Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 – Chương 16

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Thiền Tâm Nguyệt
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Học Võ nhìn thấy

vẻ lo lắng, kinh hoảng trên khuôn mặt cô, cũng không mở miệng, nhưng ánh mắt lại đảo qua khuôn mặt đứa bé ấy, khóe môi mang theo một tia nghiền

ngẫm: “Được. Cô nói đứa bé là con của Trầm Thành, vậy tôi tin cô không

ngại để tôi và đứa bé này làm xét nghiệm quan hệ cha con?”

“Không được.” Kiều Tâm Uyển la lên, bởi vì dùng sức quá mức nên ảnh hưởng đến

miệng vết thương ở bên dưới, sắc mặt cô biến đổi, nhưng vẫn không quên

nắm chặt tay Cố Học Võ: “Đứa bé này không phải con anh, anh không có

quyền làm xét nghiệm quan hệ cha con.”

Cố Học Võ không nói gì, bỏ tay Kiều Tâm Uyển ra khỏi tay mình, định vươn tay đến bế đứa bé. Kiều

Tâm Uyển khẩn trương che đứa bé không cho Cố Học Võ chạm vào, vẻ mặt có

phần cầu xin: “Không được. Cố Học Võ. Anh không thể.”

Đứa bé là của cô, cô làm sao có thể để cho Cố Học Võ bế đi?

“Đứa bé là con ai?” Cố Học Võ đã biết đáp án, nhưng vẫn trừng mắt với Kiều Tâm Uyển, muốn tự cô nói ra.

“Là của Trầm Thành.” Kiều Tâm Uyển cắn môi gần như sắp khóc: “Cố Học Võ, đứa bé này là của Trầm Thành.”

“Đứa bé là con tôi.” Cố Học Võ thản nhiên nói ra sự thật: “Kiều Tâm Uyển, cô lại lừa tôi.”

Tim đập thật nhanh, Kiều Tâm Uyển cắn răng lắc đầu.

“Không có, tôi không có lừa anh. Chúng ta đã ly hôn, tôi có thế nào cũng không liên quan đến anh. Anh đi đi.”

Cố Học Võ nhìn cô, con ngươi đen chợt hiện lên tia nghiêm túc nhìn cô ngăn cản động tác của mình, gương mặt quật cường. Khóe môi anh khẽ mím lại,

một lần nữa vươn tay.

Nghĩ đến anh muốn chạm vào con mình, Kiều

Tâm Uyển sốt ruột, bàn tay mềm lại nhấc lên, bắt lấy cánh tay anh, lúc

nhìn thấy vết máu trên tay thì sửng sốt một chút, theo bản năng đưa tay

lên, vén tay áo của anh, ở trên đó có một cái dấu răng rất rõ ràng.

Trong đầu đột nhiên có chút ý thức, vừa rồi lúc cô đau quá hình như đã cắn

anh. Vẻ mặt đột nhiên còn có chút mất tự nhiên. Cô nhìn dấu răng kia cả

hồi lâu mà không biết nói gì mới tốt.

Cảm giác được ánh mắt của

cô, Cố Học Võ bỏ tay cô ra, ngồi xuống trước giường bệnh, ánh mắt nhìn

chằm chằm khuôn mặt Kiều Tâm Uyển, vẻ mặt bình tĩnh. Tầm mắt trở lại

trên người đứa trẻ mới sinh kia, nhìn thấy bé hơi hơi chu miệng, khóe

môi hơi hơi giơ lên đến một độ cong thật đẹp.

“Con bé là con của tôi.”

Đây là câu khẳng định, không phải nghi vấn. Tất cả phản ứng của Kiều Tâm

Uyển, đều chứng minh suy đoán của Cố Học Võ là thật, cô lén sinh con của anh, con gái của anh.

