Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 – Chương 39

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Thiền Tâm Nguyệt
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày mai là thứ bảy,

anh vừa vặn có thể đi tóm Thang Á Nam về. Trong lòng đã quyết định, Cố

Học Võ thôi không nghĩ nữa, cầm tài liệu trên bàn lên đọc.Vào lúc này,

di động lại vang lên. Là Uông Tú Nga.

“Mẹ?” Bà rất ít khi gọi điện cho anh nên Cố Học Võ có vài phần lo lắng: “Có việc gì không ạ?”

“Học Võ.” Uông Tú Nga không biết nên nói như thế nào: “Con có biết chuyện Tâm Uyển muốn di dân không?”

“Gì ạ?” Cố Học Võ hơi ngạc nhiên: “Sao mẹ biết?”

“Con còn nhớ chú Vương chứ? Ông ấy phụ trách mảng này. Chiều nay mẹ ra ngoài có chút việc, đúng lúc gặp ông ấy. Ông ấy nói Tâm Uyển làm thủ tục xin

di dân, chuẩn bị sang Đan Mạch.”

“…” Cố Học Võ im lặng, trong đầu liền hiện lên khuôn mặt vui vẻ của Kiều Tâm Uyển khi cầm váy cưới hôm

đó. Di dân? Trầm Thành cũng đi sao?

“Cô ấy di dân vậy có lẽ Trầm Thành cũng di dân?”

“Mẹ có hỏi, ông Vương nói chỉ nhận được đơn của Kiều Tâm Uyển, hiện tại vẫn chưa nhận được của Trầm Thành.” Uông Tú Nga không rõ Kiều Tâm Uyển đang định làm gì. Nếu cô sắp kết hôn với Trầm Thành vậy thì còn một mình

chạy sang nước ngoài làm gì?

“Con biết rồi.” Cố Học Võ trả lời: “Còn việc gì khác không ạ?”

“Học Võ.” Thật sự Uông Tú Nga không thể tin được con trai mình lại bình tĩnh như vậy: “Nếu con bé di dân thì nhất định sẽ mang con đi cùng. Đó cũng

là con của con, là cháu của nhà họ Cố.”

Bàn tay cầm điện thoại

bỗng siết chặt, Cố Học Võ thở sâu để bản thân bình tĩnh: “Mẹ, mẹ không

cần lo lắng, con sẽ giải quyết việc này, được không?”

“Học Võ.”

Uông Tú Nga sợ nhất là nghe con trai nói lời này: “Mẹ mặc kệ ngày trước

con và Tâm Uyển gây ra những truyện gì, cãi nhau như thế nào. Nhưng mà

bây giờ đã có con cái. Tâm Uyển yêu con như vậy, nếu con vẫn không quan

tâm đến người ta, con bé sẽ đưa con đi di dân thì sao?Con bé sẽmang theo con đi lấy Trầm Thành thì sao?Con có thể vì con mà đừng đối xử với Tâm

Uyển như vậy nữa không, đón con bé về nhà,chăm sóc tốt cho hai mẹ con

con bé, được không?”

“Mẹ …” Cố Học Võ không biết làm thế nào: “Con nói chuyện này con sẽ giải quyết, mẹ không cần lo lắng, được chứ?”

“Muốn mẹ không lo lắng thì con mang cháu gái về đây cho mẹ.” Uông Tú Nga thực sự sự sắp bị con trai chọc cho tức chết rồi: “Dù con có ghét Tâm Uyển

nhưng con gái là của con đúng không?Con mang đứa bé về đây, con và Tâm

Uyển có tái hợp hay không mẹ mặc kệ, mẹ chỉ muốn cháu gái thôi.”

Nghĩ lại lần gặp dịp đầy tháng lần trước, con bes so với lúc mới sinh lại

đáng yêu hơn vài phần. Trong lòng bà cũng luống cuống. Nhìn nhà Trần

Tĩnh Như, người ta một lúc có hai đứa cháu. Tốt biết bao nhiêu. Còn bà

thì?

“Con biết rồi.” Cố Học Võ nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ tan sở: “Mẹ, mẹ đừng lo việc này. Con sẽ đón đứa bé về, được chứ?”

“Được, mẹ chờ.” Uông Tú Nga vui vẻ: “Con nhớ nhé, nhất định phải mang đứa bé về.”

