Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Đường Sủng Thê – Chương 92

Con Đường Sủng Thê

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trân Bảo Trai là cửa hàng châu báu nổi tiếng nhất kinh thành.

Vốn Triệu Trầm định đi cùng với thê tử, như vậy hắn vẫn có thể ở bên cạnh nàng, hai vợ chồng cùng nhau chọn trang sức cũng không kỳ quái. Nhưng giờ có thêm hai muội muội lại còn có một người tên Quách Tử Kính, hắn không thể mặt dày mà dán bên cạnh A Kết, đành để thê tử dẫn Quách Bảo Châu và Lâm Trúc đứng chọn lựa trước quầy, hắn và Quách Tử Kính đứng nhìn từ xa.

"Ngươi thật có nhã hứng." Quách Tử Kính nhìn muội muội đang nói chuyện lớn tiếng nhất một chút rồi quay sang trào phúng đầu sỏ hại hắn không thể ở nhà nghỉ ngơi.

Triệu Trầm cười khẽ: "Ngươi cũng rất nhàn rỗi, chúng ta chỉ hẹn Bảo Châu, không nghĩ tới ngươi cũng đi theo."

Quách Tử Kính không muốn đấu khẩu với hắn liền xoay người, thản nhiên đánh giá kệ hàng bên cạnh.

Triệu Trầm vẫn nhìn thê tử như cũ, thấy Quách Bảo Châu cầm một cây trâm ướm thử lên đầu A Kết liền bỏ lại Quách Tử Kính đi qua, "Chọn xong rồi?"

A Kết còn chưa lên tiếng Quách Bảo Châu cđã giành trước đưa cây trâm trong tay cho hắn xem, "Biểu huynh xem cái này đi, ta và A Trúc đều cảm thấy tẩu tử cài lên nhất định rất đẹp, nhưng hình như tẩu tử sợ huynh tốn tiền, muốn mua một cây trâm đính đá nho nhỏ thôi!"

Nàng cười hì hì trêu ghẹo, nữ chưởng quầy thấy có cuộc làm ăn lớn, đi theo khen ngợi: "Triệu phu nhân quốc sắc thiên hương, chính là loại trâm hoa quý này mới xứng với dung mạo của phu nhân. Cây trâm bảo thạch nhỏ này, người khác cài như dệt hoa trên gấm, ngược lại, là phu nhân thì giống như ánh sáng mặt trời so với mặt trăng, căn bản không làm nổi được giá trị của trang sức."

A Kết được khen đến đỏ mặt.

Triệu Trầm nhìn thê tử, lúc này mới cúi đầu nhìn cây trâm kim phượng trong tay. Trên cây trâm có khảm một viên bảo thạch huyết bồ câu ước chừng bằng ngón tay cái, nóng cháy như lửa, đuôi phượng xòe ra, trên mỗi chiếc lông đuôi cũng khảm một viên bảo thạch cùng màu bằng cỡ hạt gạo, trong miệng của con phượng ngậm một dây hoa bằng vàng cũng được khảm hồng ngọc, nhìn rất là chói mắt.

Đẹp đẽ quý giá như thế, giá cả tự nhiên xa xỉ.

Nữ chưởng quầy cũng có chút khẩn trương nhìn Triệu Trầm chằm chằm, không biết vị Triệu đại nhân này có thể mua cho thê tử một món đồ đắt tiền đến vậy không.

Triệu Trầm rất hài lòng với cây trâm này, đặt cây trâm lên quầy, cười hỏi A Kết: “Chọn thêm hai cây nữa đi. Khó có dịp đi ra ngoài, chọn nhiều một chút.”

Nữ chưởng quầy nhất thời cười cong mắt.

A Kết hiểu được ý của trượng phu, nhẹ nhàng gật đầu, chờ sau khi Triệu Trầm đi, nàng lại không chọn cho mình mà giúp Lâm Trúc chọn lựa. Giờ nàng dùng tiền của Triệu Trầm rất tự nhiên, chỉ là không nỡ mua cho mình quá nhiều, nhưng cho muội muội thì không giống vậy, hơn nữa nàng cũng biết muội muội yêu thích, dù cho Lâm Trúc đẩy về lại, A Kết vẫn chọn cho muội muội vài thứ.

