Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 – Chương 10

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Thiền Tâm Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lòng bàn tay cô ướt

đẫm mồ hôi, vừa rồi cô cũng cảm thấy anh cũng như vậy. Nếu vừa rồi Cố

Học Võ bắt tay mà không phải vỗ vai anh, thì Cố Học Võ nhất định sẽ nhận ra. Anh ấy đang căng thẳng sao?

Kiều Tâm Uyển cũng không biết,

nhưng lúc nãy nhìn trực diện vào mắt Cố Học Võ, trong lòng cô thật sự có chút hoảng loạn. Sợ hãi. Và bất lực.

Trầm Thành thở phào, đối diện với một chút hoang mang trong mắt Kiều Tâm Uyển: “Tâm Uyển, hiện tại em định thế nào?”

Kiều Tâm Uyển cắn môi, không trả lời.

Định thế nào? Cô có thể định thế nào nữa? Đứa bé đã lớn như vậy, cô nhất

định phải sinh con ra, còn chuyện gì sau đó thì để tính sau vậy.

“Trầm Thành.” Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn Trầm Thành, trong mắt có một tia kiên định: “Chúng ta kết hôn đi.”

Trầm Thành sửng sốt một chút, nhìn khuôn mặt Kiều Tâm Uyển, ánh nắng chiều

nhuộm hồng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhưng bàn tay của cô lại lạnh như

băng, bên trong vẫn còn ướt mồ hôi. Nghĩ đến lời Cố Học Võ vừa nói,

trong lòng anh khẽ thở dài, giống như đã hiểu rõ rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

“Nếu đây là điều em muốn, vậy chúng ta kết hôn.”

Kiều Tâm Uyển gật đầu: “Trầm Thành, chúng ta kết hôn đi. Em đồng ý với anh, sau này em cũng sẽ sinh con cho anh.

“Tâm Uyển.” Trầm Thành trầm mặt xuống: “Em nghĩ anh để ý đến chuyện đó sao?”

Kiều Tâm Uyển cắn môi, cũng biết mình lỡ lời. Trầm Thành vỗ vỗ bả vai xoa

dịu cô: “Em không cần nghĩ nhiều. Em đang mang thai, tâm trạng rất quan

trọng. Em phải luôn giữ mình vui vẻ. Những chuyện khác thì em không cần

phải lo. Đợi đến khi con chào đời rồi chúng ta cử hành hôn lễ. Được

không?”

“Được.” Kiều Tâm Uyển gật đầu, nắm chặt hai tay nhìn Trầm Thành: “Trầm Thành, em hứa với anh em sẽ là một người con dâu tốt, một

người vợ tốt.”

“Đồ ngốc.” Trầm Thành khe khẽ thở dài: “Anh yêu

em, vì em là chính em chứ không phải là những điều em có thể mang đến

cho anh. Dù cho em có trở thành thế nào, anh đều yêu em.”

“Trầm Thành. . . . . .”

Kiều Tâm Uyển thật sự rất cảm động, trong mắt đã hơi ươn ướt, cô tựa người

vào trong lòng anh, khẽ nói: “Trầm Thành. Cám ơn anh.”

Sự xuất hiện của Trầm Thành đã cho cô biết, cô không phải là quá tồi tệ, cô cũng có người yêu, cũng có người vì cô mà đau lòng.

Như vậy rất tốt, thật sự rất tốt.

Xa xa, xe Cố Học Võ đã nổ máy chuẩn bị đi. Từ nơi rất xa nhìn thấy hai

người ôm nhau trong chòi nghỉ mát, vẻ mặt tối tăm trong mắt anh dường

như tan biến mất, vẻ mặt lại bình tĩnh không chút gợn sóng mà rời đi.

. . . . . . . . . . . . * . . . . . . . . . . .

“Mẹ không đồng ý.” Trầm mẹ nhìn con trai mình, vẻ mặt kiên quyết: “A Thành, mẹ tuyệt đối không đồng ý cho con cưới Kiều Tâm Uyển.”

“Mẹ. . . . . .” Vẻ mặt Trầm Thành có vài phần bất đắc dĩ: “Con đã nói với mẹ rồi, con nhất định phải cưới cô ấy.”

“Mẹ cũng đã nói, mẹ sẽ không đồng ý.” Trầm mẹ bị chọc tức, trừng mắt với

con: “Thủ đô nhiều con gái như vậy, người đàng hoàng sao không chọn, lại đi chọn con gái Kiều gia, con cũng biết nó với Cố Học Võ. . . . . .”