“Không, không phải. . . . . .” Kiều Tâm

Uyển muốn bật khóc. Ở trước mặt Cố Học Võ, khí thế của cô luôn thấp hơn

một bậc. Cô có thể nói không phải. Nhưng với diện mạo của đứa bé, cô

không thể nói dối được. Lắc đầu muốn nói cái gì đó thì Cố Học Võ lại mở

miệng: “Cô không uống thuốc? Vì sao?”

“Tôi. Tôi có uống, đứa bé

này thực sự không phải con anh.” Kiều Tâm Uyển đến chết vẫn mạnh miệng,

kiên quyết không thừa nhận đứa bé này là con Cố Học Võ.

Môi Cố Học Võ giật giật, định nói gì đó thì lúc này cửa phòng bệnh bị người mở ra. Trầm Thành vọt vào.

“Tâm Uyển. Em không sao chứ? Tâm Uyển. . . . . .”

Lúc nhìn thấy trong phòng bệnh còn có Cố Học Võ, Trầm Thành sửng sốt một chút: “Lão Đại?”

Cố Học Võ đứng lên, ánh mắt đảo qua một lớp mồ hôi trên trán Trầm Thành, khẽ gật đầu.

“Tâm Uyển, em không sao chứ?” Trầm Thành cũng ngoảnh lại không quan tâm vì

sao Cố Học Võ và Kiều Tâm Uyển lại ở cùng nhau, vọt tới trước mặt Kiều

Tâm Uyển, nhìn vẻ tái nhợt trên mặt cô: “Có phải khó chịu hay không?”

Kiều Tâm Uyển lắc lắc đầu, Trầm Thành đến làm cô nhẹ nhàng thở ra, cô mỉm cười: “Là con gái. Rất khỏe mạnh.”

“Xinh quá.” Trầm Thành nhìn đứa bé, lại nhìn nhìn Kiều Tâm Uyển: “Nhìn rất giống em.”

“Phải không?” Kiều Tâm Uyển nở nụ cười, Trầm Thành, anh thật sự hiểu cô, cũng hiểu Cố Học Võ: “Đúng vậy, em cũng nói là giống y em. Xinh đẹp y như

em.”

“Em vất vả rồi.” Trầm Thành cũng không kiêng dè, hôn một cái lên trán Kiều Tâm Uyển: “Cám ơn em.”

“Đừng cảm ơn.” Kiều Tâm Uyển muốn khóc, nắm tay Trầm Thành: “Trầm Thành, em yêu anh.”

Khóe mắt chợt lướt qua nhìn Cố Học Võ, vẻ mặt anh không chút thay đổi đứng ở đó, cô nhìn không rõ suy nghĩ của anh.

“Anh cũng yêu em.” Trầm Thành đáp lại, cảm giác được lòng bàn tay cô thấm ra một lớp mồ hôi. Vẻ mặt dịu dàng đặt tay cô vào trong chăn, vẻ mặt có

phần trách cứ: “Anh biết em thấy anh đến thì rất vui. Nhưng em cũng phải chú ý cơ thể chứ. Em vừa mới sinh xong, không được ra gió. Bằng không

về sau sẽ để lại bệnh.”

“Em không sao.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu:

“Thấy anh đến em rất vui. Anh không biết hôm nay em sợ hãi thế nào đâu.

Em chỉ một mực gọi tên anh thôi.”

“Thật không?” Trầm Thành nở nụ cười: “Em cũng làm anh sợ hết hồn.”

“Em xin lỗi.” Kiều Tâm Uyển thấy mình thật sự rất tùy hứng: “Trầm Thành, làm anh phải lo lắng rồi.”

“Không sao cả.” Trầm Thành lắc lắc đầu, ngẩng đầu nhìn Cố Học Võ: “Lão Đại,

cám ơn anh đã đưa Tâm Uyển đến bệnh viện, em sẽ chăm sóc cho cô ấy, nếu

anh có việc thì cứ đi trước đi.”

