Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Độc Chiến Thần – Chương 119

Cô Độc Chiến Thần

Tác giả: Huyền Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Uy Kiệt! Khải Hải này ở Lôi gia địa vị thế nào? Xếp hạng đệ mấy?

Áo Kha Nhĩ quay sang hỏi Uy Kiệt, vốn hắn định tìm Tương Văn hỏi,

nhưng Tương Văn luôn theo sát sau Khang Tư, mà Khải Hải cũng theo ở một

bên.

- Nhị gia! Khải Hải đại nhân là chức quan Đại tướng, dựa

theo quan chức từ dưới lên trên xếp hạng thứ chín, còn dựa theo địa vị,

hiện tại trong các gia thần chức quan cao cấp Đại tướng, xem như chính

là gia thần này cấp bậc cao nhất rồi.

Đúng ra Uy Kiệt không có hứng thú gì nói chuyện trời đất với Áo Kha Nhĩ, nếu không vì Áo Kha Nhĩ có thân phận Nhị gia, hắn thật không thèm để ý tới cho nên thuận miệng

nói.

- Ồ! Đại tướng? Chức quan thực quái dị! Ta nhớ rõ chức

gia thần của gia tộc ở bán đảo Phi Ba quan chính là Đội trưởng bộ binh,

Đại tướng bộ binh, Đại tướng, Bộ Tướng, Gia Lão này năm cấp bậc, như thế nào Lôi gia của đại ca không ngờ có tới chín cấp bậc? Hơn nữa nghe lời

của ngươi, trên Đại tướng còn có mấy cấp nữa, mau nói cho ta biết đi.

Áo Kha Nhĩ cảm thấy rất hứng thú nói.

Uy Kiệt vừa nghe liền vui vẻ, quan chức cấp bậc này chính là do hắn biên chế, lập tức cũng không kịp lấy hơi nói ra:

- Cấp bậc gia thần Lôi gia chia làm mười hai cấp, từ thấp lên trên

là: Kỳ đinh, Kỳ binh, Kỳ chính, Kỳ đầu, Kỳ đội, Kỳ trưởng, Thị tướng, Bộ tướng, Đại tướng, Trung lão, Gia lão, Túc lão.

- Mười hai

cấp? Như thế nào phải làm ra nhiều cấp bậc như vậy? Có nhiều gia thần

như vậy sao? Đại ca sẽ không ngay cả tên tiểu binh đều thu làm gia thần

chứ?

Áo Kha Nhĩ kinh ngạc hỏi.

Uy Kiệt cười nói:

- Đúng vậy! Thật đúng là để Nhị gia đoán đúng rồi, quân thường trực thành Thanh Nguyệt đúng đều là gia thần của đại nhân đó.

- Trời ạ! Ta nhớ rõ ngươi đã nói hiện tại thành Thanh Nguyệt có năm

vạn quân thường trực, hơn nữa ta còn nhớ rõ gia thần ở bán đảo Phi Ba

theo đuổi chính là sắc phong lãnh thổ, không có khả năng sắc phong toàn

bộ, càng không có khả năng không có một người nào không sắc phong. Năm

vạn gia thần này ít nhất cũng phải sắc phong năm ngàn người mới có thể

làm cho người ta nhân tâm ổn định được. Lôi gia của đại ca có thể có

nhiều lãnh địa sắc phong như vậy sao?

Áo Kha Nhĩ giật mình nói.

Hiện tại hắn hoài nghi Khang Tư có phải đầu óc có vấn đề hay không, không ngờ tất cả binh lính đều thu làm gia thần?

Chẳng lẽ hắn không biết võ sĩ trên bán đảo Phi Ba đối với bần dân mà

nói là cao quý đến cỡ nào sao? Lập tức tạo ra nhiều võ sĩ như vậy, làm

sao võ sĩ còn có thể có giá trị gì nữa chứ?

- Hà hà! Không

nghĩ tới Nhị gia cũng hiểu biết bán đảo Phi Ba đấy! Tuy nhiên, không

giống như ý nghĩ của Nhị gia, đại nhân người đối với gia thần là sắc

phong toàn bộ.

Uy Kiệt cười nói.

- Sắc phong toàn

bộ? Một người mười thạch chính là năm mươi vạn thạch đấy! Lãnh địa của

đại ca không phải lập tức bị khấu trừ đi hai phần ba à? Thêm nữa, lãnh

địa này mà sắc phong ra ngoài rất phiền toái, chỉ cấn đối phương không

mưu phản, căn bản không có lý do gì tước đoạt lại, càng không có lý do

gì nhúng tay vào việc quản lý những đất phong đó. Nếu như vậy thành

Thanh Nguyệt còn có đất đai bao nhiêu để khai phá đây?

