừng mười lăm phút sau, xe chạy ra ngoại ô Cape Town rồi dừng trước một căn biệt thự khuất sâu trong rừng.

Trường Quân không định trở về biệt thự của người bạn kia, bởi lẽ cho người anh ta có nhúng tay vào hay vô tình để Công Nam thành công chạy ra ngoài hay không thì đối với Trường Quân, người này đã không thể tin tưởng.

May mắn Công Nam không gặp chuyện nguy hiểm, nếu không thì không chỉ cạch mặt nhau đơn giản như vậy đâu.

Trường Quân bế Công Nam đi vào bên trong, tại đây cậu được bác sĩ riêng xử lý lại vết thương và tiêm cho cậu một mũi giảm đau.

Anh ngồi bên cạnh nhìn cậu đang nhắm chặt hai mắt, trong lòng vừa giận vừa thương, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài nặng nề.

Ngồi một lúc, Trường Quân bỗng đứng lên, mở ngăn kéo bên cạnh lấy ra một cái hộp nhỏ.

Trường Quân vừa đi tới phía cuối giường vừa vân vê thứ trong hộp, sau đó anh ch*m r* v*t v* cổ chân của Công Nam, khóe môi lộ ra một nụ cười dịu dàng.1

Bên này giờ thi đã kết thúc từ lâu, nhóm thí sinh lần lượt trở về chờ đợi kết quả, nhóm của Kiên và hai thầy giáo dẫn đội trở về khách sạn, trên đường đi, mỗi người nói ra chỗ làm được chỗ không làm được của mình, chỉ có Phương Ân là im lặng, Jason đang định lên tiếng hỏi chuyện thì cậu ta đã nói trước:

- Em có nhà họ hàng ở đây, thầy cho em dừng ở phía trước để em đón xe đến chỗ của họ nhé.

Nghe Phương Ân nói vậy, Jason cũng không suy nghĩ gì nhiều đã gật đầu đồng ý, chỉ hỏi xin địa chỉ nhà người quen đó và dặn cậu ta phải trở về trong ngày mai để kịp chuyến bay.

Phương Ân đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó ghi lại địa chỉ đưa cho Jason rồi xuống xe ở ven đường gần đó.

Mà Jason và thầy Lính cũng rất có trách nhiệm, đợi cậu ta đón được taxi mới rời đi, nhưng hai người không biết rằng đây là lần cuối cùng họ gặp được cậu ta.

Đoàn người lại tiếp tục đi về khách sạn, trên đường đi, nhóm học sinh cho hay chỉ làm được trọn vẹn bài một và bài bốn, các bài còn lại chúng vẫn làm được nhưng không nắm chắc.

Jason và thầy Lính nghe vậy đều thở dài, họ đã xem qua đề bài rồi, không khó nhưng phức tạp, lấy điểm không dễ.

Xem ra lần này cơ hội kéo nước mình lên top lại phải dựa vào Công Nam rồi, nhưng lúc nãy thằng bé làm bài đến một nữa thì ngất xỉu rồi bị bế ra ngoài, tỷ lệ đạt điểm tối đa là rất thấp, thôi, hầy, coi như năm nay Việt Nam không có duyên với vị trí đầu, lại đợi thêm một năm nữa, dù sao Công Nam vẫn còn một năm nữa mới tốt nghiệp mà.

Tại phòng hội đồng chấm thi.

Trường đoàn đại biểu IMO Việt Nam năm nay là thấy Đức Huy, hiện giờ ông ấy đang cầm bài thi đã chấm của một thí sinh trên tay, bài thi này được ba mươi ba điểm hết thảy, một số điểm không quá thấp, cầm chắc giải huy chương vàng trong tay, nhưng cũng không vì thế mà ông ấy nhắm mắt bỏ qua điểm chấm sai của thí sinh này được.

Đúng vậy, thầy Đức Huy xem kỹ các bước thì phát hiện ban giám khảo đã trừ mất hai điểm không đáng của bài thi, ông ấy lập tức mang bài thi đến khiếu nại với ban giám khảo, các ban giám khảo và trưởng đoàn nước khác bàn họp lại với nhau, cuối cùng đồng thuận cộng thêm hai điểm cho thí sinh này.

Sự việc có thể thuận lợi như thế là bởi vì các trưởng đoàn nước khác đã nhận được thông tin, một thí sinh của Việt Nam chỉ thi được ba điểm, số điểm thấp nhất trong lịch sử tổ chức IMO, điều này chứng tỏ Việt Nam đã mất đi cơ hội lọt vào top mười của bảng xếp hạng chung cuộc, vị thế cũng đã mất, rất có thể sẽ trở thành đả kích rất lớn trên đấu trường quốc tế những năm về sau.