“Bọn họ đã ly hôn rồi.” Trầm Thành nhìn mẹ, cảm thấy không thể lý giải được: “Tâm Uyển đã ly hôn với Cố Học Võ, sao con lại không thể ở bên Tâm

Uyển?”

“Còn đứa con trong bụng nó thì sao?” Trầm mẹ là người từng trải, bà sẽ không để cho con mình bị người ta nói là đồ ngốc: “Nó mang

đứa cháu của Cố gia đến Trầm gia chúng ta như vậy là sao?”

“Mẹ. Đó là con của con mà. . . . . .”

“Không phải con nói vậy thì mẹ sẽ tin đâu.” Trầm mẹ xua tay: “A Thành, con

không cần phải gạt mẹ. Đứa bé đó rõ ràng là của Cố Học Võ.”

“Mẹ.” Trầm Thành nóng nảy: “Mẹ đã nói chỉ cần con kết hôn thì ai mẹ cũng chấp nhận mà.”

“Đúng vậy. Mẹ sẽ không ý kiến.” Trầm mẹ gật đầu: “Con muốn kết hôn với một

người ngoại tỉnh cũng được, không giàu có cũng xong. Mẹ nói thẳng, cho

dù con tùy tiện kéo một cô gái ở ngoài đường dắt về thì mẹ cũng không

nói hai lời. Nhưng mà Trầm Thành à, mẹ nói này. Mẹ cũng biết con bé nhà

họ Kiều từ lúc nó còn bé cho đến khi trưởng thành. Trong lòng nó không

có con, hai đứa lấy nhau sẽ không hạnh phúc.”

“Trước kia cô ấy không có con, nhưng không có nghĩa sau này cũng vậy?”

“Hừ.” Trầm mẹ lắc đầu hừ lạnh: “Trước kia không có thì sau này làm sao mà có được.”

Nhìn thấy vẻ mặt bướng bỉnh của con trai, Trầm mẹ thở dài: “Trầm Thành, con

bé nhà họ Kiều, mẹ cũng rất thích. Nghĩ cho cùng, thì hai đứa cũng xứng

đôi, nếu con thất sự muốn cưới nó, mẹ cũng không thể phản đối. Nhưng

người nó yêu là Cố Học Võ. Con cưới một người không yêu con thì sẽ đau

khổ cả đời đấy.”

“Trong lòng con có cô ấy là được.” Trầm Thành không ngại: “Mẹ, con thích Tâm Uyển lâu lắm rồi. Mẹ thành toàn cho con đi.”

“Việc khác mẹ đều có thể đáp ứng con nhưng cái này không được.” Trầm mẹ rất

kiên quyết: “Nếu nó không mang thai, mẹ cũng có thể đồng ý, nhưng mà giờ nó đã có con. Lại còn là cháu Cố gia. Hiện tại mẹ đoán Cố gia không

biét, nhưng mà sau đó Cố gia biết thì chẳng lẽ đứa bé vẫn có thể là của

con sao?”

“Con. . . . . .”

Trầm mẹ nhìn con mình rối rắm, trừng mắt liếc nhìn con một cái: “Mẹ nói rồi, hôn sự này, mẹ không đồng ý.”

“Mẹ không đồng ý. Con đi nói với ba.” Trầm ba hiểu anh nhất, anh không tin ba cũng không đồng ý.

“Hừ. Đừng tìm ba con.” Trầm mẹ phá tan ảo tưởng của con trai: “Chỉ cần mẹ

không gật đầu, hôn sự của con và Kiều Tâm Uyển không có cửa đâu.”

“Vậy con sẽ dọn ra ngoài ở.” Trầm Thành đôi co cùng Trầm mẹ: “Con không thể không cưới Tâm Uyển.”

“Con lớn rồi nên cánh cũng cứng hơn chứ gì.” Trầm mẹ nhìn con, quả thực là

vô cùng tức giận: “Con muốn kết hôn với Kiều Tâm Uyển thì cứ cưới đi.

Cưới nó rồi thì coi như con không có người mẹ này nữa.”

“Mẹ.” Trầm Thành sắp điên lên rồi: “Mẹ đừng ép con, vậy mẹ cứ coi như không có đứa con như con đi.”

Nói xong những lời này, anh cũng không quan tâm Trầm mẹ phản ứng như thế

nào, hất tay đi mất. Để lại Trầm mẹ ngồi đó bực mình nhìn theo bóng con

mình bỏ đi. Nếu không thể làm công tác tư tưởng với con trai được, vậy

chỉ có thể đến Cố gia một chuyến thôi.

