Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 – Chương 145

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Thiền Tâm Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảm giác được lòng cô đang bất an, Cố Học Võ không hài lòng lắm lấy lại tinh thần, bắt lấy

tay cô, muốn cô và Bối Nhi cùng chơi. Kiều Tâm Uyển nhìn Cố Học Võ tựa

trán vào Bối Nhi, nhìn từ góc độ này, hai cha con đúng là rất giống

nhau.

Bối Nhi cùng chơi với Cố Học Võ hai ngày, đến giờ cũng đã

chấp nhận anh, bàn tay nhỏ bé nhéo nhéo tai anh, vẻ mặt cười đến vui vẻ. Anh cũng không ngại. Con bé phát âm còn chưa rõ cứ gọi anh là bánh

(bābā), Cố Học Võ mỗi lần nghe thấy là lại cười.

Trong lòng ngập

tràn hương vị hạnh phúc, Kiều Tâm Uyển bắt đầu mong muốn có một cuộc

sống như thế, có ba và mẹ, phải chăng đây mới là điều Bối Nhi cần?

Chơi cả một ngày, Bối Nhi cũng đã mệt rã rời, còn chưa về đến nhà đã lăn ra

ngủ ngay trên xe. Về đến nhà, Kiều Tâm Uyển đầu tiên là bế con gái về

phòng ngủ. Nhẹ nhàng đặt con lên giường, đắp chăn cho con bé. Vừa xoay

người, cô liền nhìn thấy Cố Học Võ đang dựa vào cửa, vẻ mặt dịu dàng

nhìn cô. Mặt cô liền đỏ ửng, chỉ chỉ ra bên ngoài, ý bảo Cố Học Võ đi ra ngoài rồi nói.

Trong phòng khách, Kiều Tâm Uyển mệt mỏi ngồi

xuống ghế sa lon, thả lỏng toàn thân, đúng là mang theo con là chuyện

mệt mỏi nhất. Trên vai xuất hiện thêm một đôi bàn tay to, Cố Học Võ nhẹ

nhàng giúp cô xoa vai, cổ: “Mệt lắm hả?”

“Uhm.” Kiều Tâm Uyển gật đầu: “Mệt quá. Em muốn ngủ.”

“Vậy em về phòng ngủ chút đi.” Cố Học Võ nhìn thời gian: “Anh đi nấu cơm, lát nữa em dậy, là có thể ăn.”

“Trong tủ lạnh chắc không có nguyên liệu gì đâu?” Kiều Tâm Uyển nhớ hai ngày

nay Mary không tới mà đồ trữ trong tủ lạnh cũng không nhiều…

“Yên tâm. Sáng nay anh đã đi mua rồi.” Cố Học Võ ngồi xuống bên cô, kéo tay

cô: “Nhưng mà cửa hàng bên này mở cửa cũng muộn thật.”

“Đúng

vậy.” Các cửa hàng ở Đan Mạch đều đóng cửa thì sớm mà mở cửa lại muộn.

Hai ngày cuối tuần thông thường là sẽ đóng cửa. Nếu nhất thời không kịp

chuẩn bị mua được món mình cần, thì đúng là có chút phiền phức.

Cố Học Võ nhẹ nhàng mát xa vai cho cô, độ mạnh yếu vừa vặn, Kiều Tâm Uyển

thoải mái nhắm hai mắt lại hưởng thụ. Nhìn bộ dạng của cô, ánh mắt Cố

Học Võ tối sầm lại vài phần. Động tác trên tay vẫn không ngừng. Thấy cô

gần như đã buồn ngủ, anh dừng động tác lại, ngồi xuống ghế sa lon, nắm

lấy tay cô đặt vào trong lòng bàn tay mình: “Mệt như vậy rồi thì đi ngủ

đi.”

“Uhm.” Kiều Tâm Uyển vô cùng tự nhiên ngã đầu vào bờ vai anh. Động tác quen thuộc, giống như bảy ngày ở trên đảo lúc trước.

Ngáp một cái, cô nói: “Em chợp mắt một chút, lát nữa mới ngủ.”