Cố Học Võ vô cùng bất lực, gác máy, ngớ người nhìn điện thoại một lúc lâu. Kiều Tâm Uyển muốn di dân? Tại sao? Muốn di dân để trốn tránh anh? Phải vậy không?

Sau giờ làm, Cố Học Võ trực tiếp đến nhà họ Kiều. Anh không ngờ ông Kiều và Kiều Kiệt đều ở nhà.

“Chú Kiều.” Cố Học Võ vào cửa liền chào hỏi Kiều ba. Thấy anh đến, ông ngẩn người, nhưng vẫy tay với anh: “Học Võ qua đây.”

“Vâng.” Cố Học Võ bước tới, đứng trước ghế sô pha, vẻ mặt lễ phép: “Gần đây chú có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm.” Ông chỉ vào ghế sô pha: “Ngồi đi.”

“Thôi ạ, cháu đến gặp… Tâm Uyển.”

“Gặp chị tôi?” Kiều Kiệt ngồi ở ghế sô pha bên kia, nét mặt phản đối: “Đến

gặp Bối Nhi thì có, chứ ở đâu ra mà gặp chị tôi. Cố Học Võ, tại sao anh

lại giả dối như vậy?”

“A Kiệt.” Kiều ba cất giọng thản nhiên:

“Gặp con cũng là chuyện bình thường. Nhưng Học Võ này, nếu chú nhớ không nhầm thì cháu và Tâm Uyển đã ly hôn?”

“Chú Kiều.” Cố Học Võ đứng yên, trong lòng cũng hiểu Kiều ba đang giận: “Trước đây là cháu không

hiểu chuyện, không đối xử tốt với Tâm Uyển. Sau này cháu sẽ không như

thế.”

“Ôi dào, cháu đừng có nói những lời này với chú.” Ông xua

tay không nghe: “Cháu đi mà nói với Tâm Uyển ấy. Từ nhỏ con bé đã ngang

bướng, cháu cũng biết. Cháu đến gặp nó cũng được, gặp Bối Nhi cũng thế,

chú không ngăn cản. Nhưng chú muốn nói trước. Học Võ à. Năm đó không ai

bắt cháu cưới Tâm Uyển. Nếu cháu đã cưới nó thì cháu là chồng của nó,

phải đối xử tốt với nó. Vậy mà cháu lại làm cho nó tủi thân, làm cho nó

khổ sở. Món nợ này chú còn chưa tìm cháu tính sổ đâu.”

“Chú

Kiều.” Nét mặt Cố Học Võ có vẻ xấu hổ. Anh tự thấy mình không bắt nạt

Tâm Uyển, tuy nhiên xét trên một vài phương diện mà nói, quả thật anh

không phải là một người chồng trách nhiệm.

Nhìn thấy vẻ mặt xấu

hổ của anh, ông không nặng không nhẹ hừ một tiếng: “Việc trước kia chú

đều cho qua. Hiện tại cháu đã đến đây thì cũng cần thiết phải làm rõ,

con gái của Kiều mỗ này không phải nói là có thể để người ta tùy ý nặn

tròn đạp bẹp, muốn thế nào được cái đó.”

Cố Học Võ im lặng, không biết nói gì. Thành thật mà nói nếu không phải vì Kiều Tâm Uyển lén sinh con của anh thì làm sao hai người vẫn còn lằng nhằng đến bây giờ?

“Thôi quên đi.” Ông chỉ lên trên tầng: “Tâm Uyển vừa mới ăn cơm xong, lên tầng nghỉ ngơi rồi. Cháu đi đi.”

“Cảm ơn chú Kiều.” Cố Học Võ thở phào nhẹ nhõm định lên tầng, lúc này ông

Kiều lại gọi anh lại: “Một tiếng chú Kiều này hôm nay để cháu gọi, chú

sẽ chờ đến khi nào cháu lại gọi chú một tiếng ba.”

“…” Cố Học Võ im lặng, anh không muốn đáp lại vấn đề này, trực tiếp lên tầng.

Kiều Kiệt ở đằng sau cười giễu cợt, liếc nhìn Kiều ba: “Ba, sao ba lại cho

anh ta đi lên? Cố Học Võ này bắt nạt chị còn chưa đủ à?”

“Con thì biết cái gì?” Ông trừng mắt nhìn anh ta: “Con nhìn chị con xem,quá cố

chấp? Trầm Thành si tình với nó như vậy mà cũng không muốn, không phải

vì trong lòng còn có Cố Học Võ sao? Đến cả con hai đứa nó cũng đã có

rồi. Ba còn có thể làm thế nào?”