Dù sao Triệu Trầm cũng đã chuẩn bị một ngàn lượng, ngại gì không tiêu.

Lúc chọn trâm, A Kết nhìn trúng một cái hồ lô bằng ngọc khéo léo tinh xảo, vốn định mua cho nữ nhi, nhưng lại sợ Xán Xán cầm được lại cho vào miệng, đành đổi sang một cái chuông nhỏ bằng vàng. Về nhà nàng sẽ dùng tơ hồng làm lắc chân cho nữ nhi đeo. Bé thích đá chân, lúc hai chân nhỏ vung vẩy sẽ vang lên tiếng leng keng, chắc chắn là bé sẽ rất vui mừng.

Chọn xong đồ, A Kết dẫn hai muội muội tránh một bên để Triệu Trầm trả tiền.

Đồ trang sức được chia ra đựng trong ba cái hộp, Quách Tử Kính giành lấy trả tiền cái hộp của muội muội mình.

Triệu Trầm không tranh với hắn.

Quách Bảo Châu vụng trộm nói với Lâm Trúc: "Nếu ca ca ta không cưới tức phụ, tiền của huynh ấy sẽ bị ta tiêu hết!"

Lâm Trúc nháy mắt với nàng: “Vậy tỷ hy vọng sớm có tẩu tử hay là không?”

Lúc này Quách Tử Kính đã cầm tráp đi tới, Quách Bảo Châu không hề sợ hắn, giọng nói không cao không thấp: "Cái này còn phải xem hắn muốn cưới tẩu tử như thế nào, nếu là tẩu tử tốt, ta ước gì giờ liền cưới về, nếu như là một người không có việc gì làm suốt ngày tìm ta và nương gây phiền toái thì dứt khoát cho hai người bọn họ chuyển ra ngoài ở.”

"Nói bậy bạ gì đó." A Kết khẽ giọng trách mắng.

Quách Bảo Châu cười hì hì, kéo cánh tay Lâm Trúc xuống lầu trước.

Quách Tử Kính theo sát phía sau, A Kết và Triệu Trầm cùng đi xuống dưới. Nhìn bóng lưng Quách Tử Kính, A Kết nhịn không được nhỏ giọng hỏi: "Biểu huynh lớn hơn chàng bốn tuổi, vì sao cứ chậm chạp không thú thê (cưới vợ) vậy?" Dì đúng là có nhiều việc để lo lắng, nhi tử và nữ nhi đều không thể bớt lo.

"Chắc do ánh mắt quá cao." Triệu Trầm thuận miệng nói, lặng lẽ nhéo tay của vợ, "Cô nương tốt đều ở bên ngoài kinh thành, hắn không có may mắn như ta."

A Kết đỏ mặt trừng hắn.

Mua xong trang sức, mặt trời cũng đã lên cao, năm người đến tửu lâu dùng cơm, Trần Bình đã đặt trước một nhã gian.

Triệu Trầm và Quách Tử Kính vẫn đi ở phía sau như trước, nhưng vì Triệu Trầm nói chuyện với Trần Bình nên chậm hơn một chút, đi vào bên trong thì bỗng nhiên phát hiện trên lầu có ánh mắt đang nhìn mình, hắn nhíu mày ngẩng đầu liền thấy Quý Chiêu đang nhoài mình trước cửa sổ, cười hớn hở vẫy tay với hắn, lại không giống bình thường mà lớn tiếng gọi hắn là thế huynh, ngược lại lại có cảm giác như tên trộm.

Triệu Trầm quay đầu, hỏi Trần Bình: "Lúc ngươi đến đặt trước nhã gian có gặp Quý thế tử sao?"

Trần Bình gãi gãi đầu: "Ta không để ý lắm..." Hắn xuống xe ngựa xong thì trực tiếp đi vào, sau khi đặt được nhã gian lập tức đi ra, vốn không để ý xem xung quanh có ai không, ai biết Quý thế tử kia từ đâu xuất hiện chứ?

"Nhã gian của chúng ta ở đâu?" Triệu Trầm lại hỏi.

Trần Bình lúng túng chỉ về bên cạnh phòng của Quý Chiêu, chột dạ giải thích cho bản thân: "Ta thật không biết..."

