Cô Gái Đốt Ma – Chương 297
Cô Gái Đốt Ma
Tất nhiên là kỳ quặc rồi. Dương Miên Miên đi sau Vương Đại Xuyên, có một nữ quỷ đi theo anh ta, có thể không kỳ quặc sao?
Nhưng nữ quỷ này không có oán khí, đi theo Vương Đại Xuyên dường như chỉ là chấp niệm, hoặc là... luyến tiếc?
Dáng vẻ nữ quỷ khiến Dương Miên Miên nhớ đến tàn hồn của người phụ nữ mặc váy hoa ở tiểu khu Bắc Âu.
Ký ức đã bị thời gian bào mòn gần hết, nhưng chấp niệm lại vững như bàn thạch, không thể xóa bỏ.
Khi đám người Vương Đại Xuyên và Dương Miên Miên đến chân núi, những người khác đã đợi họ ở cổng thị trấn một lúc lâu. Thấy họ đến, bản ghi nhớ vội thúc giục: "Nhanh lên, người trong thị trấn ít, qua con phố trước mặt là đến, tôi đã báo trước với mẹ tôi, hôm nay về nhà, chắc bà đã nấu nhiều món ngon rồi."
Nhậm An nghe vậy không nhịn được huýt sáo, ngay cả Ôn Dư lạnh lùng cũng không nhịn được mà nhếch miệng cười. Ngồi xe buýt cả buổi sáng, lại leo đường núi, trong tuyết lạnh buốt, không gì hấp dẫn hơn một bữa ăn nóng hổi.
"Không đúng, đây không có tín hiệu mà, sao cậu báo được cho mẹ cậu?" Võ Tiểu Tứ thắc mắc.
Bị vong lục giải thích nói: "Chúng ta bên này tương đối hẻo lánh, thủ ki tín hiệu cùng võng lạc tín hiệu cũng không hảo, bất quá hiện ở cuộc sống xoay ngang so với trước kia hảo, mọi nhà hộ hộ đều an trang cố định điện thoại, vẫn thực phương tiện đích."
Nghe lời giải thích này, Ôn Nhã trong lòng đang có chút lo lắng liền thở phào nhẹ nhõm. Vẫn có thể liên lạc được ra bên ngoài làm cô cảm thấy an tâm hơn, cô nghĩ thầm, bản ghi nhớ trông cũng không giống người xấu.
Dương Miên Miên theo sau mấy người phía trước từ từ đi tới, vừa đi vừa quan sát cảnh sắc của thị trấn.
Thị trấn này không giống như trong giấc mơ cô thấy. Trong mơ, nhà cửa đều là nhà gạch ngói, không giống ở đây, chủ yếu là nhà hai tầng nhỏ. Bên ngoài trời lạnh, lại đúng giờ ăn, người đi đường không nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng có một hai người đi qua, thấy nhóm người lạ mặt này thì dừng lại đứng xem.
Bản ghi nhớ thấy người liền bước tới chào hỏi, nói chuyện đôi câu, rất đậm chất cuộc sống.
Bản ghi nhớ dẫn họ rẽ qua góc phố, đến trước cửa nhà đầu tiên, gõ gõ cửa gỗ lớn, cao giọng gọi: "Mẹ ơi, con là Tiểu Bắc, con về rồi."
Người bên trong nghe thấy liền chạy ra cửa, bọn họ đứng ngoài cửa cũng nghe thấy những bước chân vui vẻ truyền ra.
"Tiểu Bắc, con về rồi." Cánh cửa nhanh chóng mở ra từ bên trong, một luồng hơi ấm tràn ra, kèm theo mùi thức ăn thơm ngon. Sau cánh cửa là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền từ: "Mọi người là bạn của Tiểu Bắc à, mau vào đi, bên trong ấm hơn."
Võ Tiểu Tứ quay đầu nhìn Dương Miên Miên: "Lão đại, chúng ta cũng vào thôi."
"Đợi đã." Dương Miên Miên nhíu mày, ra hiệu im lặng.
Cuộc gọi của Dư Duyên đã được kết nối...
Điện thoại bên kia kêu hai tiếng, đã kết nối.
Dương Miên Miên tim đập mạnh: "Dư Duyên..."
Dương Miên Miên vừa gọi tên liền khựng lại, bên kia điện thoại chỉ có tiếng gió ù ù, ngoài ra không có động tĩnh gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Dư Duyên? Anh có ở đó không?" Dương Miên Miên hỏi lại lần nữa.
Trả lời cô vẫn là tiếng gió, nghe như là trong một hang động nào đó, lẫn trong tiếng gió là tiếng vọng rung nhẹ.
Không có ai nói chuyện, Dương Miên Miên nhíu mày cúp điện thoại, sau đó lại gọi lại.
Lần này, gần như vừa bấm số bên kia đã bắt máy, nhưng vẫn chỉ có tiếng gió.
Dương Miên Miên áp điện thoại vào tai nghe một lúc, lần này cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng thở yếu ớt bị che lấp dưới tiếng gió. Tiếng thở rất nhẹ, không biết là cố tình đè thấp hay do cơ thể đối phương đã quá yếu.
Nghĩ đến khả năng thứ hai, tim Dương Miên Miên đập mạnh, cảm giác không lành càng thêm rõ rệt.
"Tút tút." Điện thoại bị cúp máy.
Ngón tay Dương Miên Miên cầm điện thoại dần trở nên trắng bệch.
Điện thoại kết nối được, nhưng không có âm thanh, chỉ có hai khả năng, một là người nghe máy không phải Dư Duyên, khả năng còn lại là Dư Duyên tạm thời không thể nói chuyện.
"Lão đại? Sao thế?" Võ Tiểu Tứ thấy Dương Miên Miên nhíu chặt mày, mặt mày khó coi, cẩn thận hỏi.
"Cho tôi mượn điện thoại của cậu một lát."
Dương Miên Miên thuận tay lấy điện thoại của Võ Tiểu Tứ, dùng điện thoại của cậu ta gọi lại cho Dư Duyên.
"Lão đại, điện thoại của tôi không có tín hiệu." Võ Tiểu Tứ nói.
Dương Miên Miên nhíu mày, quả nhiên không gọi được!
Điện thoại của Võ Tiểu Tứ không gọi được cho Dư Duyên.
Dư Duyên hiện giờ có thể vẫn không ở trong vùng phủ sóng, hoặc có lẽ tín hiệu bị thứ gì đó che chắn. Điện thoại của cô có thể gọi được, có lẽ vì họ đã vào cùng một khu vực, khoảng cách không xa.
Nghĩ đến địa chỉ trên app Kim Mãn Lộ hiển thị ở huyện Thương Bắc, Dương Miên Miên trầm ngâm trả điện thoại cho Võ Tiểu Tứ.
"Dương Miên Miên, Võ Tiểu ca, mau vào đi, sắp ăn cơm rồi." Bản ghi nhớ ở cửa thúc giục.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Dương Miên Miên đáp một tiếng, vừa thu điện thoại vừa đi vào trong.
Mẹ của Bản ghi nhớ cũng đang đứng ở cửa đợi họ, thấy hành động của Dương Miên Miên liền cười hiền từ: "Con gọi điện cho người nhà phải không? Ở đây tín hiệu không tốt, con lên lầu gọi đi, trên lầu có điện thoại cố định."
"Cảm ơn dì." Dương Miên Miên cảm ơn, cũng không từ chối, thuận theo cầu thang lên lầu.
--------------------------------------------------













