Cô Gái Đốt Ma – Chương 241
Cô Gái Đốt Ma
Tiệm này không giống tiệm cắt tóc khác trong ngõ, hai nhân viên bên trong cũng có chút tay nghề, làm việc mát-xa xoa bóp, nhưng nói là hoàn toàn kiếm tiền sạch sẽ thì cũng không phải. Họ chủ yếu dựa vào tay nghề mà kiếm sống, nên tiệm này dù ở cuối ngõ nhưng kinh doanh cũng không tồi.
Một tháng trước, có một phụ nữ rất đẹp đến xin việc làm nhân viên mát-xa...
Nói đến đây, chủ nhà trọ dừng lại, ánh mắt rơi trên mặt Dương Miên Miên: "Người phụ nữ đó trắng gần bằng cô, mặt trái xoan, mắt hai mí, dáng cao, chân dài.". Vừa nói, bà chủ vừa cảm thán: "Thật tiếc cho mỹ nữ kia, điều kiện tốt như vậy, đến đây làm việc thật lãng phí. Chỉ cần cô ấy đi thêm chút nữa, qua bên kia cầu vượt, bên đó toàn người giàu, làm bồ nhí thôi cũng hơn làm việc ở đây."
"Người phụ nữ đó vừa đến, đàn ông trên đường này như ruồi thấy thịt, kéo hết tới đây, làm Mai Tử vui mừng khôn xiết. Nhưng người phụ nữ đó không chịu làm gì, chỉ đứng đó, Mai Tử đã than phiền với tôi vài lần, nói rước về một tượng Phật, nhưng không có cách nào, ai bảo người ta đẹp, không nỡ đuổi đi.
Chưa đến ba ngày, có một người đàn ông đến, từ bên kia cầu vượt qua, nhìn cách ăn mặc là biết có tiền, lái xe mới tinh, đến đón người, nhưng người phụ nữ cứng đầu, không chịu đi, còn bảo người đàn ông cút. Câu này làm người đàn ông nổi giận, bảo Mai Tử tìm người mát-xa cho anh ta. Khi đó tôi đứng ở cửa nhìn, Mai Tử sắp xếp cho người theo cô ta lâu nhất, tên là Từ Chiêu Đệ, nhưng vừa bắt đầu, người phụ nữ kia đã xông vào.
Lúc đó tiệm tôi có việc, tôi không vào xem, không lâu sau nghe Mai Tử hét g.i.ế.c người rồi. Đợi 120 đến, ba người đều được khiêng ra, người đầy máu, ba người không ai cứu được, đều c.h.ế.t cả... thật là tàn nhẫn, nghe nói người phụ nữ đó cầm d.a.o vào."
Nói xong, chủ nhà trọ dường như vẫn còn sợ hãi thở dài.
Dương Miên Miên nhìn sang bên cạnh, vị trí này bị cầu vượt chắn nắng, quanh năm âm u, nếu có hồn ma oan khuất, dễ dàng trở thành ác quỷ.
Trước đó nam quỷ nói thứ lợi hại, có lẽ là một trong ba hồn ma ở đây.
"Cô biết tên hai người c.h.ế.t kia không?" Dương Miên Miên thu hồi ánh mắt hỏi.
Chủ nhà trọ gãi đầu: "Người phụ nữ hình như tên là Tiểu Nhã, nghe người đàn ông gọi vậy, còn người đàn ông thì tôi không biết."
"Vậy cô còn nhớ tối ngày 9 có ai đến đây không?" Dương Miên Miên lại hỏi.
"Ngày 9? Hôm mưa đó?" Chủ nhà trọ nghĩ ngợi: "Có, một người đàn ông tóc đỏ và một cô gái da trắng, người đàn ông có lẽ sợ cô gái giẫm ướt giày, nên cô gái cõng đi."
Tóc đỏ có lẽ là Võ Tiểu Tứ, còn cô gái da trắng, sợ bị ướt, Dương Miên Miên chợt nghĩ đến Giả tiểu thư của văn phòng Hoàng Quyền.
"Đúng rồi, trước họ còn có một chàng trai đến, lúc đó mưa chưa tạnh, anh ta không mang ô, ướt đẫm người, tôi khi đó đóng cửa kính, nằm trên sofa, không rõ anh ta có đi qua cầu vượt hay không."
Dương Miên Miên đang định gọi điện cho văn phòng Hoàng Quyền, nghe vậy dừng lại.
Nếu là quỷ gây rối, có Giả tiểu thư ở đó, Võ Tiểu Tứ có lẽ không sao, nhưng nếu có yếu tố con người, thì không thể nói trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Công chức của địa phủ bị cấm tham gia việc ở dương gian.
Nghĩ vậy, Dương Miên Miên cũng lười gọi điện, cô cất điện thoại, cảm ơn chủ nhà trọ rồi rời khỏi nhà trọ.
Chủ nhà trọ thấy cô gái nhỏ gầy yếu này quay lại tiệm mát-xa bên cạnh, có chút ngạc nhiên.
Người này gan thật lớn, đã nói có người c.h.ế.t rồi còn dám vào, không sợ gặp phải mấy thứ bẩn thỉu kia sao.
Chủ nhà trọ kéo chăn trên vai, thấy đêm đã khuya, giờ này chắc không ai đến nữa, cô liền đóng cửa kính, kéo rèm đi vào trong ngủ.
Dương Miên Miên bước vào tiệm mát-xa, thấy bên trong đang sửa chữa vẫn chưa xong, trần nhà bị dỡ, lộ ra ống nước phía trên, trên sàn đầy vật liệu xây dựng.
Bên trong tối đen, dù thị lực của cô tốt nhưng vẫn khó tránh khỏi va vào vài mảnh vật liệu đặt bừa bộn dưới đất, phát ra tiếng loảng xoảng.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Vì có người c.h.ế.t, tiệm này âm khí rất nặng, trong một phòng nhỏ âm khí dày đặc nhất, có lẽ là nơi xảy ra vụ án.
Nhưng khi Dương Miên Miên bước vào phòng nhỏ này, phát hiện không như cô nghĩ.
Tiệm này chỉ có âm khí, không có hồn ma, một cái cũng không. Sạch sẽ đến mức quá đáng.
Dương Miên Miên bật đèn pin điện thoại, nhìn quanh, có lẽ để dễ cho thuê, phòng nhỏ này đã được dọn sạch vết máu, giường mát-xa cũng dọn đi, cả phòng hoàn toàn trống trơn.
Ánh sáng đèn pin của điện thoại chiếu vào một góc, Dương Miên Miên dừng lại.
Cô thấy một bộ quần áo nhàu nát, bị ép phẳng thẳng tắp như có ai ngồi lên.
Dương Miên Miên cầm lên lắc lắc, nhíu mày, đây không phải quần áo của Võ Tiểu Tứ, kích thước không đúng, chủ nhân bộ đồ này gầy hơn Võ Tiểu Tứ.
Ngoài bộ quần áo này, trong phòng chỉ có vài đầu t.h.u.ố.c lá, không còn gì khác. Dương Miên Miên vừa lắc điện thoại vừa bước ra khỏi phòng, đến cửa thì đèn pin điện thoại chiếu thấy dường như có một tờ giấy trắng bị ép dưới đống vật liệu xây dựng.
Đến gần, nhìn rõ hình dạng tờ giấy trắng, Dương Miên Miên không nhịn được nheo mắt cười.
"Giả tiểu thư, áo giáp của cô rơi rồi."
--------------------------------------------------