Áo Kha Nhĩ trợn trừng mắt khiếp sợ nói.

- Hà hà! Kỳ thật ngay từ đầu đại nhân đã quyết định như thế này: tân

binh nhập ngũ liền có thể nhận được một thạch lãnh địa và một xâu tiền

lương tháng. Tuy nhiên, sau lại đại nhân cho rằng tân binh vừa nhập ngũ

đã có thạch cao không công bình đối với lão binh, nên đã đổi thành Kỳ

đinh cấp thấp nhất có thể chỉ huy ba binh sĩ. Ba gã binh sĩ này lương

tháng chỉ có mấy trăm đồng tệ, không có thạch cao.

Sau đó lại thấy rằng chia nhỏ lãnh địa ra từng thạch một thật sự rất phiền toái,

cho nên quyết định thạch cao của cá nhân là bổng lộc lương thực hàng

năm, thạch cao của gia tộc mới có là lãnh địa.

Uy Kiệt cố ý không nói đề nghị này là của Áo Khắc Đức, mà đem hết công lao gán lên người Khang Tư.

Không có biện pháp, trong số thân vệ của Khang Tư, trừ bốn đại thân

vệ ra chỉ có Áo Khắc Đức này địa vị không sai biệt mấy so với Uy Kiệt.

Tuy rằng Uy Kiệt phụ trách ngành tình báo cho nên quyền lực lớn,

nhưng Áo Khắc Đức lại tham gia quản lý chính vụ là bộ ngành tiền đồ vô

lượng, nói không chừng sau này còn có thể trở thành thủ trưởng của Uy

Kiệt, cho nên Uy Kiệt theo bản năng xem Áo Khắc Đức trở thành đối thủ

cạnh tranh với mình.

- Ái chà! Vậy có bao nhiêu gia tộc được sách phong?

Áo Kha Nhĩ tò mò hỏi.

- Không tính đám thổ hào đầu hàng, có thể có được đất phong cũng chỉ

có gia tộc Cung Tá và nhà Ni Nhĩ mà thôi, hai người này là nhờ có công

lao phá thành và mời chào thổ phỉ nên được phong, những người khác đều

lĩnh bổng lộc lương thực hàng năm.

Uy Kiệt đáp.

-

Hai người? Năm vạn gia thần mà chỉ hai người có được lãnh địa? Chẳng lẽ

các gia thần khác không có ý kiến sao? Phải biết rằng lãnh địa chính là

vận mệnh của bọn họ mà!

Áo Kha Nhĩ kinh ngạc.

- Hà!

Công huân của những người khác thật sự quá thấp, hơn nữa một số thế lực

quân đội không có lãnh địa, hiện tại có thể nhận được bổng lộc lương

thực hàng năm và lương tháng bọn họ đã quá vừa lòng rồi. Dù sao đại đa

số gia thần đều xuất thân là thổ phỉ hơn nữa còn không có người thừa kế, đối với việc theo đuổi lãnh địa cũng không nhất thiết phải có. Vả lại,

cứ như vậy đủ để khiến gia thần bán mạng kiến lập công huân rồi.

Uy Kiệt lại thoải mái gạt bỏ mọi công lao của Áo Khắc Đức.

- Uy Kiệt! Chế độ gia thần bán đảo Phi Ba này ta cũng biết ít nhiều,

đại khái là cùng với gia đinh tư binh của đại gia tộc giống nhau. Nhưng

mà thạch cao là cái gì? Còn nữa ngươi nói lãnh địa trên bán đảo Phi Ba

là dựa theo thạch nhiều ít để sắc phong, thạch này cùng thạch cao có cái gì khác nhau? Một thạch đại khái có bao nhiêu thước vuông?

An Tái Kháng đã sớm quan sát chiến thuyền trở về, cũng ở một bên xem náo nhiệt xen mồm hỏi.

Câu hỏi của An Tái Kháng lập tức làm cho đám người Áo Kha Nhĩ, Lai

Nhĩ Ôn Chí, An Đạt, Liệt Văn cảm thấy tò mò sâu sắc nhìn Uy Kiệt, mà Bỉ

Khố Đức ở bên cạnh từ đầu vẫn không lên tiếng cũng vãnh tai lắng nghe,

tuy rằng lão có quan hệ giao tế với thành Thanh Nguyệt lâu như vậy,

nhưng quả thật không biết diện tích một thạch này lớn bao nhiêu.