Cố Học Võ vẫn nhìn hai người vô

cùng thân thiết không coi ai ra gì mà mi tâm hơi hơi nhăn lại, nhìn Trầm Thành, đứa bé đó mà giống Kiều Tâm Uyển? Cái này gọi là cái gì? Mở ta

mắt mà nói dối à?

Khóe môi hơi hơi cong lên, muốn nói gì đó thì

vào lúc này di động lại kêu lên hai tiếng, lấy di động ra nhìn thoáng

qua, đôi mắt híp lại, cầm điện thoại lên nghe. Ánh mắt vẫn nhìn Kiều Tâm Uyển không rời đi. Cô cũng không nhìn anh, chỉ nhìn Trầm Thành, vẻ mặt

dịu dàng, bình thản.

“Ừ. Sẽ tới ngay.” Cúp máy, Cố Học Võ để điện thoại vào trong túi, vẻ mặt Trầm Thành hăng hái: “Lão Đại, hôm nay cám

ơn anh, không quấy rầy thời gian của anh nữa. Anh có việc thì cứ đi

trước đi.”

“Ừ.” Cố Học Võ không lằng nhằng nữa, bước chân ra bên

ngoài phòng bệnh. Mở cửa, xoay người, rồi dừng lại, đưa mắt nhìn Kiều

Tâm Uyển, vẻ mặt của cô lúc này như thể hận không thể đuổi anh đi ngay

vậy. Anh đột nhiên có chút bật cười. Nếu anh nhớ không lầm, trước kia

chính cô là người mỗi ngày đều đi theo anh, ầm ĩ bắt anh phải ở cùng cô.

Là phụ nữ hay thay đổi, hay là. . . . . .

Anh cho cô một ánh mắt rồi đóng cửa, rời đi. Trong lòng anh đã có quyết

định. Kiều Tâm Uyển sau khi anh đi, cảm giác sức lực toàn thân đều bị

rút đi hết, nhìn Trầm Thành.

“Trầm Thành, em. . . . . .” Câu ‘em

yêu anh’ lúc nảy là bởi vì Cố Học Võ nên mới nói như vậy, cô tin Trầm

Thành sẽ không cho là thật.

“Tâm Uyển, em không cần giải thích, anh hiểu.”

Trong lòng Trầm Thành nổi lên từng trận chua sót. Giả làm bạn trai người ta

đến loại tình trạng này đã là gần như hèn mọn. Nhưng anh lại nhìn không

ra, càng trốn không thoát.

“Em đã nghĩ ra tên con là gì chưa?”

“Vẫn chưa.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Em muốn gọi con là Bối Nhi, bảo bối của em.”

“Cái đó thì nên làm tên mụ thôi. Sau này nên đặt tên chính thức nữa.” Trầm

Thành cảm thấy cái tên Bối Nhi cũng không tệ nhưng: “Sao em lại ở cùng

với lão Đại?”

“Đừng nhắc nữa.” Những gì Kiều Tâm Uyển trải qua

hôm nay, tuyệt đối có thể nói là ‘kinh tâm động phách’: “Hôm nay em thật sự sợ muốn chết. Em đói bụng, muốn xuống lầu ăn cái gì đó, không ngờ Cố Học Võ lại ở trong thang máy. Lúc thang máy đi được một nửa thì gặp

trục trặc. Lại không có tín hiệu, cũng may là anh ta đưa em đến bệnh

viện, bằng không. . . . . .”

Cô cũng không dám tưởng tượng, nếu

Cố Học Võ không đưa cô đến bệnh viện, không có ở trong thang máy với cô, cho cô niềm tin như vậy thì cô cũng không biết mình có thể chống đỡ

được không.

Tâm tình đã hồi phục lại có chút xao động. Luôn như

vậy, anh luôn dễ dàng có thể ảnh hưởng đến hỉ nộ ái ố của cô. Ảnh hưởng

đến toàn bộ tâm tư của cô.

