Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 – Chương 97

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Thiền Tâm Nguyệt
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cầu nguyện.” Kiều

Tâm Uyển buông tay ra, đối diện với Cố Học Võ: “Chưa từng nghe thấy sao? Mỗi khi sao băng rơi là có thể cho một điều ước.”

“À?” Cố Học Võ không tin nhìn Kiều Tâm Uyển: “Vậy em ước gì?”

“Điều ước không thể nói ra, nói ra sẽ không linh nghiệm. Vậy mà anh cũng không biết?”

Kiều Tâm Uyển không chịu trả lời, Cố Học Võ cũng không chịu từ bỏ: “Em nói đi, nói không chừng anh có thể giúp em thực hiện.”

“Thật chứ?” Kiều Tâm Uyển cũng không tin, nhìn Cố Học Võ, khẽ nói: “Tôi hy

vọng có thể mau chóng rời khỏi nơi này. Trở về Bắc Đô.”

Cố Học Võ sắc mặt mấy lần thay đổi, đặt tay bên hông, siết thành nắm đấm,

hai tròng mắt nhìn chằm chằm mặt Kiều Tâm Uyển, hơi hơi nheo lại, mang

theo vài phần nguy hiểm.

“Em vẫn chưa thay đổi ý kiến sao?”

“Không. Tôi sẽ không thay đổi” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Hiện tại tôi chỉ muốn rời khỏi đây. Càng nhanh càng tốt.”

Cố Học Võ trầm mặc nhìn mặt biển xa xa, khe khẽ mở miệng: “Ngày mai mới là ngày thứ bảy.”

“Mặc kệ là ngày thứ mấy, tôi đều trả lời như thế.” Kiều Tâm Uyển xoay mặt

qua đối mặt với anh, vẻ mặt có vài phần trào phúng: “Tôi không có khả

năng thay đổi ý kiến.”

Thái độ cô cương quyết, vẻ mặt lạnh lùng,

ánh mắt nhìn biển khơi xa xăm, không có một chút ý muốn dao động. Cố Học Võ vươn tay, dùng sức ôm cô vào lòng mình, cô chưa kịp vùng vẫy đã rơi

thẳng vào ngực anh. Hai tay đặt ở trước ngực anh, Kiều Tâm Uyển không

thể phủ nhận trong lòng cô cũng có một chút hồi hộp, đối diện với đôi

mắt thâm thúy như thế khiến cô phải quay đầu đi. Cằm lại bị Cố Học Võ

nắm lấy buộc cô nhìn vào mắt anh.

“Kiều Tâm Uyển.” Cố Học Võ nhìn chằm chằm người phụ nữ trong lòng, giọng nói có chút khàn khàn, có chút không dám tin: “Đối với em mà nói sáu ngày này chỉ cho em một câu trả

lời như vậy thôi sao?”

“Anh còn muốn câu trả lời gì nữa?” Kiều

Tâm Uyển trong lòng hiểu rõ anh muốn câu trả lời thế nào nhưng cô không

muốn cho anh: “Đáp án của tôi chính là như vậy, bỏ đi, về nhà. Rời xa

anh.”

Con mắt thâm thúy của Cố Học Võ lúc này tựa như mặt hồ phủ

sương, nhìn vẻ mặt Kiều Tâm Uyển, bỗng nhiên anh cúi đầu, hôn thật mạnh

lên môi cô.

“Ê.” Kiều Tâm Uyển vươn tay muốn kháng cự nhưng đọ

không lại sức Cố Học Võ, trong môi miệng toàn là hơi thở của anh, nụ hôn của anh suồng sã như thế mãnh liệt như thế. Từng chút từng chút một

chiếm đoạt hô hấp của cô, bờ môi bị cắn đến đau rát, tê dại. Cô bị đau

liền liều mạng vùng vẫy. Nhưng cô lui, anh lại tiến vào, không để cho cô một chút cơ hội, bàn tay to đưa vào trong áo T-shirt của cô, bàn tay ôm lấy thắt lưng cô, ôm cô thật chặt vào lòng. Cô cấp bách, còn anh lại

thoải mái chỉ muốn bắt cô khuất phục, thay đổi ý kiến.

“Cố Học Võ…” Cuối cùng, cô kêu lên.

. . . . . .* . . . .

Cũng như mấy ngày qua, đụng độ anh, cô chỉ có đầu hàng. Đợi đến lúc anh thu

binh dừng lại cũng đã là sau nửa đêm, Kiều Tâm Uyển căn bản cũng không

nhớ rõ là cô đã ngất đi vào lần thứ mấy ở dưới thân anh. Trong lúc ý

thức mê man, cô được anh bế về phòng. Cũng chẳng quan tâm đến toàn thân

đang dinh dính, cô đã quá mệt rồi, chỉ muốn lăn ra giường mà ngủ, nhưng

cơ thể vào lúc này lại được đặt vào trong làn nước ấm.