- Ở các thế lực khác trên bán đảo Phi Ba, thạch cao cùng thạch là có

khác nhau, bởi vì thạch cao có nghĩa là một năm sản lượng lương thực, mà thạch thì vừa là đơn vị diện tích vừa là đơn vị sức nặng, cũng là xem

nó được dùng trên phương diện nào. Ví dụ như thành Thanh Nguyệt của đại

nhân thạch cao có hơn trăm vạn thạch, cái này cho biết: lãnh địa của

thành Thanh Nguyệt thu hoạch lương thực một năm có hơn trăm vạn thạch,

thạch đây là sức nặng, một thạch lương thực bằng hai trăm cân ở đế quốc.

Mà ví dụ nói một vị võ sĩ nào đó có bao nhiêu thạch lãnh địa, thạch

này chính là diện tích. Đối chiếu theo cách đo lường ở đế quốc, một

thạch lãnh địa của thế lực khác ở bán đảo Phi Ba cũng tính phỏng chừng

là khu vực chín trăm thước vuông.

Uy Kiệt thân là chủ quản tình báo, những tư liệu này đúng là hắn biết rất rõ.

- Ngươi mới vừa nói thế lực khác, có phải nói Lôi gia chúng ta tính toán theo phương pháp khác hay không?

An Tái Kháng hỏi, hắn đối với diện tích đất đai rất mẫn cảm, hắn thực không hy vọng lãnh địa của Lôi gia chỉ còn lại có một chút xíu để chính mình đi khai phá.

Uy Kiệt nói:

- Kỳ thật đúng là

trên phương diện đất đai diện tích sắc phong lãnh địa này bất đồng: Lôi

gia chúng ta là dựa theo sản lượng lương thực để sắc phong. Nói cách

khác một thạch lãnh địa, tương đương bốn mươi công mẫu đồng ruộng. (1

công mẫu = 100 m2)

An Tái Kháng lập tức nhảy dựng lên hô lớn:

- Bốn mươi công mẫu? Cũng chính là bốn ngàn thước vuông? Thật quá

lãng phí! Người ta một thạch chỉ có chín trăm thước vuông đất đai, Lôi

gia chúng ta một thạch lại có tới bốn ngàn thước vuông đồng ruộng? Cũng

không nên xa xỉ như vậy chứ? Không được! Ta nhất định phải đề nghị đại

ca sửa lại!

Nói xong liền chạy đi.

Áo Kha Nhĩ cũng rất khiếp sợ:

- Trời ạ! Một thạch lãnh địa đã có tới bốn ngàn thước vuông! Mà còn

là đồng ruộng, như vậy chẳng phải Lôi gia chúng ta có thể dễ dàng thu

mua gia thần của các thế lực khác sao?

Uy Kiệt cười khổ nói:

- Thật ra tiểu binh nhìn thấy phúc lợi ưu đãi nên tham gia quân ngũ

rất nhiều, nhưng nếu thu mua gia thần của thế lực khác lại không có khả

năng.

- Vì sao vậy?

Áo Kha Nhĩ mới vừa hỏi lập tức hiểu được:

- À! Chỉ sợ những gia thần thế lực bên ngoài nhìn thấy Lôi gia chúng

ta ngay cả tiểu binh đều là gia thần, mà lại còn có lãnh địa, cho nên

cho rằng diện tích thạch lĩnh của Lôi gia chúng ta tuyệt đối còn lại ít

đến đáng thương, không muốn lãnh địa to lớn của mình bị thu nhỏ lại?

- Ôi! Quả đúng như vậy! Bọn họ chính là lo lắng điều này cho nên

không muốn đầu nhập vào. Cho dù chúng ta cho truyền bá tình hình thực tế ra ngoài, bọn họ cũng cho rằng chúng ta thổi phồng lừa gạt. Kỳ thật chỉ cần bọn họ đến hỏi thăm tá điền một chút là có thể biết sự thực rồi.

Uy Kiệt rất là bất đắc dĩ, bởi vì hắn phải hao phí nhiều rất nhiều

tiền vốn không cần thiết mới có thể mua chuộc được đối phương.

- Uy Kiệt đại nhân! Sau khi gia thần nhận được lãnh địa, thật sự có thể tự mình quản lý lãnh địa? Chỉ cần không mưu phản, thủ trưởng căn bản

không thể cướp đoạt? Cũng không thể nhúng tay?

Liệt Văn đột nhiên hỏi.

Nghe vậy, Áo Kha Nhĩ đứng bên cạnh nhướng lên mày, trong mắt chợt lóe sáng.

- Đúng vậy! Đây là theo lệ thường của bán đảo Phi Ba, gia thần ở bán

đảo Phi Ba so với quý tộc đế quốc còn thoải mái hơn, trên lãnh địa sách

phong hoàn toàn muốn làm gì thì làm. Thuế nông nghiệp chỉ cần nộp lên

trên một thành là được, chỉ là thời điểm xuất chiến mang binh tập kết

đến nơi tham chiến là xong. Như thế nào, nghĩ muốn kiếm một phần lãnh

địa để hưởng thụ một chút hả?