Cô cảm thấy mình đúng là một người phụ nữ nhu nhược. Cô và anh ta đã ly hôn, cô hoàn toàn không cần phải… sợ

anh. Nhưng lúc đối diện với anh thì cô theo bản năng vẫn luôn có chút sợ sệt, có chút e ngại. . . . . .

Vẻ mặt phức tạp của cô không

tránh khỏi mắt Trầm Thành, trong lòng chua sót quá nặng, anh chuyển đề

tài: “Vậy em còn muốn ăn gì không? Muốn ăn cái gì? Anh đi mua cho em.”

“Không biết nữa.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Hiện tại chỉ cảm thấy mệt, cũng không thấy đói nữa.”

“Người vừa mới sinh, phải chú ý dinh dưỡng.” Trầm Thành nghĩ nghĩ: “Đối diện bệnh viện có một khách sạn, em chờ anh một chút.”

“Cám ơn anh, Trầm Thành.” Kiều Tâm Uyển thật tâm cảm kích Trầm Thành. Cho dù không có anh giúp đỡ, cô cũng có thể một mình vượt qua chín tháng này.

Nhưng sự tồn tại của anh lại làm cô cảm thấy an tâm, cảm thấy thư thả.

“Đồ ngốc.” Trầm Thành xoa xoa đầu cô: “Chúng ta cũng sắp kết hôn còn khách sáo như vậy làm gì?”

“Uhm.” Kiều Tâm Uyển không nói gì. Kết hôn? Ban đầu muốn gả cho Trầm Thành,

nhưng hiện tại, bộ dạng của con gái và Trầm Thành không giống nhau, cũng không giống mình. Mà lại giống Cố Học Võ.

Nếu thật sự kết hôn với anh. . . . . .

“Em chờ anh một chút, anh quay lại ngay.” Trầm Thành không thấy được sự

khác thường của cô, xoay người rời đi. Để lại một mình Kiều Tâm Uyển ở

trong phòng bệnh, quay sang nhìn con gái đang ngủ bên cạnh mình.

“Bảo bối, mẹ phải làm sao đây?”

Vừa rồi ánh mắt cuối cùng của Cố Học Võ, sắc bén, khí thế mười phần. Chỉ

liếc mắt một cái, cô còn có chút sợ. Anh đã biết đứa bé là con của mình. Anh muốn làm gì?

Trước kia anh đã nói, nếu cô mang thai thì muốn cô bỏ đứa bé. Nhưng bây giờ đứa bé đã sinh ra rồi, anh sẽ không giết con chứ?

Không. Đây là bảo bối của cô, cô sẽ không để cho bất cứ ai làm hại con.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh vừa rồi Cố Học Võ vươn tay muốn chạm vào đứa

con bé bỏng. Trong khoảnh khắc đó vẻ mặt Cố Học Võ có thể nói là dịu

dàng.

Anh, nếu anh không giận cô đã lén sinh con của anh, vậy chắc là anh sẽ không muốn cướp bảo bối của cô chứ?

Sẽ không chứ? Anh sẽ không cướp con của cô chứ?

Kiều Tâm Uyển vô cùng không muốn nghĩ như vậy, nhưng hành động của Cố Học Võ rõ ràng là nói cho cô biết anh chính là có quyết định này. Vẻ mặt của

anh đối với con, cả ánh mắt uy hiếp đó. . . . . .

Anh muốn cướp

con của cô? Bất lực nhắm mắt lại, Kiều Tâm Uyển chỉ cảm thấy trước mắt

đầy tối tăm. Cố Học Võ, vì sao? Vì sao anh không chịu buông tha cho tôi?

Không phải anh vừa qua lại với Chu Oánh sao? Như vậy các người về sau cũng có thể có con của mình, vì sao còn đến cướp con của tôi?

Tưởng

tượng đến Chu Oánh kia, Kiều Tâm Uyển liền vô cùng khó chịu. Đúng vậy.

Cô phải cứng rắn hơn, cô sẽ không để ai cướp con của mình. Tuyệt đối

không.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...