Cô Gái Đốt Ma – Chương 54
Cô Gái Đốt Ma
"Mọi người theo tôi, nếu thấy sợ thì nắm tay người bên cạnh hoặc nắm quần áo cũng được." Tăng Vạn cầm máy quay đi đầu, lúc nãy không biết ai vào sau cùng đã đóng cửa giáo đường lại, trong này lập tức lâm vào bóng đem dày đặc. Trong đội không biết có ai hô lên một tiếng nhỏ, hình như còn níu vào người bên cạnh. Người bị nắm cười một tiếng: "Ủa, nam nhi đại trượng phu nắm tôi làm gì, sợ như vậy thì đừng có chơi."
"Vừa nãy là bản năng thôi, kích thích như vậy tôi thèm vào sợ. Ban ngày tôi còn dạo qua nơi này một vòng rồi, sợ gì chứ." Tiếng người kia phản bác. Mọi người sôi nổi bật đèn pin lên, chuẩn bị đi tiếp.
Dương Miên Miên cau mày, phía sau, Võ Tiểu Tứ đã nắm chặt lấy balo của cô, giống như cái treo balo siêu lớn. Cô bỗng nhiên nghi ngờ quyết định dẫn Võ Tiểu Tứ theo của mình.
"Đại sư, trai đẹp cũng vào rồi, tôi đi qua xem xem." Nữ quỷ lướt qua người cô, vui vẻ nhảy nhót.
Dương Miên Miên nghe vậy, liếc mắt một cái. Tuy cô không thấy được người, nhưng ánh sáng công đức kim quang cô có thể thấy được.
"Cô cẩn thận chút, nơi này có chút không thích hợp. "Dương Miên Miên nhắc nhở nữ quỷ. Cô lúc vào đây đã nhận ra, ngoài việc nhiệt độ trong này thấp hơn hẳn bên ngoài, đây còn có cảm giác cực kỳ áp lực. Nhưng chỗ này trước đây là giáo đường, là nơi cầu nguyện tín ngưỡng, kể cả khi trở nên hoang phế cũng không nên có kiểu cảm giác này.
"Ok!" Nữ quỷ phiêu phiêu lượn mấy vòng, xung quanh quá tối, không ai chú ý đến thân thể của cô ngưng tụ thêm vài phần.
Triệu Anh Hùng đi sau Dư Duyên, đi theo nhóm thám hiểm cuối cùng đi vào.
"Dư lão sư, chúng ta cẩn thận chút." Triệu Anh Hùng đè thấp giọng. Cậu đi vào cuối cùng, không hề đóng cửa, nhưng cửa lại tự đóng lại. Triệu Anh Hùng cố gắng nhịn xuống cảm giác quái dị trong lòng, nhớ lời Lý Đội, theo sát Dư Duyên bảo đảm an toàn của hắn.
"Cậu tự bảo vệ bản thân cho tốt là được rồi." Dư Duyên nhấc môi nói, trong bóng đêm không ai nhận ra lông mày anh nhíu lại.
Dư Duyên xoa xoa giữa chân mày, bên tai giống như có người thì thầm. Có lẽ xung quanh quá trống trải an tĩnh, làm ra ảo giác này.
"Dư lão sư, chúng ta đi theo bọn họ không?" Triệu Anh Hùng hỏi.
Đội đi phía trước họ vào đến giáo đường liền rẽ phải vòng ra phía sau phòng cầu nguyện, Dư Duyên không nói nhiều, nhìn về đèn tín hiệu của máy ghi hình phía trước, thẳng tắp đi về bên đấy.
"Hôm này là ngày 23 tháng 9, 8 giờ 42 phút, chúng tôi đang ở giáo đường trong công viên trò chơi Thiên đường Hoan nhạc, đây là lần đầu tiên chúng tôi đến khiêu chiến ở đây, mọi người đừng chuyển kênh nhé, theo dõi chúng tôi nha..."
Tăng Dũng vừa nói, vừa đem máy quay quét xung quanh một vòng.
"A... Cái gì kia vậy?" Tô Tiểu Bắc bỗng nhiên kêu lên, đưa đèn pin điện thoại chiếu qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Xì, chưa thấy qua Jesus sao?" Trong nhóm có người cười nói.
"Không phải." Tô Tiểu Bắc lắc đầu, nhiều năm làm việc đã bồi dưỡng khả năng quan sát của cô, lúc nãy coi như phát huy tác dụng: "Mọi người xem xem tượng này có gì đó không hợp lý."
"Có gì không hợp lý chứ, chẳng qua chỉ là pho tượng thôi mà!" - người lên tiếng là một tên mập, vừa nói hắn vừa đi qua chỗ pho tượng, "Nào, để tôi rọi đèn cho mà nhìn nhé."
Đèn pin chiếu vào pho tượng Jesus.
"Úi trời! Đây là gì vậy?" Tên mập kêu lên một tiếng, suýt nữa đem đèn pin vứt xuống.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Giống như là...Chó Husky?" Tô Tiểu Bắc không chắc chắn nói.
Nhà cô có nuôi một con Husky, cũng nhanh chóng nhận ra diện mạo này. Dương Miên Miên nheo mắt đ.á.n.h giá pho tượng này, chậm rãi, khóe miệng dâng lên thành một nụ cười. Hehe, quả nhiên là con ch.ó ngu xuẩn kia. Khó trách không khí trong này khác thường như vậy, hóa ra là đồ xấu xa này ở đây chiếm mất thần vị. Nếu có người đến cầu nguyện, bái thần chả phải biến thành bái quỷ sao?
Thật đúng là...Tự xem mình thành thần rồi sao, cũng không nhìn lại diện mạo của mình một chút.
Vì không muốn rút dây động rừng, Dương Miên Miên có nén cảm xúc muốn đi qua sờ một phát, nhìn những người không sợ c.h.ế.t kia soi đèn giúp nhau chụp ảnh với con ch.ó kia.
"Hahaha bức tượng thần này lại là một con Husky haha..." Tên mập chụp xong hihi haha đến bái bái với Husky: "Husky vĩnh sinh, nếu là người linh thiêng xin hãy ban cho con một mỹ nữ.".
Hắn nói xong, mọi người một trận cười vàng. Dương Miên Miên trầm mặt, lạnh lùng nhắc nhở: "Có thể không tin quỷ thần, nhưng cũng đừng bất kính!"
"Cô cũng đừng nghiêm túc quá, chỉ là chơi vui thôi." Có người không cho là đúng, nhưng vì Dương Miên Miên làm gián đoạn, mọi người cũng không có hứng thú đùa vui nữa.
"Cô cũng cảm nhận được sao?" Tô Tiểu Bắc bỗng nhiên sấn lại: "Tôi cảm thấy chỗ này có chuyện gì đó."
Đáy lòng Dương Miên Miên có chút kinh ngạc, tâm tư người này thật mẫn cảm, nhưng cô còn chưa nói gì, Từ Long bạn trai cô ấy đã tới, ôm bả vai cô ấy, cười nói: "Cô đừng nghe cô ấy nói, cô ấy đôi khi quá nhạy cảm, chắc chỉ là ai đùa dai thôi."
Tô Tiểu Bắc theo sau bạn trai, vừa cười vừa nói đi theo mấy người phía trước, cảm giác quái dị lúc nãy đã ném ra sau đầu. Dương Miên Miên đang suy nghĩ nên khuyên họ họ rời đi như thế nào liền nghẹn ở khóe miệng.
--------------------------------------------------