Uy Kiệt cố ý dùng giọng điệu vui đùa nói.

- Ha ha! Người như ta nào dám kỳ vọng có được lãnh địa chứ.

Liệt Văn vội xua tay nói.

- Hà hà! Lôi gia chúng ta mặc kệ thân phận, chỉ cần lập được công

huân thì có ban thưởng. Giống như Ni Nhĩ kia lãnh địa lớn thứ hai trong

nhà, trước kia chỉ là tiểu đầu mục thổ phỉ chỉ có thể quản mấy mươi

người.

Vừa chiếm được thành Thanh Nguyệt, hắn lập tức nhận

được năm ngàn thạch lãnh địa, cũng chính là lãnh địa hai ngàn vạn thước

vuông. Nhưng người sinh sống trên đó có chừng hơn mười thôn xóm trở

thành dân lãnh địa của hắn đấy.

Ở khúc cuối câu Uy Kiệt tăng thêm giọng điệu, hơn nữa còn quơ quơ hai ngón tay.

- Hai ngàn vạn thước vuông? Một cái lãnh địa Thiếu tá ở đế quốc chỉ

một trăm vạn thước vuông, cái này chẳng khác nào là hai mươi cái lãnh

địa của Thiếu tá đế quốc!

Câu nói của Liệt Văn khiến đám thân vệ và những người trực thuộc Áo Kha Nhĩ lập tức mắt đỏ bừng.

Bọn họ đúng là biết rõ Thiếu tá lĩnh của tộc trưởng rộng lớn bao

nhiêu, cũng chỉ là khu đất hoang thế mà tộc trưởng mất biết bao khí lực

mới có được. Không ngờ người ta là một tên thổ phỉ liền thoải mái kiếm

được đến một nửa? Tất cả còn đều là đồng ruộng! Hơn nữa không giống

Thiếu tá lĩnh sẽ bị thu hồi lại, mà có thể truyền lại đời sau! Điều nầy

sao không làm cho người ta đỏ mắt chứ.

Nhìn đến bộ dáng của

đám thủ hạ, Áo Kha Nhĩ nhướng mày, tuy rằng chính mình là tộc trưởng của bọn họ, nhưng tộc trưởng này cũng giống như gia trưởng, thành viên

trong nhà vẫn có thể lo lắng đến vấn đề tư lợi của chính mình. Xem dáng

vẻ bọn họ hai mắt sáng rỡ như thế, chỉ sợ cũng muốn kiếm riêng một phần

lãnh địa đây.

Tuy nhiên nghĩ đến mấy năm nay tộc nhân của mình đều là ăn bữa nay lo bữa mai, nếu chính mình không bí mật kiếm được một khoản tiền lớn, chỉ sợ tộc nhân đã sớm đi làm đạo tặc để duy trì cuộc

sống. Nếu thật như vậy, tới nay cũng có thể có hơn phân nửa bị quan binh tiêu diệt rồi.

Cho nên hiện nay bọn họ khát vọng có thể có được tài phú của chính mình, điều này cũng là chuyện thường tình.

Vả lại, mặc kệ thế nào bọn họ đều cùng chung một bộ tộc với mình, tộc nhân có lãnh địa càng nhiều, chính tộc trưởng mình đây cũng sẽ càng

mạnh hơn, vì thế hẳn là phải duy trì.

Thấy Áo Kha Nhĩ nhíu

mày, Uy Kiệt cười thầm trong lòng, nói lầm bầm: “Ta chính là muốn dùng

chế độ Lôi gia để hoàn toàn dung nhập các ngươi vào hệ thống Lôi gia,

làm cho các ngươi không thể cấu kết với nhau nữa.”

Ngay sau đó hắn dùng giọng điệu càng khoa trương hơn nói:

- Các ngươi biết chế độ tập tục của bán đảo Phi Ba, tới cấp Gia Lão

này, chỉ cần có công huân đủ lớn sẽ được gia chủ sắc phong một thành trì thậm chí cả khối khu vực lãnh địa cha truyền con nối! Lôi gia chúng ta

cũng kế thừa chế độ như vậy, cho nên nói, chỉ cần ngươi có công huân

trác tuyệt, cho dù là xuất thân tiểu binh, vậy cũng có thể trở thành chủ nhân của một thành một khu vực! Lãnh địa của ngươi hoàn toàn tùy ngươi

muốn làm gì thì làm, chỉ cần khi có chiến tranh thì lĩnh mệnh mang binh

tham chiến, còn bình thường cấp trên hoàn toàn không quản tới ngươi!

