Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Đường Sủng Thê – Chương 120

Con Đường Sủng Thê

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước giờ A Kết chưa từng thức dậy sớm như vậy.

Lúc bị Triệu Trầm đánh thức, nàng thật sự không muốn dậy.

Nhưng hôm nay phải tiến cung bái kiến Hoàng Hậu, sao có thể không dậy được đây?

Bọn nha hoàn bắt đầu bận rộn ở gian ngoài từ sớm, A Kết nhanh chóng mặc xiêm y bên trong, Tưởng ma ma treo triều phục của nhất phẩm phu nhân trên giá áo, chờ đến trước khi ra khỏi cửa thì mặc thêm vào. Tay chân rón rén rửa mặt xong thì buồn ngủ cũng vơi bớt, A Kết cùng Triệu Trầm ngồi ở trên kháng dùng cơm, nhìn nữ nhi đang ngủ say mà nhịn không được lại cảm thấy đau lòng.

Nàng biết có thể tiến cung chúc tết là vô cùng vinh hạnh, chính nàng cũng không sợ chút khổ ấy, nhưng nữ nhi còn nhỏ, chỉ bởi vì Hoàng Hậu nghe nói Hoàng Trưởng Tôn thích chơi cùng Xán Xán, bọn họ liền phải mang cả Xán Xán vào cung, bên ngoài trời đông rét buốt, nàng chỉ sợ nữ nhi nhiễm lạnh.

"Đừng lo lắng, Xán Xán mang đồ rất ấm rồi, lát nữa cứ như vậy ôm lên trên xe, trong xe cũng có lò sưởi ấm áp, chỉ cần chúng ta nhẹ nhàng chút, sẽ không làm Xán Xán tỉnh dậy." Triệu Trầm nhỏ giọng trấn an, ăn cái bánh bao cuối cùng xong liền ra ngoài.

A Kết chỉ uống vài ngụm cháo rồi cũng không dám ăn nhiều, chuyến đi này còn phải ở lại trong cung cả nửa ngày, muốn đi vệ sinh cũng không tiện.

Giúp nữ nhi mặc xong quần áo, bao kín bé rồi giao cho Triệu Trầm ôm, một nhà ba người ra khỏi Vọng Trúc hiên. Bên ngoài vẫn còn tối đen, không có gió  nhưng lại rét lạnh thấu xương, khuôn mặt lộ ra ngoài của A Kết lập tức muốn đông cứng lại. Ngẩng đầu nhìn lên cao, sao vẫn giăng đầy trời.

Nghĩ tới lúc trước Triệu Trầm cũng vào khoảng thời gian như lúc này xuất phát tiến cung, A Kết không khỏi cảm khái cuộc sống của mình thật sự rất thư thái, cũng càng thêm đau lòng trượng phu ở bên ngoài dốc sức làm việc.

Đến cửa, Triệu Duẫn Đình đã chuẩn bị xong, Triệu Trầm nhìn nha hoàn đỡ thê tử lên xe, lúc này mới vững vàng đưa nữ nhi qua. Website đăng truyện chính thức: Cảm nhận độ ấm trong xe, Triệu Trầm lập tức hạ màn xe xuống, ở bên ngoài dặn dò: "Giao Xán Xán cho nhũ mẫu ôm, nàng ngủ tiếp một lát đi, xuống xe vẫn còn sớm."

A Kết nhẹ nhấc màn xe lên, còn chưa lên tiếng thì Triệu Trầm đã vội che kín mành lại, thấp giọng nói: "Ta cũng đã quen rồi, không sợ lạnh, nàng ngồi vững vàng, chúng ta liền xuất phát."

Triệu Trầm ngăn cản sự quan tâm còn chưa ra khỏi miệng của A Kết.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rời đi của hắn, A Kết chậm rãi ngồi thẳng, nhìn thấy nhũ mẫu cúi đầu cười trộm. Trên mặt nàng hơi nóng, đưa tay đón lấy nữ nhi: "Để ta ôm đi, ngươi nhắm mắt lại nghỉ một lát." Xe ngựa dù ổn cũng sẽ lắc lư, nàng sợ nữ nhi tỉnh lại tìm không thấy mẫu thân lại khóc.

Xe ngựa bắt đầu chuyển động, A Kết cúi đầu nhìn nữ nhi, hơn nữa sắp tiến cung khiến nàng khẩn trương nên cũng không thấy mệt chút nào.

Đến cửa cung, phía trước đã có rất nhiều xe ngựa đỗ lại, dần dần có tiếng nói chuyện, A Kết thậm chí nghe được tiếng chào hỏi giữa Quý Chiêu cùng trượng phu. Nàng bỗng nhiên có chút hoảng hốt, nếu không gả cho Triệu Trầm, dù cho có cơ hội tiến cung, nàng chỉ sợ cũng phải nơm nớp lo sợ, nhưng còn bây giờ thì sao, nàng biết được Cảnh vương phi, cũng kết giao không ít lão thái quân, lão phu nhân có cáo mệnh, uy nghiêm như hoàng cung, hình như cũng không cao đến mức không thể chạm được.