Triệu Trầm khoát tay, hắn cũng muốn xem xem tiểu tử này định làm như thế nào.

Vừa đi theo người phục vụ lên lầu hai đã thấy Quách Tử Kính đứng ngoài cửa của nhã gian, hẳn ba tỷ muội A Kết đã đi vào. Windchimelqd Triệu Trầm làm như không có việc gì, đi vào trong, lúc đi ngang qua gian phòng của Quý Chiêu thì biết Quý Chiêu là không định đi ra chào hỏi mình, hắn liền cười nhẹ, mời Quách Tử Kính đi vào chung.

Bàn đặt gần cửa sổ, Triệu Trầm và Quách Tử Kính ngồi một bên, A Kết ngồi bên cạnh Triệu Trầm, cạnh nàng là Lâm Trúc, còn Quách Bảo Châu ngồi giữa Lâm Trúc và huynh trưởng.

Lâm Trúc gần như đối diện với Quách Tử Kính.

Dọc theo đường đi đều cố ý trốn tránh, giờ Lâm Trúc căn bản không dám ngẩng đầu nhìn sang Quách Tử Kính.

Ngày đó tâm tư bị Quách Tử Kính nhìn thấu, e rằng hắn đã nhận định nàng là cô nương ở nông thôn ham vinh hoa phú quý rồi nhỉ? Phát hiện đối phương là vương gia cao cao tại thượng liền động tâm, tự cho là đúng, không hay biết Thụy vương gia sớm đã cưới vương phi.

Lâm Trúc thừa nhận rằng khi biết thân phận Thụy vương quả thật đã cảm thấy hưng phấn, nàng cũng có ham vinh hoa phú quý, nhưng nếu nàng biết Thụy vương đã có thê tử, dù cho thân phận Thụy vương cao tới đâu, nàng cũng sẽ không nhìn lâu hơn chút. Nhưng nàng không biết, nàng làm chuyện ngu xuẩn, muốn giấu giếm mọi người lại bị Quách Tử Kính chứng kiến toàn bộ.

"A Trúc uống trà đi cho ấm bụng." Quách Bảo Châu nhiệt tình thúc giục, "Kỳ Môn hồng trà (một loại trà nổi tiếng ở vùng Kỳ Môn, tỉnh An Huy, Trung Quốc) của nơi đây thật không tệ."

Lâm Trúc giật mình hoàn hồn, không tự chủ nhìn thoáng qua phía đối diện.

Quách Tử Kính là ngự tiền thị vệ, đối với việc người bên ngoài nhìn chăm chú có cảm giác rất nhạy bén, gần như ngay lúc ánh mắt Lâm Trúc mới chuyển sang phía mình, hắn liền lập tức nhìn trở về, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt kinh hoảng của tiểu cô nương, sau khi kinh hoảng qua đi hình như còn có chút thầm oán, khi cúi đầu thổi trà thì khóe miệng mím chặt, lúc uống trà thì ánh mắt càng ra sức oán hận nhìn về chỗ bên cạnh.

Dáng vẻ này rõ ràng là không thích hắn.

Quách Tử Kính không hiểu gì cả, hắn chọc nàng lúc nào vậy?

Nhìn chằm chằm tiểu cô nương nhà người ta là không tốt, Quách Tử Kính nhanh chóng thu lại tầm mắt, quay sang muốn nói chuyện với Triệu Trầm, Triệu Trầm lại đang xem chuông vàng nhỏ thê tử chọn cho nữ nhi, nụ cười nhìn thật ngốc. Quay đầu nhìn về phía muội muội, Quách Bảo Châu đã bắt đầu nói chuyện với Lâm Trúc. Quách Tử Kính vừa liếc nhìn Lâm Trúc, thấy thái độ của nàng lúc nói chuyện với muội muội không có gì thay đổi nên thoáng cảm thấy yên tâm.

Không thích hắn hắn cũng không để ý, đừng có ở trong lòng chán ghét muội muội nhưng bên ngoài lại giả vờ thân thiết là được.

Chỉ là hắn chọc tới nàng khi nào chứ? Lúc ban đầu gặp mặt thì Lâm Trúc cũng cười hì hì gọi hắn Quách đại ca, hôm nay lại...