Nhìn Uy Kiệt giống như một tên tiểu thương đang phô trương rao hàng, Áo Kha Nhĩ mỉm cười.

Hắn đương nhiên biết Uy Kiệt đang mua chuộc thủ hạ của mình, có điều

không biết Uy Kiệt có biết hay không, chính hắn thật ra chỉ mong sao tất cả tộc nhân đều có thể có được một phần lãnh địa?

- Ồ? Như thế nào tàu chỉ huy thuỷ quân thành Thanh Nguyệt chạy thẳng đến chỗ chúng ta bên này kìa?

Ngả Lệ T//i nhìn thấy chiếc thuyền chỉ huy càng ngày càng tới gần, không khỏi nghi hoặc nói:

- Chẳng lẽ An Tái Kháng đi theo đại nhân vật kia đến đây?

Nói đến này, Ngả Lệ T//i lập tức cười hì hì nói:

- Hì hì! Xem ra An Tái Kháng thực có bản lãnh nha! Không ngờ đã tạo nên quan hệ mật thiết với đại nhân vật kia như thế.

À! Có lẽ chúng ta nên quay vào trong tránh mặt một chút, bởi vì nói không chừng đại nhân vật kia sẽ lên thuyền xem xét đó.

Y T//i Na đề nghị.

Nàng thật không muốn bị đại nhân vật kia thấy mặt, nếu lỡ đại nhân

vật đột nhiên động sắc dục, bất luận nhìn trúng người nào trong ba người mình, vậy thì đều là một hồi ngập trời đại họa. Tuy rằng không phải tất cả nhân vật quyền thế đều muốn làm gì thì làm, nhưng dù sao tránh mặt

đỡ cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tiểu Cầm đương nhiên vừa nghe liền hiểu ý tứ Y T//i Na, lập tức vội gật đầu, mà Ngả Lệ T//i tuy rằng miệng nói:

- Lảng tránh cái gì? Ta đang muốn nhìn một chút xem đại nhân vật này thuộc hạng người thế nào đây.

Nhưng chân nàng lại bước dần về phía khoang thuyền.

An Tái Kháng tìm được Khang Tư gặp nhau trên thuyền sĩ quan hắn liền

đề nghị một phen, nhưng Khang Tư nói một câu: “Nếu sửa đổi diện tích

lãnh địa, những gia thần đã nhận được lãnh địa sắc phong sẽ nghĩ như thế nào?” Khiến cho hắn ngậm miệng lại.

Nếu diện tích sửa đổi lớn, khẳng định người người sẽ vui mừng, nhưng diện tích sửa nhỏ lại tuyệt đối là oán khí tận trời.

Hơn nữa chính là gia thần của Lôi gia đất đai đổi thành diện tích như vậy, bọn họ cũng không cam chịu. Nếu khoáng sản không thể chạm tới, ai

lại nguyện ý dùng đồng ruộng đổi thành đất hoang, nếu cưỡng chế chấp

hành chỉ sợ sẽ dẫn tới biến động lớn đây.

Không có biện pháp

An Tái Kháng chỉ có thể vừa chạy đến mạn thuyền hít thở không khí trong

lành, vừa oán hận chính mình không sớm ngày gặp lại Khang Tư, bằng không thời điểm lúc ban đầu sắc phong, diện tích lãnh địa sẽ không phải như

bây giờ.

Nhìn thấy dáng vẻ trẻ con của An Tái Kháng, Khang Tư

không khỏi bật cười, chính mình cho dù sắc phong tất cả đất đai ra ngoài cũng không sao cả, dù sao bản thân mình không phải dựa vào đất đai để

sống, chỉ cần giữ được quân lực trực thuộc hùng mạnh và mậu dịch bến

cảng phát triển thì gia thần dưới trướng căn bản không có dị tâm.

Nghĩ đến đây, Khang Tư tâm tình thoải mái hướng Tương Văn nói:

- Chúng ta đi lên boong nhìn xem, hiện tại hẳn là sắp tiếp cận chiếc thuyền biển lớn kia rồi.

- Đại nhân! Ngài đoán đối phương là ai? Tam gia có biết hay không vậy?

Tương Văn hỏi.

- Có khả năng biết, dù sao thương thuyền lớn cấp Khôi Kiều này chỉ có thương đoàn đăng ký của cảng Khôi Kiều mới có thể mua được, cùng chung

một chỗ làm ăn buôn bán, hắn dù chưa thấy qua cũng có thể nghe nói qua.

Khang Tư thuận miệng đáp.

