Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÓ KHÔNG GIỮ, MẤT TIẾC GHÊ – Chương 7

CÓ KHÔNG GIỮ, MẤT TIẾC GHÊ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm trước tôi mới nhận được tin nhắn của anh ta: "Em còn quay về không?"

"Nam Nam, anh sắp đính hôn rồi, nhà anh cần."

"Chỉ cần em muốn, anh sẽ lập tức đến tìm em được không?"

Điều Diệp Hân Nhiên không nên làm nhất, đó là mong đợi sự chân thành của Dương Tranh, anh ta sẽ không bao giờ học được cách chung thủy.

Tôi suy nghĩ một chút, chụp màn hình tin nhắn gửi đến số điện thoại đã bị lãng quên trong ký ức.

"Chúc mừng nhé, tu thành chánh quả rồi."

Lần này ra nước ngoài tôi chỉ đi theo một số buổi lưu diễn, học hỏi được không ít.

Cũng nhận được rất nhiều cơ hội và sự tán thưởng, sau khi về nước, trưởng đoàn đã cho tôi cơ hội thăng chức.

Bà ấy gọi tôi đến bên cạnh: "Vị trí này vốn dĩ đã thuộc về em, trước đây em luôn nhút nhát, bây giờ dám ngồi chưa?"

Trước đây tôi sợ mọi người nói tôi dựa hơi để có được tài nguyên, cũng toàn tâm toàn ý với Dương Tranh.

Tôi đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, từ bỏ quá nhiều tài nguyên đáng lẽ phải thuộc về mình.

Cuối cùng đổi lại là một màn lừa dối.

Nhưng bây giờ, tôi sẽ không như vậy nữa: "Cảm ơn cô đã dìu dắt em."

Khoảng thời gian này không có buổi biểu diễn nào, tôi có lẽ sẽ ở lại nhà hát làm việc.

Buổi tối sau khi biểu diễn xong, tôi vậy mà lại gặp Diệp Hân Nhiên.

Người cô ta khoác tay không phải Dương Tranh, mà là bạn thân của anh ta.

Tôi nhướn mày, lướt qua bọn họ.

Bạn thân của anh ta lên tiếng trước: "Tô Nam, Dương Tranh có biết cô về rồi không?"

"Tôi còn cần phải báo cáo với anh ta sao?"

Nghe tôi nói, anh ta cứng họng định tiến lên tranh luận.

Diệp Hân Nhiên chặn trước mặt anh ta: "Chúng tôi không đính hôn, hôm đó anh ấy lại hủy hôn."

"Anh ấy nói chỉ cần nhìn thấy tôi là không quên được việc mình đã lừa dối một người."

"Cô có biết anh ấy phải gánh chịu bao nhiêu không? Tô Nam, cô có lương tâm không?"

Đối với những lời của bọn họ, tôi không hề d.a.o động.

Có lẽ nói là trong một năm qua, tôi gần như rất ít khi nhớ đến sự tồn tại của Dương Tranh.

Mọi thứ như mây khói thoảng qua, anh ta đối với tôi giống như một người xa lạ.

"Hai người thật kỳ lạ, anh ta tự hành hạ mình thì tôi phải tha thứ cho anh ta sao?"

"Chẳng lẽ anh ta c.h.ế.t rồi tôi cũng phải chịu tang sao? Tôi là chia tay, không phải ly hôn!"

"Đừng làm như thể Tô Nam tôi nợ anh ta, là Dương Tranh anh ta có lỗi với tôi."

Tô Nam dịu dàng, thận trọng trước đây, sao có thể nói ra những lời như vậy.

Lời tôi nói khiến sắc mặt cả hai đều thay đổi, bọn họ như hoàn toàn không quen biết tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Một năm du học đã khiến tôi lột xác, tự tin hơn rất nhiều.

Đã nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, thì chiếc lồng vàng son nào đối với tôi cũng là sự ràng buộc.

Bất chấp vẻ mặt sững sờ của hai người, tôi sải bước rời đi.

Cho đến khi tôi chuẩn bị ra nước ngoài lần nữa, Dương Tranh vẫn không xuất hiện.

Tôi chuyên tâm vào việc nhảy múa, trong thời gian ngắn đã thăng hai cấp.

Mọi người đều kinh ngạc trước tốc độ thăng tiến của tôi, chỉ có tôi biết đó chỉ là sự tích lũy bùng nổ mà thôi.

Những thứ đã từ bỏ vì Dương Tranh trước đây, tôi sẽ từ từ lấy lại.

Không quan tâm đến anh ta, ngay cả tin đồn về anh ta cũng rất ít khi nghe thấy.

Vốn dĩ là người của hai thế giới, không nên giao nhau.

Thời gian thực sự có thể xóa nhòa tất cả.

Một năm trước tôi hận anh ta đến vậy, cho rằng kẻ phản bội phải xuống địa ngục.

Bây giờ cũng có thể bình tĩnh nhớ đến anh ta, không cần phải chặn số anh ta nữa.

Rất tốt.

Nhưng mẹ tôi đã đến tìm tôi vài lần.

Từ việc trang điểm tinh xảo khuyên tôi làm lành với Dương Tranh cho đến việc trở lại với khuôn mặt mộc mạc, không nhà không cửa.

Bà ấy nói Dương Tranh dường như gặp chuyện rồi.

Một năm nay bà ấy sống dựa vào số tiền Dương Tranh cho, bây giờ thì hết rồi.

Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3

"Nói với tôi cũng vô ích, tôi không liên lạc với anh ta, cũng sẽ không cho mẹ tiền."

Bà ấy vội vàng lắc đầu: "Mẹ không có ý đó, mẹ thật lòng muốn tốt cho con!"

Tôi trực tiếp bật cười: "Muốn tốt cho tôi? Mẹ có biết tôi muốn gì không mà muốn tốt cho tôi?"

"Nếu có thể, tôi thà rằng không có bất kỳ quan hệ gì với mẹ, thà rằng mẹ không phải là mẹ của tôi."

Nước mắt bà ấy lập tức tuôn rơi.

Tôi coi như không thấy, tiếp tục nói thêm: "Mang một nửa dòng m.á.u của mẹ là nỗi nhục nhã lớn nhất của tôi. Mẹ và Dương Tranh đều giống nhau, chỉ biết tự mình cảm động thôi."

Bà ấy gần như khóc đến ngất đi.

Nỗi đau buồn của bà ấy là thật, việc bà ấy sẽ luôn chọn từ bỏ tôi cũng là thật.

Tôi đã sớm quen rồi, sẽ không còn bị nước mắt của bà ấy làm lay động nữa.

Lại một lần nữa phải ra nước ngoài, lần này chắc sẽ không dễ dàng quay về nữa.

Trước khi đi, tôi không nói với bất kỳ ai, cũng không có ai để nói.

Nhưng khi đang làm thủ tục lên máy bay, có một người chạy đến, là bạn thân của Dương Tranh.

Anh ta thở hổn hển đưa cho tôi một chiếc điện thoại, vẻ mặt lo lắng: "Nghe máy đi, coi như tôi cầu xin cô! Nghe máy đi."

Tôi cầm lấy điện thoại, "Alo" một tiếng, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

Tôi biết, là Dương Tranh.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÓ KHÔNG GIỮ, MẤT TIẾC GHÊ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...