Cô Gái Đốt Ma – Chương 65
Cô Gái Đốt Ma
Đầu Chó bị đ.á.n.h kêu oai oái, rốt cuộc không chịu nổi, kéo một cái chui ra khỏi thân thể bà chủ. Hắn cho rằng chạy ra khỏi thân thể bà ấy là có thể thoát khói trận đánh, nhưng chạy ra rồi mới phát hiện mình sai rồi. Roi kia một cái lại tiếp một cái, đ.á.n.h vào hồn thể hắn, giống như tôi liệt hỏa, đau tới tận sâu thẳm linh hồn. Không chỉ có thế, hắn hoảng sợ phát hiện mỗi roi đ.á.n.h xuống, hắc khí quanh thân hắn sẽ nhạt đi một chút, dần dần đến cả thân thể hắn cũng không che dấu d.ư.ợ.c nữa. Đầu ch.ó ôm cả cơ thể lại, lấy tay che lấp bộ phận quan trọng, dưới tình thế cấp bách, tiếng kêu đau cũng thay đổi:
"ử...Gâu gâu gâu!"
"???" Dương Miên Miên đ.á.n.h thêm một roi nữa, ánh mắt quái dị. Lúc này âm khí quanh thân đầu ch.ó đã mỏng đi, lộ ra hình thể thật, là một con quái vật đầu ch.ó mình người không mặc quần áo.
Hóa ra Đầu ch.ó cũng chỉ là một con Husky mắt gà chọi. Đầu ch.ó đưa lưng về phía mọi người, ngồi xổm ở góc tường, trên tấm lưng lõa lồ toàn là dấu đen do bị Dương Miên Miên đánh. Bởi vì xấu hổ, nó rũ tai xuống bịt chặt lỗ tai, như này có phải là tư tế bịt tai trộm chuông không.
"Đứng đ.á.n.h nữa..." Giọng nói đầu ch.ó vẫn nghẹn ngào khó nghe như cũ, chỉ là bị đ.á.n.h xong đã mất đi khí thế kiêu ngạo lúc đầu, ngũ khí vô cùng đáng thường: "Ta tình nguyện đi Địa phủ chịu phạt, cô đừng đ.á.n.h nữa!"
Mọi người nhìn thấy bộ dáng thê t.h.ả.m của đầu chó, nhìn về phía Dương Miên Miên, cô gái này thực là cho người ta cảm giác an toàn.
Lúc này, bà chủ đang nằm trên mặt đất cũng quay lại nhìn. Bà vẫn chưa phát hiện ra thân thể mình có gì bất thường, trợn mắt nhìn Đầu ch.ó đang co quắp nơi góc tường, nhào tới la lên: "Điểm Điểm, mày làm sao vậy?"
Bà ôm lấy Đầu Chó, quay đầu giận dữ nhìn về Dương Miên Miên: "Các cô sao lại có thể ác độc như vậy! Sao lại làm hại Điểm Điểm?"
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Dương Miên Miên không lên tiếng, quét mắt nhìn đoàn người: "Có ai mang theo gương không?"
Tuy rằng không biết Dương Miên Miên định làm gì, nhưng những người này lúc nãy đã thấy Dương Miên Miên đ.á.n.h quái, trong mắt họ Dương Miên Miên không khác gì đấng cứu thế, rất nhanh đã có người mang gương lên. Dương Miên Miên đẩy gương ra trước mặt bà chủ, nói: "Bà xem trước đi."
"Đây là? A....", bà chủ nghi hoặc nhận lấy gương, ánh mắt dừng trên gương mấy giây, sau đó bà hoảng sợ kêu lên, ném gương ra xa. Đôi tay bà che mặt mình, kêu to, "Tại sao lại như vậy...Tại sao lại như vậy!"
Có thể là do tác dụng của đả hồn tiên, sau khi bị đầu ch.ó nhập vào, da thịt đã khô quắt lại không nói, giờ ngũ quan đã có biến hóa. Lần đầu tiên gặp bà, bà là một mỹ nhân mặt trái xoan, mắt to, da trắng, dáng người thon thả, nhưng bây giờ lại là một người mặt choắt, mắt nhỏ, miệng rộng. Ngũ quan thế này cũng không gọi là xấu, nhưng so với mỹ nhân lúc nãy có thể nói là một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Đây là nguyện vọng bà trao đổi cùng quái vật sao?" Dương Miên Miên lạnh lùng nói.
"Đúng rồi, nguyện vọng, tôi muốn cầu nguyện." câu nói của Dương Miên Miên như chỉ đường cho bà chủ, bà chủ quay sang bẻ đầu Đầu Chó qua bên này, hắn lại liều mạng từ chối, nhưng trước nữ nhân điên cuồng này, sức chống cự của hắn chỉ như gà con, cuối cùng vẫn bị ép buộc quay mặt qua. Tay hắn vẫn che ở bộ phận quan trọng, trên mặt toàn là xấu hổ và giận dữ.
Bà chủ bẻ vai nó, lay lay mạnh mẽ: "Điểm Điểm, tôi muốn hứa nguyện, cậu làm tôi trở nên xinh đẹp, nếu cậu đáp ứng, tôi sẽ làm tín đồ của cậu, nhanh nhanh thỏa mãn nguyện vọng của tôi. Nhanh nhanh!"
Đầu ch.ó bị lay đến mức đầu óc mơ hồ, ngoại trừ mấy tiếng mơ hồ, cũng không nói thêm được gì. Bà chủ lay nó một lúc, sau đó lần nữa nhặt gương bị ném ra lúc nãy lên nhìn.
Không thay đổi...Vẫn là khuôn mặt cũ, tại sao lại như vậy?
Bà nhìn ánh mắt mọi người trong phòng, cảm giác như mọi người đều đang cười nhạo bà. Thời gian như đang quay ngược về nửa năm trước, bà vẫn là một kẻ thất bại, bởi vì xấu xí mà gặp nhiều trở ngại, không có công việc, không có tiền tiết kiệm, không có bạn trai, đến cả cha mẹ còn ghét bỏ bà. Chẳng lẽ bà phải quay về thời gian đó sao? Bà chủ suy sụp, hung hăng trừng mắt nhìn đầu chó, bộ dáng giống như lệ quỷ.
"Các ngươi là đồ vô dụng!" Bà chủ tát bụp một phát vào đầu Đầu chó: "Các ngươi làm người không xứng, làm ch.ó cũng không ai cần. Đã chít đi rồi cũng không có tác dụng gì?"
"Huhuhuhu....." Husky rống giận.
Bà chủ giống như đã bị điên, biểu tình dữ tợn khủng bố: "Mày nói xem, mày hiện tại là đồ phế vật, đến cả tiếng người cũng không nói được, mày nói xem mày còn có tác dụng gì? Mày là đồ tai họa, đến chít còn kéo theo người làm đệm lưng, ha ha, thật là cười chít, tao thật hối hận đã tin tưởng mày..."
"Ngao... Tôi khiến bà trở nên xinh đẹp, tôi không cần mạng của bà, còn giúp bà..." Đầu Chó gào gào, bỗng nhiên tìm lại được giọng nói, giống như trong thể xác kia có hai linh hồn.
"Mày xem đi, mày nói như thế này là giúp tao sao?" Bà chủ chỉ vào mặt mình, "Trong khoảng thời gian này, tao phải trốn đông trốn tây là vì sao? A! Tin người không bằng tin chính bản thân mình, không bằng tin chính bản thân mình..."
--------------------------------------------------