Quách Tử Kính nghĩ nghĩ, hôm nay Lâm Trúc quả thật chưa từng mở lời với hắn, vài lần tầm mắt hắn vô tình xẹt qua Lâm Trúc cũng chưa từng bắt gặp ánh mắt nàng.

Thân là người tâm phúc trước mặt Hoàng Thượng, có rất nhiều người muốn nịnh bợ, tự nhiên cũng có rất nhiều người đối phó hắn, Quách Tử Kính đã có thói quen nhìn người bên ngoài có thái độ thù địch với mình, nhưng bị một tiểu cô nương oán hận thì vẫn là lần đầu tiên, cảm giác rất kì quái.

Quách Tử Kính có trí nhớ siêu phàm, muốn hiểu được điểm mấu chốt liền thoáng hồi tưởng, sau đó nhanh chóng nhớ ra chuyện phát sinh ở cửa hàng điêu khắc gỗ.

Là bởi vì phát hiện hắn cố ý nhắc nhở nàng sao?

Tiểu cô nương vẫn còn có chút thông minh, Quách Tử Kính cảm thấy buồn cười, nâng trà lên tự thưởng thức. Dieendaanleequuydonn Hắn tự nhận không có chỗ nào có lỗi với Lâm gia, mặc kệ vì sao tiểu cô nương mất hứng, hắn đều cảm thấy không thẹn trong lòng, nàng nguyện ý tức giận thì cứ tức giận, không liên quan đến hắn.

Ngoài cửa bỗng nhiên có người gõ cửa.

Quách Tử Kính buông ly trà, nhìn về phía Triệu Trầm.

Triệu Trầm cao giọng hỏi: "Ngoài cửa là người nào?"

“Ai cái gì cơ chứ, không phải ngươi hẹn ăn cơm ở đây sao, nhanh mở cửa cho ta, tiểu gia cưỡi ngựa đến đây nên lạnh tới mức sắp chết rét rồi.” Nói xong thì làm như không chịu được liền mở cửa xông vào, trực tiếp đi vòng qua bình phong.

Tửu lâu này chính là nơi nổi tiếng ở kinh thành, có thể đặt được nhã gian thượng hạng chắc chắn là người không phú thì quý, mà loại người này lại rất chú ý lễ nghi, tiến lùi có độ, sẽ không tự tiện xông vào phòng người khác. Bởi vậy ngoại trừ khách có chuyện cơ mật cần nói thì không có ai chốt cửa phía trong cả.

Nhìn mấy người đang ngồi, Quý Chiêu cực kỳ khiếp sợ, thân thể cứng lại tại chỗ, ánh mắt quét một vòng, dừng ở trên người Quách Bảo Châu liền không dời đi.

Mặt Bảo Châu đầu tiên là đỏ lên, sau đó liền nhanh chóng đứng lên, chỉ vào cửa nũng nịu quát: "Nhìn cái gì, còn không mau cút đi!"

Quý Chiêu giật mình, cũng không phải là bởi vì cơn giận của Quách Bảo Châu, mà là bởi vì Quách Tử Kính đứng lên. Quý Chiêu cũng không dám đắc tội Quách Tử Kính, vội vàng chạy đến phía sau Triệu Trầm, liên tục xin lỗi: "Quách thống lĩnh bớt giận, thế huynh bớt giận, ta thật không phải cố ý xông vào, ta và bằng hữu hẹn nhau đến đây ăn cơm, không nghĩ tới quấy rầy thế huynh..."

"Đi ra ngoài." Quách Tử Kính lạnh lùng mở miệng.

Quý Chiêu không dám không nghe theo, xám xịt lui ra ngoài, đi tới cửa vẫn không sợ chết nhìn chằm chằm Quách Bảo Châu như cũ: "Vô tình quấy rầy các vị dùng cơm, bữa cơm này liền tính cho ta đi, xem như bồi tội... Bảo Châu hãy ăn thật ngon nhé, thích ăn gì cứ gọi cái đó!" Hai câu cuối là đóng cửa lại mới nói, giọng còn chưa dứt, trong hành lang đã vang lên tiếng bước chân vội vã.

A Kết nhìn mặt Quách Tử Kính xanh mét, hơi đoán được vì sao Quý Chiêu phải bỏ chạy.