Trên boong tàu, Khang Tư thấy đã tới gần chiếc thuyền biển lớn, bọn

thủy thủ đang chuẩn bị bắt ván cầu, đồng thời hắn cũng phát hiện An Tái

Kháng ngây ngốc đứng ở bên cạnh, vì thế đi đến vỗ vỗ vai An Tái Kháng

hỏi:

- Làm sao vậy?

- Đệ không có phát ra lệnh triệu tập? Như thế nào thuyền của đệ lại tự tiện chạy đến nơi đây?

An Tái Kháng cảm thấy mơ hồ khó hiểu lẩm bẩm.

- Hả? Ngươi là nói chiếc thuyền lớn này cũng là của ngươi? Hơn nữa là tự chạy đến nơi đây à?

Khang Tư cũng rất kinh ngạc, bởi vì đội thuyền cũng giống như quân

đội, không có mệnh lệnh của chủ quan thì không được phép tự tiện hành

động. Hải thuyền của An Tái Kháng cập bến neo đậu ở cảng Khôi Kiều không ngờ tự mình chạy đến đây? Chẳng lẽ đã xảy ra đại sự gì?

Có điều An Tái Kháng đột nhiên kêu to một tiếng lại khiến Khang Tư thoáng sửng sốt một chút:

- Tiểu Cầm!

Ba người đã sắp đi khuất vào trong nghe tiếng la, không khỏi quay đầu lại nhìn, Tiểu Cầm lập tức ngạc nhiên vui mừng chạy tới mạn thuyền phất tay kêu:

- An Tái Kháng!

Ngả Lệ T//i thoáng dừng lại một chút, nhưng là lập tức xoay người chạy đến mạn thuyền, thần tình tươi cười vẫy tay gọi:

- An Tái Kháng! Ngươi quay về...

Nói mới ra khỏi miệng liền ách lại, miệng nàng khẽ nhếch, tay giơ lên cao rồi sựng lại, trên mặt lộ thần sắc ngạc nhiên và không thể tin

được, hai mắt đăm đăm nhìn nam nhân đứng bên An Tái Kháng.

Mà Y T//i Na đứng tại chỗ, giờ phút này toàn thân run nhè nhẹ, hai tay nắm

chặt vạt áo của mình, ánh mắt mơ màng nhìn chằm chằm nam nhân trên

thuyền trước mặt, thì thào lẩm bẩm:

- Trời ạ! Hắn còn sống, hắn còn sống...

Nói xong, nước mắt liền lẳng lặng chảy xuống thấm ướt tấm khăn che mặt.

Giờ phút này hai nàng đều phát hiện trái tim mình đang đập thình

thịch, toàn thân nóng bỏng đến dọa người. Một loại mất đi mà tìm lại

được, cảm giác ngạc nhiên vui mừng vạn phần đầy ắp trong lòng, đó là một loại cảm giác vui mừng như tim mình sắp nổ tung trong lồng ngực, trừ

cảm giác vui mừng ra không còn có xúc cảm gì nữa.

Khang Tư

nhìn đến mỹ nữ tóc đỏ và nữ nhân che mặt sau tấm sa mỏng trên mạn thuyền kia, lập tức hắn sửng sốt ngẩn người, hiển nhiên hắn không ngờ ở chỗ

này lại gặp được công chúa Ngả Lệ T//i trước kia đề bạt mình, cùng Đại

thần quan Y T//i Na người đã dạy mình biết chữ.

Tuy nhiên sau

phút thảng thốt hắn liền khôi phục bình thường, theo bản năng hắn cung

tay trước ngực khẽ cúi đầu khom người thi lễ:

- Công chúa Ngả Lệ T//i, Đại thần quan Y T//i Na, Tiểu Cầm tiểu thư! Đã lâu không gặp, Khang Tư xin vấn an các người.

Giờ phút này hai bên chỉ cách nhau ba bốn thước, âm lượng bình thường đều có thể nghe được.

Mãi đến lúc này, Tiểu Cầm nghe có người gọi tới tên mình mới chuyển

ánh mắt từ An Tái Kháng qua Khang Tư, vừa trông thấy, mơ hồ; nhìn lần

thứ hai, suy tư; xem lần thứ ba lập tức nàng trợn to mắt, giật mình che

miệng.

Hành vi ân cần thăm hỏi của Khang Tư như vậy, với người bình thường mà nói tỏ vẻ rất phù hợp với lễ tiết, nhưng với Ngả Lệ T//i

và Y T//i Na thì mỗi người lại có cảm nhận khác nhau.

Nghe Khang Tư ân cần thăm hỏi, cả hai nàng đều sửng sốt, thân hình nóng bỏng lập

tức hạ nhiệt độ, cảm giác vui mừng dần biến mất. Chờ đến khi nhìn vẻ mặt bình tĩnh và nụ cười bình thản của Khang Tư, trong lòng hai người đều

dâng lên nỗi niềm chua xót, thêm vào đó cảm giác như lòng nhiệt tình của mình không được đáp lại, như bị giội một gáo nước lã vào người.