Cô biết Cố Học Võ đang giúp cô tắm, lúc này cô đã chẳng còn chút sức nào, ước muốn duy nhất là được ngủ, nào ngờ đang ngủ mơ mơ màng màng thì lại bị Cố

Học Võ ôm lấy ở phòng tắm làm thêm một lần nữa.

Đợi đến khi tắm

xong được Cố Học Võ bế về phòng, Kiều Tâm Uyển vừa chạm vào gối đã ngủ

rất sâu. Trước khi đi vào giấc ngủ, suy nghĩ cuối cùng chính là cô nhất

định phải rời đi, sau khi trở lại Trung Quốc nhất định phải cách xa Cố

Học Võ, cô tuyệt đối không muốn cứ để anh liên tục khi dễ, liên tục ức

hiếp như vậy.

Ngày thứ bảy, trời nắng đẹp, cả ngày hôm trước Kiều Tâm Uyển đã quá mệt mỏi nên chỉ cảm thấy mắt mở không ra. Bàn tay bị ai đó nắm, cô mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt Cố Học Võ thì

lại trở mình, muốn ngủ tiếp, nhưng một ý nghĩ vào lúc này lại lọt vào

trong đầu. Cô bỗng chốc mở mắt, xoay người, nhìn Cố Học Võ, động tác chỉ đơn giản vậy thôi mà cơ thể lại đau xót tê dại, cô tức giận trợn mắt.

Hôm nay Cố Học Võ không mặc kiểu đồ tiện dụng như mấy ngày trước nữa. Lúc

này anh mặc một cái áo sơ mi trắng, quần đen ngồi ở bên giường, đôi mắt

thâm thúy, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Uyển không chớp mắt. Kiều Tâm Uyển bị anh nhìn chòng chọc thì lại thấy mất tự nhiên, trong lòng hơi khó chịu, rõ ràng người chiếm hết tiện nghi là anh, hà cớ gì bây giờ lại bày ra

cái bộ mặt như anh là người bị hại đó chứ?

Trong lòng có chút oán hận, có chút bực bội, cô ngẩng đầu, tức giận trừng mắt với anh: “Hôm

nay là ngày thứ bảy, anh có thể thả tôi đi chưa?”

Cố Học Võ không nói gì, ánh mắt vẫn không rời khỏi người cô, Kiều Tâm Uyển trong lòng

bực đến cuống cuồng, câu đầu tiên có thể nói là: “Anh nói mà không giữ

lời? Quyết định của tôi không thay đổi, tôi muốn anh trả Bối Nhi lại cho tôi, về sau không được dính tới tôi nữa.”

Cố Học Võ nhìn cô rồi

đột nhiên vươn tay kéo cô vào lòng, cô run lên, theo bản năng muốn giãy

dụa, nhưng vào lúc này anh mở miệng.

“Kiều Tâm Uyển. Để em tin anh, thật khó như vậy ư?”

Kiều Tâm Uyển ngẩn người ra, không nhúc nhích, cũng không nói một câu. Cố

Học Võ ôm cô không buông, đặt cằm vào cần cổ cô: “Nói cho anh biết, để

em tin tưởng anh, khó như vậy à?”

Anh hỏi hai lần, Kiều Tâm Uyển

cắn môi, cảm giác bờ vai rộng lớn, bàn tay nóng bỏng của anh đang xuyên

thấu làn da sau lưng cô, cả trái tim cũng dường như nóng ran. Cô có thể

gật đầu, nhưng lúc này chỉ lắc đầu: “Đúng. Tôi không tin anh. Muốn tôi

tin anh, rất khó.”

Không khí dường như ngưng lại, Cố Học Võ không nói, cũng không nhúc nhích. Cô hơi sợ, hơi kinh hoảng. Lúc này, còn

đang ở trên đảo, nếu anh không chịu buông tay thì cô phải làm sao? Bảy

ngày này, hết lần này đến lần khác, cô cảm thụ được sự khác biệt của Cố

Học Võ trước kia và bây giờ. Trong lòng cô rất hiểu cô vẫn yêu người đàn ông này. Nhưng yêu là một chuyện, ở bên nhau lại là chuyện khác. Giữa

bọn họ có rất nhiều vấn đề. Bây giờ, ở đây chỉ có hai người bọn họ, anh

có thể dù đủ cách chăm sóc cô, muôn vàn che chở cho cô. Nhưng những điều này không phải là tình yêu.

Anh có thể sau mỗi lần cô rửa bát lại thoa kem dưỡng tay cho cô, có thể nấu cơm cho cô ăn. Nhưng sau khi trở về Bắc Đô thì sao?

Có một số việc, trong lòng đã mơ hồ có đáp án nhưng cô không muốn nghĩ.

Đúng như anh nói. Hòn đảo này coi như hai người tới để hưởng tuần trăng

mật. Nhưng có ai đi hưởng tuần trăng mật cả đời? Lãng mạn cuối cùng rồi

cũng sẽ hao mòm, ôn tồn rồi cũng sẽ hao hụt. Bọn họ đều phải trở về cuộc sống. Khi tất cả quay về với yên bình thì vấn đề giữa bọn họ vẫn tồn

tại.

