Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập – Chương 110

Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập

Tác giả: Gừng càng già càng cay
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giáo sư Tiến Đạt một tay ôm ngực th* d*c, tay còn lại nắm chặt tờ giấy không buông, may mắn vợ của ông ấy thường xuyên bưng nước vào cho nên nhanh chóng phát hiện ra tình trạng của chồng mình.

- Ối giồi ôi ông sao thế? Uống thuốc vào này ông ơi!1

Vợ của giáo sư cầm lấy thuốc đút cho ông ấy uống, may mà bệnh tái phát không nặng, sau khi uống thuốc xong thì hơi thở của ông ấy đã ổn định trở lại.

Thấy chồng mình đã qua cơn nguy kịch, bà vợ thở phào một hơi rồi mắng:

- Ông coi ông kìa, lớn già đầu rồi mà gặp chuyện không biết giữ bình tĩnh, lỡ như tôi không vào kịp thì phải làm sao?

Giáo sư Tiến Đạt biết mình đuối lý, tật xấu gặp phải cái gì mới lạ là sẽ kích động không thể nào bỏ được, vì thế ông ấy chỉ có thể xuống giọng năn nỉ:

- Được rồi, lần sau tôi sẽ không như vậy nữa, bà không biết ấy chứ, phát hiện lần này có thể nói là thành công gần nửa đời người của tôi đấy, nếu như thành công, ước mơ ghi tên mình lên định lý mới của tôi sẽ trở thành hiện thực.

Càng nói, giáo sư Tiến Đạt càng không ngăn được sự vui sướng của mình, như vợ của ông ấy lại không cho rằng ông ấy nói thật, người đã gần bảy mươi rồi còn mơ mộng như thời trai trẻ, bà ấy biết chồng mình có khát vọng vươn ra quốc tế, nhưng bây giờ ông ấy đã có cả cháu chắt rồi, sống không biết được bao lâu nữa mà khát vọng thời trẻ vẫn chưa bị dập tắt, bà ấy sợ ông ấy sẽ hy sinh sức khỏe của mình mà làm chuyện ngu ngốc.

Đang lúc bà vợ định khuyên giáo sư Tiến Đạt từ bỏ mà nghỉ ngơi thì ông ấy bỗng cầm lấy điện thoại gọi đi.

- A lô Hưng đấy à, cậu lập tức cho thầy số điện thoại, à không, địa chỉ của trò Nam, thầy muốn gặp cậu ấy ngay bây giờ.

- Ông này, khuya rồi ông muốn ra đường để trúng gió đấy à.

- Giáo sư Tiến Đạt vừa mới dứt câu thì bà vợ đã ngăn cản, nhất quyết không để ông ấy làm chuyện ngu ngốc.

- Bà cứ để đó cho tôi nói chuyện với học trò của mình.

- Giáo sư Tiến Đạt gắt lại.

Đầu dây bên kia, thầy Hưng chưa kịp hiểu thầy giáo của mình muốn gặp Công Nam gấp như vậy làm gì thì đã nghe tiếng cãi vả của hai vợ chồng, thầy ấy vội vàng can ngăn:

- Thầy à, em thấy trời cũng tối, em nghe nói thằng bé ra đây sống với ông nội, chắc giờ này nhà người ta đã ngủ hết rồi, hay là sáng mai em và thầy hãy đến tìm thằng bé.

Lúc này, giáo sư Tiến Đạt đã bình tĩnh trở lại, ông ấy đáp:

- Ngày mai cậu đến nhà thầy gặp thầy, chúng ta khoan hãy tìm cậu bé kia, thầy phải suy ngẫm lại thật kỹ mới được, quá hấp tấp sẽ hại một mầm non tươi trẻ của đất nước.

Thầy Hưng nghe giáo sư nói càng lúc càng khó hiểu, nhưng vẫn hứa hẹn ngày mai sẽ đến, lúc này mọi chuyện mới bình thường trở lại, bà vợ đỡ giáo sư Tiến Đạt ngồi lên giường, một lúc sau ông ấy cũng chịu nhắm mắt ngủ, nhưng không biết có phải mơ thấy điều gì tốt đẹp hay không mà khóe môi của ông ấy cứ nhếch lên.