Thầy Đức Huy cũng nhận được tin tức này, nhưng ông ấy chỉ biết thở dài, thầm nghĩ có lẽ thí sinh điểm thấp này chính là cậu bé chiến thắng IPhO năm nay, ông ấy không cho rằng khi mang thương tích nặng như thế trên người, cậu có thể phát huy được một phần mười năng lực của mình, ông ấy cũng không trách cậu, chỉ mong cậu không chịu quá nhiều k*ch th*ch sau chuyện này mà thôi.

Nhưng vào thời điểm lộ diện tên thí sinh, thầy Đức Huy lại kinh ngạc phát hiện, người thi tệ nhất không phải Công Nam mà ngược lại cậu chính là người có điểm thi cao nhất đoàn Việt Nam, hơn nữa ông ấy còn phát hiện phần giấy nháp đã bị mọi người bỏ quên của cậu.

Việc chấm điểm thi IMO không hề chết dí tại con chữ trên bài thi, mà ở đây người ta chấp nhận luôn cả ý tưởng sơ khai trên giấy nháp.

Trái tim của thầy Đức Huy bỗng đập hụt một nhịp, ông ấy lập tức đề ra yêu cầu được chấm phần giấy nháp của Công Nam, tuy nhiên lại bị phần đông ban giám khảo phản đối vì họ cho rằng làm thế không công bằng với các thí sinh còn lại.

Nhưng với quan điểm quyết đấu tranh tới cùng vì lợi ích của học sinh, thầy Đức Huy trực tiếp đến tìm trưởng ban giám khảo, tại đây, ông ấy dõng dạc mà nói rằng:

- Mục đích của việc chấm bài thi chính là giúp các em nâng cao số điểm, công nhận thành quả học tập của các em trong thời gian ngồi trên ghế nhà trường, nếu vậy thì cớ gì chúng ta lại vô tình bỏ qua ý tưởng dang dở của các em, hơn nữa xét theo tình hình thực tế của hôm qua, em Công Nam vì bị tai nạn mà ngất giữa lúc làm bài, cách thời gian nộp đến tận ba mươi phút, trong ba mươi phút này em ấy hoàn toàn có thể chép bài làm vào giấy thi, cho nên việc có công bằng với các thí sinh khác hay không phụ thuộc vào số điểm được chấm trên phần giấy nháp này chứ không phải quyết định có chấp nhận chấm cả giấy nháp.

Trưởng ban giám khảo trầm ngâm một lúc lâu, sau cùng đứng lên vỗ vào vai của thầy Đức Huy, nói:

- Tôi ủng hộ suy nghĩ này của ông, nhưng theo nguyên tắc chúng ta phải dựa trên số biểu quyết của các trưởng đoàn khác, ông hiểu ý tôi chứ?

Thầy Đức Huy nặng nề gật đầu, ông ấy biết rõ chuyện này không hề dễ dàng một chút nào, nhưng thân là người chèo thuyền, dù khó cách mấy, ông ấy cũng sẽ không bỏ mặc học sinh của mình.

Đứng trước nhóm trưởng đoàn, thầy Đức Huy tường thuật lại ý kiến vừa rồi của mình, ông ấy hy vọng rằng người cầm bút chấm thi ở đây hãy mang tâm thái là người dẫn đường nâng đỡ cho ý tưởng non nớt của học sinh, đồng thời khích lệ sức mạnh sáng tạo của bọn trẻ.

Lời nói của thầy sâu sắc, cách truyền tải đủ tinh tế, vì thế đạt được hơn một nửa biểu quyết đồng ý cho phép chấm giấy nháp.

Thầy Đức Huy thở phào nhẹ nhõm, hy vọng nhỏ bé lại bắt đầu nhen nhóm, có lẽ IMO năm nay, Việt Nam sẽ có cơ hội trở mình.

Ban giám khảo và các trưởng đoàn lại ngồi xuống bắt đầu chấm phần giấy nháp của Công Nam, không ít người chấm xong lại thở dài lắc đầu, không phải là vì bài làm quá tệ mà ngược lại, nó quá tốt, ý tưởng tuyệt vời, phong cách lập luận sắc bén không giống một đứa trẻ mới lên cấp ba một chút nào.

Mặc dù không cam lòng, nhưng đã ngồi ở vị trí này, họ sẽ luôn trung thực.

Hơn một trăm trưởng đoàn đại biểu của các nước và nhóm ban giám khảo đồng loạt đặt ngòi bút xuống, một con số bảy đỏ au xuất hiện trên mặt giấy.

Ngày hôm sau, kết quả thi đấu đã có, các đoàn đại biểu đua nhau tra điểm, Jason vừa nhìn thấy điểm số của đội tuyển nước mình thì lập tức trợn to hai mắt, kích động đến mức đứng không vững.

- -

Lời của Gừng: Hứa hai ngày mà mất trí nhớ lặn đến ba ngày, xin nhỗi.1.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...