Muốn trách thì trách con gái quá cứng đầu. Trên đời nhiều đàn ông như vậy mà cứ phải treo cổ bên cái cây Cố Học Võ này. Ông là một người cha thì có thể làm gì?

Kiều Kiệt im lặng. Đúng vậy, đến con cũng đã có ròi thì có thể làm sao?

…………………*

Cố Học Võ lên lầu, đầu tiên đi gặp con gái. Con bé mới hơn một tháng, vừa

mới b//ú và thay bỉm xong, lúc này đang nằm trên cũi tròn mắt nhìn xung

quanh. Dì Chu đang cầm chiếc chuông nhỏ chơi với bé.

“Bối Nhi, nhìn bên này, nhìn bên này.”

Âm thanh đó thật lanh lảnh, ánh mắt Bối Nhi bị hấp dẫn, vươn tay muốn lấy, dì Chu lại giơ cao hơn một chút, không cho bé bắt được. Cố Học Võ

nhướng mày, tiến lên hai bước. Anh vừa xuất hiện dì Chu liền hoảng sợ.

Cố Học Võ vươn tay lấy chiếc chuông trong tay bà bỏ vào tay con gái.

Không ngờ tay Bối Nhi quá nhỏ, căn bản là không cầm được. Khẽ buông tay, chiếc chuông rơi xuống, đập vào trán bé.

“Oe oe oe…” Bị đau

khiến Bối Nhi lập tức khóc òa lên. Cố Học Võ hơi sững sờ, vội vàng bế

Bối Nhi. Anh bế không tốt, Bối Nhi được bế càng khóc dữ hơn. Âm thanh đó có thể nói là chói tai.

“Bối Nhi còn quá nhỏ.” Dì Chu vươn tay

bế Bối Nhi từ tay Cố Học Võ, vẻ mặt hơi chỉ trích: “Tay con bé còn nhỏ,

không cầm được chuông.” Cũng không phải bà ngược đãi Bối Nhi, không cho

bé cầm.

Cố Học Võ xấu hổ, tình cảnh ban nãy, anh đúng là tưởng dì Chu đang bắt nạt con gái.

“Bối Nhi ngoan, đừng khóc, đừng khóc.” Dì Chu dỗ Bối Nhi, lại vỗ nhẹ vào

lưng của bé, tiếng khóc nhỏ dần. Trên trán bé có một vệt hồng do vừa rồi chiếc chuông nhựa kia rơi xuống đã đập vào.

Bối Nhi rất uất ức,

đôi mắt nhỏ ngập nước. Chớp mắt, nước mắt lại rơi, bé lại bắt đầu khóc

to. Sắc mặt dì Chu hơi khó chịu, trừng mắt nhìn Cố Học Võ, anh đến đúng

là thêm phiền. Vỗ vỗ Bối Nhi, bà nhẹ nhàng dỗ: “Bối Nhi ngoan, đừng

khóc, đừng khóc ha.”

Lúc này Bối Nhi mới dừng khóc, nhưng miệng

nhỏ nhắn vẫn chu lên, bộ dạng vô tội rất đáng thương. Cố Học Võ hết

cách, muốn vươn tay bế con gái một tí, nhưng sợ Bối Nhi khóc dữ hơn. Hơi xấu hổ, cổ họng không được tự nhiên, anh quyết định có lẽ vẫn nên đi

tìm Tâm Uyển.

Vào phòng bên cạnh không thấy Kiều Tâm Uyển, Cố Học Võ hơi bất ngờ, mắt nhìn qua một lượt, cuối cùng nghe thấy tiếng nước

vọng ra từ phòng tắm. Xem chừng Kiều Tâm Uyển đang tắm?

Thu hồi

ánh mắt, lại nhìn thấy một vài tài liệu trên bàn trà. Anh tiến tới, tùy ý xem qua, đều là về việc di dân sang Đan Mạch, còn có một ít giới thiệu

điều kiện địa phương ở Đan Mạch. Anh nhíu mày, thì ra việc Kiều Tâm Uyển muốn di dân là thật, không phải nói đùa?

Cầm lấy sổ tay tùy tiện lật vài tờ, phần trên là về giáo dục trẻ em, còn có cả những vòng tròn

đành dấu. Vẻ mặt anh lạnh đi, Kiều Tâm Uyển muốn đưa con gái đến Đan

Mạchcũng phải xem anh có chịu hay không.