- Cái gì? Thầy nói thật chứ, thằng bé phác họa ra đường nét căn bản của định lý electron tối? Sao có thể chứ? Nó chỉ là một học sinh mười sáu tuổi, cho dù học lực siêu việt hơn người cũng không tới mức này, có thể đây chỉ là sự hiểu lầm.

Trời mới vừa sáng, thầy Hưng đã đến nhà giáo sư Tiến Đạt làm khách, trong lúc đang muốn biết chuyện gì đang xảy ra thì giáo sư đưa cho thầy ấy tờ bài làm của Công Nam, thầy ấy nghiêm túc nhìn một lúc thật lâu, sau cùng cũng nhìn ra sự huyền diệu bên trong đó.

So với giáo sư Tiến Đạt, thầy Hưng không bình tĩnh hơn là bao, thầy ấy đứng phắt dậy, hai tay run rẩy, mắt trợn trừng nhìn thầy giáo của mình, miệng cứ lắp ba lắp bắp như bị tai biến vậy.

- Cậu đừng kích động như vậy.

- Giáo sư Tiến Đạt nhăn mày trách mắng, hoàn toàn không nhớ tối qua mình suýt mất mạng vì tờ giấy này.1

- Nhưng sao có thể chứ? Chuyện này quá phi lý, mới hôm trước thầy còn đánh giá trình độ Vật lý của thằng bé ở mức tầm trung, vậy mà bây giờ thầy lại nói với em thằng bé đang đặt nền móng cho một định lý bí ẩn bậc nhất trong ngành Vật lý, sao có thể vui đùa như thế được?

Giáo sư Tiến Đạt hừ một tiếng, bất mãn nhìn đứa học trò mang tâm lý yếu của mình, mới có vậy thôi mà đã cuống cuồng hết cả lên, mai sau nếu cậu bé kia còn chứng minh được cả định lý Fermat thì có phải sẽ đột quỵ luôn hay không?1

Ấy, sao mình lại có suy nghĩ táo bạo như thế, làm thế nào mà mình có thể cho rằng cậu bé kia chứng minh được định lý khiến hàng trăm ngàn bộ não thiên tài phải bó tay?.

Truyện Linh Dị

Không được, mình phải bình tĩnh trở lại, không thể phiêu, phiêu là hỏng chuyện!1

- Nếu trò Nam đã đưa bài giải có các bước nền tảng của định lý electron tối thì có lẽ cậu bé đó cũng biết thầy đang nghiên cứu vấn đề này đã nhiều năm và muốn được cùng cộng tác với thầy, thầy hoàn toàn đồng ý với đề nghị này, nhưng gốc gác của trò Nam quá mỏng, chỉ sợ còn trẻ đạt thành tựu lớn sẽ dẫn đến phiền phức không hay.

Nói xong giáo sư Tiến Đạt thở dài, thầy Hưng cũng lo lắng không thôi, bèn hỏi:

- Chẳng lẽ không còn cách nào để giúp thằng bé sao? Nó là một nhân tài, nếu là nhân tài thì không nên để bị mai một như thế, gặp phải kẻ có dã tâm không nói, nhưng đối với người dành cả đời cống hiến cho tri thức như chúng ta, em thật không cam tâm nhìn thằng bé sống như một người bình thường thầy à.

Giáo sư Tiến Đạt lại thở dài, ông ấy nói:

- Ở tuổi này đạt được thành tựu như trò Nam, cậu nghĩ cậu bé kia sẽ sống như người bình thường sao?

Nói đoạn, giáo sư chợt ngừng lại, đưa mắt nhìn về xa xăm, một lúc sau ông ấy lại nói tiếp:

- Không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng trước mắt thế lực có thể tạm thời bảo vệ trò ấy chỉ có lãnh đạo mà thôi.1

- -

Lời của Gừng: chương này hơi ngắn mai bù 2 chương nha1.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...