Lâm Trúc hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhìn Quách Bảo Châu, gương mặt Quách Bảo Châu đỏ bừng, không biết là tức giận hay còn nguyên nhân nào khác. Nhìn về Quách Tử Kính, dáng vẻ mặt lạnh không khác gì với khí thế ức h*p người khác lúc trước của tỷ phu.

Nàng chột dạ cúi đầu, có chút hối hận mình lúc nãy không kiềm chế tính khí lại, cũng không biết Quách Tử Kính có phát hiện hay không.

Mà Quách Tử Kính lại đang chú ý nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh lầu dưới, Quý Chiêu đi thì thôi, nếu Quý Chiêu dám đi lên, hắn lập tức đánh gãy chân của Quý Chiêu.

"Ca ca ngồi đi, hắn đã chạy rồi." Quách Bảo Châu từ phía trước cửa sổ trở về, có chút không cam lòng nói. Nghĩ tới Quý Chiêu ngồi ở trên ngựa trưng khuôn mặt tươi cười đắc ý vẫy tay với mình, nàng thật sự muốn cầm bát ném xuống.

Quách Tử Kính trầm mặt ngồi xuống.

Hai tỷ muội A Kết đều khép hờ mắt, không dám thở mạnh.

Triệu Trầm mất hứng, châm dầu vào lửa với Quách Tử Kính: "Nếu tức giận thì đuổi theo mà đánh hắn một trận, ngồi ở đây quắc mắt trừng mi làm gì?"

Quách Bảo Châu nhịn không được liếc về phía ngoài cửa sổ, nếu giờ phút này ca ca đi ra ngoài, có lẽ có thể đuổi kịp phải không?

Quách Tử Kính chú ý tới ánh mắt muội muội, một lần nữa đứng dậy đi tới trước cửa sổ, thấy Quý Chiêu đang cưỡi ngựa từ đằng xa thong thả trở về, rõ ràng vẫn có ý định quay lại thì không nói một lời liền bước ra cửa.

Quách Bảo Châu hoảng sợ, chạy đến phía trước cửa sổ, thấy Quý Chiêu đúng như nàng lường trước cứ như vậy quay ngược trở về, không khỏi căng thẳng trong lòng. Windchimelqd Do dự một chút giữa việc để ca ca thay nàng đánh Quý Chiêu một trận bán sống bán chết hay là tự mình sau này báo thù, Quách Bảo Châu vẫn là lựa chọn vế sau, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của ba người nhà Triệu Trầm, xoay người nắm một cái bát dùng sức ném về phía Quý Chiêu.

Có lòng nhưng không có can đảm còn muốn nàng nữa sao, cái thứ người đầu đất, đại họa đến gần mà không biết sao?

Sức lực nàng lớn, chén sứ vừa vặn rơi trúng trên bãi đất trống trước ngựa của Quý Chiêu, Quý Chiêu hoảng sợ, ngẩng đầu, liền thấy hảo tức phụ đang đứng phía trước cửa sổ, khi hắn nhìn qua thì lập tức đóng cửa. Quý Chiêu vừa mừng vừa sợ, không biết vì sao, Quách Bảo Châu càng hung càng hư, hắn càng thích. Hắn nhếch miệng cười, ngồi ở trên ngựa nhìn chung quanh. Khó khi gặp phải, làm sao có thể vừa thấy mặt đã chạy, tốt xấu gì cũng phải kiếm chỗ nhìn nàng thoả thích.

Đáng tiếc không đợi hắn chọn được chỗ ẩn thân đã thấy Quách Tử Kính từ cửa tửu lâu đi ra, bốn mắt nhìn nhau, hắn thì ngây ra như phỗng còn Quách Tử Kính lại nhanh chóng đi đến một con ngựa đen trước cửa.

Quý Chiêu sững sờ nhìn, sau khi hiểu được thiếu chút nữa từ trên ngựa té xuống, quay đầu ngựa lại chạy trối chết.

Hắn không biết đó là ngựa của ai, hắn chỉ có thể khẳng định, Quách Tử Kính lên ngựa tuyệt đối không phải là muốn trở về phủ mà là đến bắt hắn!

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người nói xem, có muốn tiểu người hầu bị đánh không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Đường Sủng Thê
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...