Cô còn phải dọn dẹp một chút, rất nhiều việc còn chưa làm xong. Tuy rằng

không thích làm mấy chuyện bếp núc, nhưng nhà thì vẫn cần phải dọn dẹp.

“Muốn ngủ thì ngủ đi.” Cố Học Võ bế cô, đi về hướng phòng ngủ. Kiều Tâm Uyển

hoảng sợ, nhịn không được muốn nhảy xuống, anh lại càng ôm chặt hơn.

“Đừng lộn xộn.” Cố Học Võ ôm chặt cô, đi vào phòng đặt cô lên giường.

Kiều Tâm Uyển còn đang nghĩ anh lại làm gì mình thì anh đã đè cô xuống,

không cho cô ngồi dậy, một bàn tay nắm thật chặt tay cô: “Ngủ.”

“Nhưng mà…” Bối Nhi hôm nay ngủ sớm, lỡ con bé tỉnh lại thì làm sao?

“Không có nhưng gì hết, có anh ở đây, anh sẽ chăm sóc tốt cho Bối Nhi.” Biết

trong lòng cô đang nghĩ gì, vẻ mặt Cố Học Võ vô cùng dịu dàng: “Mệt rồi

thì ngủ đi. Mọi chuyện giao hết cho anh.”

Kiều Tâm Uyển ngáp một

cái, gật gật đầu: “Uhm, em ngủ đây. Nhưng mà, anh phải trông chừng Bối

Nhi đấy. Lỡ đến đêm con bé thức dậy, hoặc là vì chưa ăn cơm tối mà đói,

thì anh phải pha sữa cho con. Tỷ lệ sữa là ba…”

“Được rồi.” Cố

Học Võ buộc cô dừng lại, không cho cô nói nữa: “Anh đâu phải là chưa

từng làm, em không cần phải nhắc anh như vậy. Em đừng quên lúc ở nhà em, anh cũng có giúp chăm con.”

Huống chi, anh còn thường xuyên giúp Cố Học Văn chăm sóc hai cậu con trai. Không dám nói là vô cùng có kinh

nghiệm, nhưng tuyệt đối không xa lạ.

“Uhm.”

Kiều Tâm Uyển

vừa ngủ một giấc mà lúc tỉnh lại đã là sáng sớm. Cô ngồi dậy, nhìn mà

không thấy bóng dáng Cố Học Võ đâu. Ngày hôm qua sau nửa đêm, cô có cảm

giác anh nằm xuống bên cô, ôm cô đi vào giấc ngủ. Vòm ngực rộng lớn ấy

khiến cô cả đêm ngủ ngon giấc, đến tận sáng sớm mới thức.

Đi nhìn Bối Nhi thì thấy con bé vẫn còn ngủ. Cô cũng không vội vàng đánh thức

con bé. Tìm khắp trong phòng ngoài phòng một vòng cũng không thấy Cố Học Võ. Có thể là đi mua bữa sáng, nhưng mà lúc này, ngoài cửa hàng tiện

lợi hình như không có cửa hàng nào mở cửa? Cô cũng không quan tâm đến

chuyện đó nữa mà đi gom quần áo bẩn đi phân loại, sau đó cho vào máy

giặt.

Ánh mắt lại nhìn đến áo khoác của Cố Học Võ để trên ghế sa

lon. Hôm trước anh đã mặc cái áo này tới, hai ngày nay nhiệt độ không

thấp lắm nên ban ngày đi ra ngoài chơi anh đều không mặc nó.

Giặt áo giúp anh cũng được, Kiều Tâm Uyển cầm áo Cố Học Võ lên, lúc này cô

mới phát hiện, hình như cô chưa từng giặt đồ cho Cố Học Võ. Trong đầu

lại hiện lên lời Cố Học Võ nói. Anh nói, Chu Oánh đã làm cái này cái nọ

cho anh.

Thật sự ngẫm lại, cô hình như chưa từng làm gì cho Cố

Học Võ. Cô chỉ đơn thuần thích anh mà không có nghĩ tới anh muốn cái gì. Những việc mà vợ phải làm cho chồng, cô cũng chưa từng làm cho Cố Học

Võ.