Đương nhiên, trong hai năm này nàng cũng vài lần nghe qua chuyện nhà huân quý bị xét nhà lưu đày, đối với hoàng gia, nàng từ trong tâm lý vẫn có sự kính sợ, chỉ là sự kính sợ không hề mờ mịt, nàng biết, chỉ cần Triệu Duẫn Đình và Triệu Trầm ở trên triều vô sự, nàng liền không cần lo lắng đại họa buông xuống trên đầu mình.

Xe ngựa đi một chút lại dừng, rốt cuộc cũng chân chính đến cửa cung, Triệu Trầm tới đón thê tử xuống xe, sau đó đưa nàng đến bên cạnh Quý lão thái thái: "Lão phu nhân, A Kết là lần đầu tiên tiến cung, làm phiền ngài để ý nhiều hơn."

Quý lão thái thái mang áo choàng thật dày, tươi cười hòa ái: "Yên tâm đi, ta sẽ chú ý cả hai mẫu tử các nàng."

A Kết cảm kích nói cám ơn.

Chung quanh cũng không phải chỉ có hai nhà bọn họ, Triệu Trầm không tiện ở bên thê tử, có chút luyến tiếc liếc nhìn nàng một cái, kêu Quý Chiêu rồi đi về phía khác.

Cung nữ tiến lên dẫn đường, A Kết theo sau Quý lão thái thái đi về phía trước, nhũ mẫu ôm Xán Xán theo sát bên cạnh. Đèn lồng không chiếu sáng được toàn bộ mặt đất, dưới chân tối đen, cũng may trong hoàng cung mặt đất bằng phẳng, không cần lo lắng đột nhiên lọt chân vào hố.

Trời lạnh, lại đứng bên ngoài lâu, dù áo choàng có dày mấy đi chăng nữa cũng không chống nổi cái lạnh giá rét, càng không cần nói dưới lòng bàn chân cũng có giá lạnh luồn lên. A Kết ngơ ngơ ngác ngác, dù cho trời dần dần sáng, nàng cũng không có tâm tư đánh giá người này người kia cũng đang chuẩn bị vào hoàng cung, vừa lưu ý nữ nhi bên cạnh, vừa làm theo động tác của Quý lão thái thái, quỳ xuống lễ bái.

Bên ngoài mệnh phụ quá nhiều, Hoàng Hậu cũng sẽ không triệu kiến tất cả mọi người, cung nữ đi ra truyền triệu, được truyền thì đi vào bái kiến, còn lại liền có thể trở về nhà.

A Kết thuộc nhóm được lưu lại, nàng nhìn lướt qua, vừa thấy Lý lão thái quân của Vân Dương hầu phủ thì không khỏi an tâm mấy phần. Sau khi tạm biệt Quý lão thái thái, A Kết dẫn nhũ mẫu đi qua, cung kính chào lão nhân gia. Lý gia trong chiến trận ở Nam Cương cũng lập chiến công hiển hách, khó trách Hoàng Hậu muốn gặp.

"Xán Xán còn ngủ sao?" Lý lão thái quân không phải lần đầu tiến cung, không câu nệ như vậy, trên đường đi đến nội điện của Phượng Nghi cung thì bà đến gần Xán Xán ngắm bé, cười khen: "Tiểu nha đầu vậy mà có thể ngủ, hơn nữa còn ngủ thật ngon, lúc này tỉnh thể nào cũng sẽ tủi thân." Một câu cuối cùng giọng nói rất thấp, A Kết ở gần nhất, nghe được nhưng không phải là rất rõ ràng.

Nói những lời lớn mật như vậy với nàng, đó là tín nhiệm nàng, A Kết hiểu ý, cười một tiếng với lão thái quân.

Đi đến trước nội điện, mấy mệnh phụ đều không nói gì thêm, cúi đầu, theo sau cung nữ vào trong.

Vừa tiến vào, liền giống như từ ngày đông đi vào xuân ấm.

Đây chỉ là gian ngoài, các cung nữ hầu hạ mọi người cởi áo choàng thật dày bên ngoài, A Kết tự mình đặt nữ nhi lên trên tháp, vừa cởi bỏ chăn bông thật dày bên ngoài, còn chưa cởi áo choàng đâu, tiểu nha đầu đã tỉnh, chớp chớp đôi mắt to ngập nước, cười với mẫu thân, duỗi tay nhỏ đưa về phía ngực mẫu thân.

A Kết sốt ruột, nữ nhi hiện tại mỗi ngày chỉ ăn sữa có hai bữa sáng tối nhưng chỉ có b//ú nàng mà thôi, vào năm trước, lúc bé hoàn toàn chỉ b//ú sữa thì chỉ cần nàng ở nhà, bé sẽ không chịu b//ú nhũ mẫu. Windchimelqd Ôm một tia hi vọng, A Kết ôm lấy nữ nhi vỗ vỗ, đi đến bên người nhũ mẫu dỗ bé: "Nương muốn đi vào một chút, Xán Xán để nhũ mẫu ôm có được hay không?"

Xán Xán nhìn nhũ mẫu, quay đầu áp vào trong ngực mẫu thân.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Đường Sủng Thê
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...