Chờ khi nhìn đến bộ dáng xinh đẹp của Tương Văn lặng lẽ đứng phía sau Khang Tư, dáng vẻ nàng ta đang tò mò đánh giá những người mình, trong

nháy mắt hai nàng cảm thấy một mối chua cay và bi thống dâng lên tận đáy lòng.

Đúng vậy, mấy năm tin tức toàn bộ mất biệt, bất kể

trước kia có cảm giác thế nào, hiện tại đều đã như người xa lạ sao? Quả

thực không thể đòi hỏi đối phương cũng giống như mình được.

Nghĩ vậy, Ngả Lệ T//i lập tức bày ra tư thái vẻ mặt cao quý, hướng Khang Tư mỉm cười gật đầu.

Sau đó nàng dùng một dáng điệu đặc biệt của quý tộc, mang theo giọng điệu xa cách nói:

- Hóa ra là Khang Tư đây mà! Không nghĩ tới có thể gặp ngươi ở nơi

này, thật là có duyên nha. Nghe nói ngươi bị người ta mưu hại, còn rất

là tiếc cho ngươi. Bây giờ gặp lại ngươi, cũng là thở ra nhẹ nhõm rồi.

Xem ra là người tốt tự nhiên có trời phù hộ đây.

Điệu bộ này hoàn toàn là kiểu một thủ trưởng nói lời khách sáo với cấp dưới.

Chỉ có Ngả Lệ T//i mới biết, chính mình phải khó khăn cỡ nào mới tạo ra một gương mặt tươi cười như vậy.

Tuy rằng chính mình mất đi quốc gia, không còn là công chúa cao cao

tại thượng, tuy rằng nàng đi khắp nơi tìm kiếm người quyền quý có thể

giúp mình phục quốc, thậm chí đã quyết định bán đứng bản thân mình bao

gồm hết thảy cái tôn nghiêm trong con người của mình để đổi lấy việc

phục quốc đó, nhưng cũng chính vi nguyên nhân như thế, mình tuyệt đối

không thể lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt nam nhân này!

Y T//i Na

quay đầu, lén lột tấm khăn che mặt loang lổ nước mắt giấu ở sau người,

khi nàng lộ gương mặt tuyệt đẹp quay lại nhìn Khang Tư, trong mắt đã

không còn nước mắt, với dáng vẻ bình thản mang theo thần sắc như ở ngoài ngàn dặm gặp được đồng hương.

Y T//i Na dùng lễ tiết cung nữ quý tộc Khi Hồng Quốc chào và mỉm cười nói:

- Đã lâu không gặp! Được tin các hạ bị địch nhân hãm hại, ta rất lo

lắng cho các hạ, hiện tại thấy các hạ bình yên vô sự, cuối cùng có thể

buông lỏng tâm tình được rồi.

Lời nói nội dung mặc dù mang

theo ý thân thiết, nhưng giọng điệu đó bất cứ ai nghe được, đều chỉ biết cho rằng là một bằng hữu bình thường lễ phép ân cần thăm hỏi mà thôi.

Chỉ như người vài lần gặp mặt ngươi ở trên đường, dừng lại nói chuyện

phiếm, cảm giác giống như khi đối phương nghe được tin trưởng bối của

ngươi mất, thuận miệng khuyên hãy nén bi thương.

Kỳ thật chỉ

có Y T//i Na tự mình biết khi nàng nhìn thấy Khang Tư bình yên vô sự, tuy

rằng cảm thấy người ta xa cách mà khiến trong lòng mình tràn ngập chua

xót, nhưng trong lòng nàng vốn đang mơ mơ hồ hồ lại ổn định trở lại.

Đúng vậy! Hắn còn sống, hơn nữa sống thật tốt, vậy là đủ rồi, không cần

cầu khấn điều gì nữa.

Hai người đáp lễ khiến Tiểu Cầm tỉnh táo lại, vội chào theo lễ tiết kẻ dưới của Khi Hồng Quốc, cung kính nói:

- Khang Tư đại nhân người khỏe! Thật vui mừng gặp lại ngài.

Sau đó liền lui lại phía sau Y T//i Na, cúi đầu làm một thị nữ nhu thuận.

- Cảm ơn! Ta cũng rất mừng khi lại gặp mặt các người.

Khang Tư cũng thuận miệng đáp lại một câu.

Bên cạnh An Tái Kháng có điểm hơi ngây ngốc, quả thật cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua Ngả Lệ T//i và Y T//i Na nói như thế.