Cô ghét làm việc nhà, không xuống bếp. Nếu không phải đến Đan Mạch, quần áo cô cũng không giặt. Bây giờ cũng vậy, quần áo thì ném cho máy giặt giặt. Việc nhà đều để cho người khác đến làm, ngoài chăm sóc

Bối Nhi, cô hình như không làm gì cả.

Đến Đan Mạch được một thời

gian, cũng muốn tìm một công việc, ít nhất cô cũng có việc để làm, nhưng mà Bối Nhi còn nhỏ, nên cô lại nghĩ đợi Bối Nhi lớn lên rồi tính. Bây

giờ xem ra, hình như những việc cô làm được không nhiều.

Cầm áo

của anh ngồi xuống ghế sa lon, tâm trạng của cô có chút buồn bực. Nhưng

cô không muốn thay đổi, cô vốn chính là người như vậy. Cố Học Võ có thể

chấp nhận thì chấp nhận, không thể chấp nhận thì thôi.

Anh ấy đã

muốn chấp nhận rồi mà. Cô tự cho mình một đáp án. Anh từ Bắc Đô chạy tới Đan Mạch. Anh chưa từng yêu cầu cô làm gì cho anh chỉ hy vọng cô về bên anh. Nếu nghĩ như vậy thì hình như anh đối với cô là thật tâm. Cô nên

tin tưởng anh mới đúng. Nếu anh không yêu cô thì làm sao lại có thể chấp nhận một Kiều Tâm Uyển như vậy?

Thở dài, Kiều Tâm Uyển bỏ mấy

vấn đề này ra không nghĩ nữa, đứng lên, muốn xem trong túi áo có thứ gì

không, bỏ đồ ở trong ra, rồi đem áo đi giặt. Nhưng lúc lục túi lại phát

hiện bên trong có một tờ giấy. Đôi mi thanh tú nhẹ nhàng nhíu lại. Mắt

nhìn ra cửa, Cố Học Võ vẫn chưa về, cô có nên xem nội dung bên trong tờ

giấy này không?

Mở ra, chỉ liếc mắt một cái, Kiều Tâm Uyển liền

giật mình đứng bất động. Cái này… Hai tay nắm chặt tờ giấy kia, cô lắc

đầu, hoài nghi mình nhìn nhầm. Lại liếc nhìn một lần nữa, cô không nhìn

nhầm. Tên của Cố Học Võ, viết rất rõ ràng.

Mấy hàng chữ bên dưới, cùng với những hình ảnh bên trên khiến cả người cô mềm nhũn, ngồi trở

lại trên ghế sa lon. Cố Học Võ, Cố Học Võ. Sao anh có thể yên lặng như

vậy? Sao anh có thể bình tĩnh như vậy? Đến đây hai ngày mà anh không hé

răng nói với cô một câu, lại còn vô cùng bình thường nữa. Trời ạ.

Ngoài cửa văng vẳng tiếng máy xe, cô ngẩng đầu, lại phát hiện mình chẳng thể

nhìn không rõ được gì, bởi không biết từ lúc nào thì cô đã bật khóc.

Nước mắt làm ướt nhòe hai mắt của cô, làm cô không thấy rõ những gì

trước mắt. Cô qua quýt lau khô nước mắt, cất tờ giấy kia vào trong túi.

Một lần nữa thả cái áo khoác trên ghế sa lon, đứng lên, Cố Học Võ vừa

lúc đó cũng vào cửa, trên tay mang theo hai cái túi to.

“Em dậy

rồi?” Nhìn thấy Kiều Tâm Uyển đã dậy, anh có hơi bất ngờ: “Anh nghĩ em

còn ngủ. Thật hi hữu nhưng anh lại tìm được một tiệm ăn Trung Quốc, có

bán bánh bao màn thầu. Càng hi hữu hơn là còn rất sớm đã mở cửa. Anh còn mua sữa đậu nành. Em thích không?”

