Cô Gái Đốt Ma – Chương 273
Cô Gái Đốt Ma
Ai ngờ sau này nhắc lại chuyện này, đối phương lại từ chối với lý do ống bút ngọc này có duyên với ông ta. Bao năm qua, ông luôn cẩn thận bảo quản chiếc ống bút ngọc này, nếu không phải lần này công ty thật sự thiếu tiền xoay sở, ông cũng sẽ không nghĩ đến việc bán chiếc ống bút này.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, dường như công ty của ông bắt đầu xuống dốc từ khi nhận chiếc ống bút ngọc này, còn công ty của người bạn đó, vốn dĩ không mấy thuận lợi, lại đột nhiên nhận được nhiều đơn hàng, kinh doanh ngày càng phát đạt.
Nghĩ đến đây, người đàn ông trung niên toát mồ hôi lạnh.
Nếu chiếc ống bút này có vấn đề, bán đi chẳng phải là hại người khác sao? Nhưng... 45 vạn, đối với công ty của ông mà nói, thật sự là số tiền cứu mạng.
"Thế nào? Bán được 45 vạn, ông không vui sao?"
Người đàn ông ngẩng đầu lên, phát hiện người nói là cô bé bên cạnh mình.
Vừa rồi chính cô bé này đã nhắc nhở ông.
"Tôi... chiếc ống bút ngọc này nên bán không?" Người đàn ông nhìn dòng chữ "Khách mời đặc biệt" khắc trên bàn của Dương Miên Miên, trong lòng bỗng dưng sinh ra một cảm giác khó tả.
Sợi máo trên ống bút ngọc này không phải là vết thấm màu gì cả, mà là máo tươi bị người ta dùng tà thuật cưỡng ép hòa vào, nhằm mục đích nguyền rủa.
Có thể sử dụng lời nguyền loại này chắc chắn là kẻ độc ác và thiếu đạo đức. Người có thể dùng đến loại bùa chú này chắc chắn không phải là người lương thiện. Sức mạnh của lời nguyền đã bị dương khí của cô hóa giải, sợi máo tự nhiên biến mất. Nhưng chuyện này chỉ là khởi đầu, lời nguyền phản phệ sẽ khiến kẻ thực hiện phải trả giá đắt.
Sự do dự trên gương mặt của người đàn ông trung niên không qua được mắt Dương Miên Miên, đối phương không vì bán đi món đồ rắc rối mà vui mừng, càng chứng tỏ hành động can thiệp của cô vừa rồi là đúng đắn.
"Bán chứ, sao lại không bán?" Dương Miên Miên nhẹ nhàng mỉm cười, mắt lóe lên như có những ngôi sao nhỏ: "Có số tiền này công ty của ông mới có thể vực dậy, ông mới có thể trở lại như xưa."
"Thật không?" Người đàn ông trung niên cảm thấy ấm lòng, người đến tuổi trung niên như ông không thể chịu đựng thêm một thất bại nữa.
Có lẽ là nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt Dương Miên Miên quá đỗi đẹp đẽ, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng thả lỏng: "Mong rằng thật sự như cô nói."
"Nhân đức tích âm, làm việc thiện, may mắn sẽ đến với ông."
Dương Miên Miên nhẹ nhàng nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Người đàn ông ngẩn ra, lời nói của Dương Miên Miên như một viên t.h.u.ố.c an thần, khiến lòng ông cuối cùng cũng an tĩnh lại.
Bạch Lâm và ba người kia đã lên đến tầng bốn từ lâu, nhưng vì không có thiệp mời nên bị bảo vệ chặn lại ở hành lang, không thể vào trong.
Buổi đấu giá từ thiện khác hẳn với hội nghị đạo sĩ địa phương, bên trong toàn là những ông lớn có tiền.
Dù Cát Tiểu Vi có làm nũng, giả vờ dễ thương chút nào, bảo vệ cũng không hề lay chuyển.
"Thật là tức c.h.ế.t đi được." Cát Tiểu Vi chu môi, vẻ mặt đầy khó chịu. Trong giới huyền môn, con gái vốn đã ít, cộng thêm việc cô có nhan sắc nổi bật, nên luôn được mọi người chiều chuộng. Không ngờ lại mấy bảo vệ này lại không cho cô mặt mũi.
Hơn nữa, ngay khi vừa lên tầng bốn, họ đã cảm nhận được âm khí nặng nề hơn nhiều, chắc chắn bên trong có thứ gì đó rất lớn. Đã phát hiện ra rồi, làm sao có thể rời đi một cách dễ dàng như vậy.
Lương Tinh thấy Cát Tiểu Vi không vui, liền tiếp lời phụ họa: "Các anh cũng thật không biết nhìn người. Các anh có biết người đứng trước mặt các anh là ai không? Đã từng nghe đến Trang sức Bạch Thị chưa? Anh bạn của tôi đây chính là công tử của Trang sức Bạch Thị, chẳng qua chỉ là một buổi đấu giá tư nhân, Trang sức Bạch Thị còn không đủ tư cách tham gia sao?"
Bạch Lâm vì lời của Lương Tinh mà cau mày. Hắn không thích người khác dùng danh tiếng của ba hắn để ép người khác.
"Xin lỗi, không có thiệp mời thì không thể vào được." Bảo vệ thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, vẫn lặp lại câu nói đó, trong lòng lại không nhịn được mà thầm nghĩ.
Trang sức Bạch Thị gì chứ, bên trong còn có cả chủ tịch của Trang sức Vương Đại Phúc nữa, mà cũng chỉ ngồi hàng ghế thứ tư thôi. Những ông lớn kiểu này hắn đã gặp nhiều rồi, đừng có mà khoe khoang ở đây.
"Làm như thật không bằng, tôi không tin bên trong không có người nhờ quan hệ mà vào."
Thấy bảo vệ mềm cứng đều không ăn, Cát Tiểu Vi tức tối càu nhàu một câu. Vừa nói xong, cô liền thấy một cô gái mặc áo khoác bông màu đen từ bên trong đẩy cửa bước ra.
Kiểu áo khoác này cô cũng có một chiếc, giá chưa tới 200 tệ.
Mắt Cát Tiểu Vi sáng lên, vẻ mặt như thể đã đoán đúng, lớn tiếng nói: "Nhìn kìa, chính là cô gái kia! Cả bộ quần áo trên người chắc chưa tới 300 tệ, người như vậy cũng có thể tham gia đấu giá, tại sao chúng tôi lại không được?"
Giọng của Cát Tiểu Vi không nhỏ, hành lang lại không có ai khác, trống trải và yên tĩnh, cô gái mà cô nói tới nghe thấy tiếng liền quay đầu lại.
Người đó không ai khác chính là Dương Miên Miên chạy ra ngoài đi vệ sinh.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
--------------------------------------------------