Ngả

Lệ T//i trước kia không phải luôn một bộ dáng công chúa cao ngạo đến không thể tưởng nổi, chính là một nữ nhân dáng vẻ chua ngoa tranh nhau uống

dấm chua sao! Mà Y T//i Na bình thường đều giống như một giáo sư hoặc đại

tỷ tỷ bình thản ổn trọng, như thế nào đại ca nhà mình vừa xuất hiện tất

cả đều thay đổi ngay vậy?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đội quân pháo hôi (P2)
Chương 1: (244): Hoạch định ranh giới (P2)
Chương 1: (252): Tỷ lệ chiến tổn (P2)
Chương 1: (260): Tai họa Đông Nam (P2)
Chương 2
Chương 2: Đại đội trưởng (P2)
Chương 2: (245): Hành động ám sát (P2)
Chương 2: (245): Hành động ám sát (P3)
Chương 2: (253): Thống soái nhiệt huyết (P2)
Chương 2: (261): Kỳ Vật Đến Từ Thế Giới Khác (P2)
Chương 3
Chương 3: Quốc vương băng hà (P2)
Chương 3: Đế đô phong thưởng. (3)
Chương 3: (230): Tâm tư nữ nhân (P2)
Chương 3: (246): Giương đông kích tây (P2)
Chương 3: (246): Giương đông kích tây (P3)
Chương 3: (254): Dũng sĩ quyết đấu (P2)
Chương 3: (262): Chiến Tranh Bùng Phát (P2)
Chương 4
Chương 4: Giải cứu công chúa (P2)
Chương 4: (231): Con đường bí mật (P2)
Chương 4: (247): Thần dược hiện thế (P2)
Chương 4: (255): Nghỉ ngơi chỉnh đốn chờ đợi lệnh (P2)
Chương 4: (263): Đoản Binh Tiếp Chiến (P2)
Chương 5
Chương 5: (232): Hành động của Chiến thần (P2)
Chương 5: (240): Diệt sạch Lôi gia (P2)
Chương 5: (248): Kết minh với Tây Nam (P2)
Chương 5: (256): Chiếm lĩnh Tây Nam (P2)
Chương 5: (264): Người hoàng tộc tới (P2)
Chương 6
Chương 6: (225): Sở Hữu Địa Đồ (P2)
Chương 6: (233): Đi tới Đế quốc (P2)
Chương 6: (241): Toàn Bộ Rút Lui (P2)
Chương 6: (249): Hiệp nghị xuất binh (P2)
Chương 6: (257): Minh tu sạn đạo (P2)
Chương 6: (265): Song Phương Kết Minh (P2)
Chương 7
Chương 7: (226): Nội Các đại loạn (P2)
Chương 7: (234): Âm mưu xấu xa (P2)
Chương 7: (242): Đào Hầm Công Thành (P2)
Chương 7: (250): Lãnh địa Tây Nam (P2)
Chương 7: (266): Chế độ tuyển cử (P2)
Chương 8
Chương 8: (227): Trộm gà không được (P2)
Chương 8: (227): Trộm gà không được (P3)
Chương 8: (235): Liên minh thống nhất (P2)
Chương 8: (243): Ngũ tông hiện thế (P2)
Chương 8: (243): Ngũ tông hiện thế (P3)
Chương 8: (251): Sào huyệt ác ma (P2)
Chương 8: (259): Thẳng vào Thánh địa (P2)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P2)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P3)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P4)
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Ám sát(2)
Chương 11
Chương 11: Mị lực của Chiến Thần (P2)
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Xuất chinh trừ phiến loạn (P2)
Chương 16
Chương 16: Tiểu thành Khai Nhất (P2)
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Tham dự trò chơi (P2)
Chương 69
Chương 69: Khu vực hỗn loạn (P2)
Chương 69: Khu vực hỗn loạn (P3)
Chương 70
Chương 70: Đàn kiến thổ phỉ (P2)
Chương 70: Đàn kiến thổ phỉ (P3)
Chương 71
Chương 71: Tiếp thu khiêu chiến (P2)
Chương 72
Chương 72: Ếch ngồi đáy giếng (P2)
Chương 73
Chương 73: Mật vệ thần bí (P2)
Chương 74
Chương 74: Chiêu mộ thợ đóng tàu (P2)
Chương 75
Chương 75: Sứ giả thành Thanh Nguyệt (P2)
Chương 76
Chương 76: Thiếu chủ thành Thanh Nguyệt (P2)
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Công kích từ xa 2
Chương 80: Công kích từ xa 3
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: Ba đầu lĩnh thế chân vạc (P2)
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97: Phụ binh chiến binh. (2)
Chương 97: Phụ binh chiến binh. (3)
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Độc Chiến Thần
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...