Anh không yêu cô, đây là sự thật. Anh chỉ là thích, chỉ là

thấy tò mò. Giống như chính anh đã nói, thấy cô có những nét khác biệt.

Đàn ông đều ham của lạ. Mà cô lại không dám chắc chắn, Cô có thể khiến

anh nhất thời tò mò nhưng không có khả năng làm cho anh tò mò cả đời. Cô chỉ là cô, kiêu ngạo tùy hứng, bướng bỉnh. Lâu dần rồi anh sẽ chịu

không nổi cô.

Cơ thể Cố Học Võ sau khi cô nói ra hai chữ rất khó

kia thì dừng phắt lại. Sức lực trên tay siết chặt, cảm nhận phía trên bờ lưng trơn bóng của cô tràn đầy dấu vết ngày hôm qua anh để lại.

“Kiều Tâm Uyển.” Tay anh ôm lấy thắt lưng cô, thực hiện nỗ lực sau cùng: “Anh thích em là thật.”

Bảy ngày, bảy đêm chung sống, trên đảo này chỉ có anh và cô, anh cũng thấy

rất nhiều điểm khác biệt ở Kiều Tâm Uyển. Nhiều lúc, anh thấy cô chẳng

khác nào một đứa trẻ. Có đôi khi nhìn cô, anh sẽ nghĩ đây là dạng vẻ con gái anh sau khi lớn lên. Những điều đã trải qua trước đây dường như

cũng dần phai nhạt, trước mắt chỉ có một mình Kiều Tâm Uyển. Anh thích

cô là thật. Muốn chung sống với cô trọn đời, cùng với Bối Nhi tạo thành

một gia đình cũng là thật.

Chất giọng thản nhiên, không cố ý nhấn mạnh của anh vang ở bên tai cô, bảy ngày này, đây là lần đầu tiên anh

nói ra những lời này. Trái tim Kiều Tâm Uyển chấn động, bàn tay đặt ở

bên hông suýt nữa là đã ôm lấy anh, nói với anh là cô yêu anh, yêu rất

lâu rồi, mãi mãi chưa từng hết yêu. Nhưng đến cuối cùng, cô lại đặt tay

trước ngực anh, khe khẽ đẩy anh ra.

“Đáng tiếc. Tôi không yêu anh.”

“Em nói dối.” Cố Học Võ nhìn thẳng vào đáy mắt cô, nhìn vào đôi mắt thâm

thúy của cô: “Em thích anh. Chẳng những thích mà em còn yêu anh.”

“Tôi không yêu anh.” Kiều Tâm Uyển rất nhanh phản bác. Cố Học Võ nắm tay cô trong lòng bàn tay mình.

“Phải không? Ngày hôm qua chính em năm lần bảy lượt ở dưới thân anh nói em yêu anh kia mà.”

“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển xấu hổ một trận, hôm qua, còn dám nói đến hôm

qua sao? Bảy ngày này, có ngày nào anh không muốn cái gì được cái đó?

Bẩm sinh giữa nam và nữ đã có khác biệt, anh lợi dụng ưu thế cơ thể, ép

cô nói lời yêu thì tính là cái gì?

Ngực đau tức đến khó chịu: “Đó là anh ép tôi nói. Tôi không yêu anh, không hề yêu.”

Trước khi Cố Học Võ mở miệng, cô lại lần nữa mỉa mai: “Cố Học Võ, tôi thừa

nhận kỹ thuật của anh hết sức lợi hại, tôi cũng thừa nhận tôi rất hưởng

thụ, nhưng mọi thứ cũng chỉ là dục vọng. Không liên quan đến tình cảm.

Tôi đã không còn yêu anh.”

Lời nói cô chuẩn xác, giọng điệu cương quyết, Cố Học Võ trầm mặc nhìn gương mặt cô hồi lâu, nghiêng người qua

cô, Kiều Tâm Uyển sợ sệt, lui về phía sau. Anh vươn tay, nhẹ nhàng xoa

hai má cô, khóe môi mím thành một đường thẳng. Bàn tay hơi thô ráp chạm

vào hai má khiến Kiều Tâm Uyển cứng đờ người, một cử động nhỏ cũng không dám. Cô mà tức giận không cẩn thận lại khơi gợi thú tính của anh.

Ngón tay anh khe khẽ cẩn thận vuốt ve khuôn mặt của cô, nhìn thấy trong đôi

mắt kia ẩn chưa vẻ gì đó na ná như hoảng sợ, sau cùng anh lại rút tay

về. Đứng lên, anh quay mặt không nhìn Kiều Tâm Uyển: “Chuẩn bị đi, một

giờ sau sẽ xuất phát.”

Cái gì?

Kiều Tâm Uyển kinh ngạc,

nhìn theo bóng lưng Cố Học Võ, anh không nhìn lại cô, xoay người, chậm

rãi đi ra ngoài. Trong nháy mắt, cô có cảm giác bóng lưng Cố Học Võ nhìn như thế dường như rất cô đơn.

Xuất phát? Một tiếng?

Anh thật sự muốn thả cô sao? Là thật sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...