Kiều Tâm Uyển giật mình đứng

yên nhìn bóng lưng của anh, nhìn anh đặt thứ gì đó lên bàn cơm, chóp mũi cay cay, không biết nên nói gì. Mà anh trở ra mới phát hiện Kiều Tâm

Uyển đang ngẩn người: “Làm sao vậy?”

Anh mẫn cảm phát hiện, bộ dạng Kiều Tâm Uyển không đúng lắm. Vội vàng tiến lên, liền thấy hốc mắt cô đỏ hoe: “Em khóc? Sao vậy?”

“Em, em…” Kiều Tâm Uyển lau khô nước mắt trên mặt, nhìn Cố Học Võ: “Em sáng sớm thức dậy không thấy anh, tưởng anh đã đi rồi.”

“Đồ ngốc.” Cố Học Võ kéo cô vào trong lòng, đưa cằm vuốt ve đỉnh đầu cô,

lắng nghe mùi hoa hồng thanh nhã tự nhiên tỏa ra trên người cô, hít vào

thật sâu, cảm giác vô cùng bình yên.

“Cho dù anh có về Bắc Đô, cũng phải đưa em và Bối Nhi về. Huống chi, em thích nơi này, vậy anh sẽ ở lại với em lâu một chút.”

“Nhưng mà, nhưng mà…” Kiều Tâm Uyển ngẩng đầu nhìn anh: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ anh không cần đi làm sao?”

“Anh cũng đang lo chuyện từ chức đây.” Cố Học Võ nhìn thấy Kiều Tâm Uyển mở

to hai mắt nhìn: “Sao lại có kinh ngạc như vậy? Sợ anh không đi làm, thì không nuôi nổi em sao?”

“Không phải.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu, cô

chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của Cố Học Võ. Anh vĩ đại như vậy, cho dù là đi đâu, cô đều tin anh nhất định sẽ tạo ra sự nghiệp riêng của mình. Nhưng mà cô lúc này lại rõ ràng, anh từ chức là vì cái gì.

Vùi mặt vào lồng ngực Cố Học Võ, đây là lần đầu tiên kể từ khi anh đến Đan Mạch, cô chủ động ôm anh, không kháng cự.

“Em sao vậy?” Cố Học Võ lại một lần nữa phát hiện cô thật sự không ổn.

“Em không sao.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu, cô thì không sao, người có sao là anh kia: “Anh từ chức rồi thì muốn làm gì?”

“Mẹ anh tuổi cũng đã lớn, bà muốn anh đến công ty giúp.”

Uông Tú Nga là con gái một, không có anh chị em gì. Công ty của gia đình từ

khi ông ngoại qua đời vẫn là do Uông Tú Nga quản lý. Bà luôn muốn Cố Học Võ đến giúp nhưng lại nghĩ Cố Học Võ không thích kinh doanh nên cũng

chưa từng nhắc đến.

Mặt khác, công việc ở Kỳ Lân Đường càng ngày

càng nhiều, làm ăn càng lúc càng lớn. Những việc cần đích thân anh tham

gia cũng nhiều hơn. Nếu anh vẫn tiếp tục ở trong quan trường, thì lúc

cần xuất ngoại sẽ có chút bất tiện, rất dễ bị người ta mượn cớ hạ bệ.

Thật ra anh không sợ những tin đồn thất thiệt, nhưng Cố gia ở Bắc Đô cũng

coi như là có thân phận, địa vị, ba và chú anh đều cống hiến sức lực cho quân đội. Nếu thực sự gây ầm ĩ ra chuyện gì đó thì sẽ ảnh hưởng đến bậc cha chú tuổi đã về già, đây là điều anh không muốn.

“À.” Kiều Tâm Uyển gật đầu, trong lòng cũng hiểu được sự việc không phải như vậy: “Cố Học Võ, anh…”

“Đi gọi Bối Nhi dậy đi.” Cố Học Võ buông cô ra: “Tranh thủ cơm còn nóng,

gọi Bối Nhi dậy đi, hôm nay anh đã sắp xếp xong cả rồi, chúng ta đi

Copenhagen chơi, thế nào?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...