Lúc này cửa phòng tắm mở ra, Cố Học Võ nghe thấy tiếng động liền quay mặt đi. Tóc Kiều Tâm Uyển

còn ướt, trên người quàng một chiếc khăn tắm, tay cầm khăn mặt lau tóc.

Vì nghiêng đầu nên cô không chú ý tới Cố Học Võ ngồi trên ghế sô pha trong phòng. Ngẩng đầu lên, Kiều Tâm Uyển muốn đi lấy máy sấy.

Ánh mắt vô tình nhìn thấy Cố Học Võ đang đứng ở trong phòng mình, cô giật mình

hoảng sợ, khăn mặt trong tay vì thế rơi trên mặt đất cũng không biết.Ngơ ngác nhìn Cố Học Võ, lại nhìn ra cửa, vừa rồi sau khi cho Bối Nhi b//ú

xong, lúc cô bảo dì Chu đi rõ ràng đã khóa cửa rồi, vậy anh vào bằng

cách nào?

Ánh mắt Cố Học Võ lướt qua người Kiều Tâm Uyển, bởi vì

vừa mới tắm xong, trên người cô mang theo hơi nước, từng giọt từng giọt

như mưa rơi xuống bờ vai, lần lượt chảy vào trong khăn tắm, nơi căng đầy kia như ẩn như hiện.Có lẽ là do sinh con nên ngực của cô đã lớn hơn

trước kia nhiều. Tuy đã dùng khăn tắm vây quanh, nhưng vì thở mạnh nên

lại hơi chuyển động, nhìn rất mê hoặc. Bên dưới khăn tăm là hai chân

thon dài thẳng tắp, trắng nõn cân xứng.

Hiện tại có thể thấy dáng người của Kiều Tâm Uyển rất đẹp. Ánh mắt Cố Học Võ tối lại, không hề cử động, cũng không nói gì. Kiều Tâm Uyển bị cái nhìn chăm chú của anh làm cho cả người không được thoải mái.

Rõ ràng có khăn tắm vây quanh mà cô cứ có cảm giác giống như mình không mặc gì vậy. Cố nhặt lấy cái

khăn mặt trên mặt đất, cô đưa tay che trước ngực, trừng mắt nhìn Cố Học

Võ một cách tức giận: “Anh, sao anh lại ở trong này? Đi ra ngay.”

(*) Xuất thủy phù dung: hoa sen mới nở; đoá hoa mới hé (chỉ dung mạo đẹp đẽ của con gái)

=== ====== ====== ====== =========

Editor lảm nhảm:

Aaaaaa chào mọi người, đây là chương đầu tiên đánh dấu sự trở lại của Táo sau

nhiều tháng vật lộn với một năm bận rộn này. Xin vui mừng thông báo,

mình đã trở lại và ăn hại hơn xưaaaa ồ dê!!!!

Ặc híc, mình edit

chương này lúc sắp được nhận bằng tốt nghiệp cấp 3, nếu có bị vui quá

hóa dồ, xin các vị đừng ném đá *chỉ chỉ sang bên* có cái sọt đây nè,

muốn ném cứ ném vào đây nha

Thực ra thì Táo edit chưa được lâu

lắm thì phải tạm nghỉ, bây giờ quay lại thấy hơi run, sợ bao nhiêu kinh

nghiệm ít ỏi tích lũy từ trước bị “cuốn trôi theo dòng nước” rồi TT_TT

Nhưng tất nhiên là mình sẽ cố gắng edit “mượt” hết sức có thể, vì mình

yêu đại boss Phong Vũ lắm lắm ý, lấp hố vất vả lắm, nếu còn phải cầm bản tạp nham kém chất lượng của mình chắc chị ý buồn lắm nhở (?!) …

*quay ngang quay dọc* shhhh nói nhỏ nè, bí quyết của mình là phải chân chó,

chân chó mọi lúc mọi nơi, già trẻ lớn bé gái trai đều không tha, như thế mới tồn tại và tỏa nắng chói sáng được, nhớ hông?

|| … || … || …

Âu sệt, Táo quên mất là boss Phong Vũ còn đứng đằng sau

@Phong Vũ : hì hì … em yêu chị thật mà, đừng bắn emmmm *xắn váy chạy ~~~*

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...