Cô Gái Bắt Gió - Lận Vu Lâm – Chương 48
Cô Gái Bắt Gió - Lận Vu Lâm
Cô cúi người, dùng đầu ngón tay thoang thoảng mùi mè, lấy chiếc lá trên đầu cậu xuống.
=============Cô muốn bắt Giang Tuần lại để hỏi thăm rõ ràng nhưng vẫn kìm lại, quyết định bí mật theo dõi bộ truyện.
Buổi tối, Triệu Thương Thương nằm trên giường lăn lộn, ôm gối nằm sấp đọc truyện tranh.
[ Nha Nguyệt trèo qua hàng rào vào sân sau, sau khi vào nhà, nàng tháo thẻ bài Cẩm Y Vệ và đao Tú Xuân ra rồi đứng sau bình phong thay một bộ thường phục. ”Không có nhỉ,”
Nàng ngân nga, lắc lắc bầu rượu rỗng, dắt ngựa ra cửa.Lão Triệu nhìn thấy Giang Tuần thì nói: “Tiểu Giang à, lâu rồi không gặp cháu lại cao hơn rồi.
Con ngựa dừng lại trước một căn nhà lá đổ nát, gió lùa khắp nơi.Cậu đi nhanh quá, cô cũng không quá muốn ăn lòng nướng, chỉ thuận miệng nói thôi.
Ánh nến lay động, thư sinh ngồi trên ghế đẩu quay chiếc cối nghiền, mài dược liệu trong máng nghiền, tiếng kêu kẽo kẹt, kẽo kẹt.Triệu Thương Thương đứng trên tấm đá của bệ giặt thay lão Triệu thu nhặt những hạt mè phơi trên tường rào.
Nghe thấy tiếng móng ngựa cộc cộc, thư sinh ngẩng đầu hỏi: “Hôm nay cô nương cần dược liệu gì?”Sau đó, hết nữa rồi!
“Thiên nam tinh và Bán Hạ.” Nha Nguyệt nói.Triệu Thương Thương mặc áo ngược, nhét hai tay vào ống tay áo dài, vẫy vẫy như hát hí khúc.
“Cô nương cần bao nhiêu?”Về phần tại sao không nói thẳng với Giang Tuần tôi đã xem được truyện tranh cậu vẽ, có lẽ vì muốn lặng lẽ, âm thầm làm một người hâm mộ tranh của cậu, không can thiệp, không quấy rối, không gây ảnh hưởng gì, chỉ muốn nhìn xem câu chuyện mà cậu thể hiện qua từng nét bút sẽ như thế nào.
“Chàng có bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu.””
Nha Nguyệt nhìn bốn phía, chim chóc trong rừng đều đã yên tĩnh, đột nhiên cô kinh ngạc: “Mùi máu tươi ở đâu ra thế?”Đến Thanh Sơn Phô vào khoảng bốn giờ chiều.
Trên mặt đất được phủ một lớp cỏ dày, xác chết bên dưới đã nổ tung nhãn cầu, thư sinh buông cối nghiền xuống đi lấy thuốc, nói: “Cô nương ngửi nhầm rồi, đó là mùi tanh của thuốc.”Nha Nguyệt nhìn bốn phía, chim chóc trong rừng đều đã yên tĩnh, đột nhiên cô kinh ngạc: “Mùi máu tươi ở đâu ra thế?
Hai người nhìn nhau.Nhân lúc còn trẻ, hãy rèn luyện tay nghề nhiều hơn, tuyệt đối không được lơ là…
Nha Nguyệt nhặt cành liễu lên, duỗi nó về phía đống cỏ khô trong góc——] Triệu Thương Thương đứng lên, trực tiếp chen vào giữa hai ghế trước, giành túi nhựa trong tay Triệu Dập Thời trên ghế phụ.
Triệu Thương Thương lập tức căng thẳng, cô lật sang trang tiếp theo, hết rồi.Trên mặt đất được phủ một lớp cỏ dày, xác chết bên dưới đã nổ tung nhãn cầu, thư sinh buông cối nghiền xuống đi lấy thuốc, nói: “Cô nương ngửi nhầm rồi, đó là mùi tanh của thuốc.
Thế mà hết rồi!Hôm sau, bọn họ về Thanh Sơn Phô nghỉ hè. Cô đập tay xuống giường.”