. . . . . . . . * . . . . . . . . .

“Sao vậy?” Kiều Tâm Uyển cắt miếng thịt bò bít tết trước mặt, phát hiện Trầm Thành dường như có chút bất an: “Công ty có việc gì sao?”

“Không có việc gì.” Trầm Thành lắc đầu, cố gắng nhếch khóe miệng lên: “Món bít tết ở nhà hàng này không tồi, lần trước đã nói là muốn dẫn em đi ăn thử một lần.”

“Quả thật không tồi.” Kiều Tâm Uyển gật đầu, nhìn Trầm Thành: “Nhưng mà em không được uống rượu nên có chút mất hứng.”

“Sinh xong là có thể uống mà.” Trầm Thành cười yếu ớt, nhìn Kiều Tâm Uyển: “Đúng rồi, em muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?”

“Tuần trăng mật á?” Kiều Tâm Uyển hơi hơi nhíu mày, hiện tại mà nói đến tuần

trăng mật có phải là quá sớm không? Nhưng mà thấy vẻ chờ mong trong mắt

Trầm Thành, cô cười cười: “Em muốn đi Đan Mạch.”

“Đất nước của truyện cổ tích?” Trầm Thành hơi ngạc nhiên: “Anh cứ tưởng em thích đi mấy chỗ như Paris hay Milan cơ.”

“Đáng ghét.” Kiều Tâm Uyển không vui: “Nói cứ như em chỉ biết đi dạo phố với mua sắm thôi vậy.”

“Đương nhiên không phải.” Trầm Thành chuyển mắt ra ngoài cửa kính, nhìn tòa

cao ốc bách hóa bên ngoài: “Hiện nay em đang làm trợ lý cho chú Kiều,

đưa thành tích của bách hóa Kiều thị tăng lên năm điểm phần trăm. Thành

tích không tồi chút nào.”

“Cái này đã là gì.”

Lúc vừa mới

kết hôn với Cố Học Võ được hai năm, anh luôn ở bên ngoài, cô ở một mình

lại không quen. Trở về Bắc Đô, tâm trạng cô buồn bực, cũng không muốn đi làm, ngày nào cũng tìm người đánh bài, chơi mạt trượt, đi dạo phố, mua

sắm. Sau đó về nhà chỉ cần nhìn thấy Cố Học Võ là lại cãi nhau liên

miên. Mỗi lần ầm ĩ là lại buồn, càng buồn thì càng muốn đi ra ngoài

chơi. Lâu dần, nó trở thành một vòng tuần hoàn ác tính của cô.

Nếu không đến thành phố C, không muốn ngày nào cũng cùng Cố Học Võ nhìn

nhau mà thấy ghét, cùng lúc cũng muốn giúp Kiều Kiệt một phen, có lẽ bây giờ chuyện gì cô cũng không làm, ngày ngày chỉ biết làm một cô chiêu.

Nói như vậy, cô còn phải cảm ơn Cố Học Võ.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Trầm Thành nhìn thấy cô thất thần, vẻ mặt có chút lo lắng: “Sinh con

xong nếu em vẫn muốn giúp đỡ Kiều thị anh nhất định sẽ ủng hộ em.”

“Không sao.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Nếu anh muốn em ở nhà toàn tâm toàn ý lo

cho gia đình thì em thấy cũng không có gì là không tốt cả.”

“Anh

không muốn lãng phí tài năng của em.” Trầm Thành nhìn Kiều Tâm Uyển:

“Tâm Uyển, anh nói thật đấy, sau này em muốn làm gì anh cũng không ngăn

cản.”

“Cám ơn.” Hai chữ đơn giản này không đủ để bảy tỏ sự cảm

kích của cô. Cô thật sự cảm kích Trầm Thành. Cắt tiếp một miếng bò bít

tết bỏ vào trong miệng, cô ngẩng đầu lên, hứa với lòng mình, từ hôm nay

trở đi, cô phải cố gắng sống tốt. Không chỉ vì cô, mà còn vì con.

“Không cần cảm ơn.” Trầm Thành lắc đầu: “Chúng ta sắp thành vợ chồng rồi mà,

em giao hết việc của em mấy hôm nay cho Kiều Kiệt làm đi. Rảnh rồi thì

đi xem tổ chức tiệc ở đâu, đặt áo cưới ở đâu. Đợi em sinh con xong, đầy

tháng con là chúng ta kết hôn.”

“Uhm.” Kiều Tâm Uyển gật đầu,

nhìn vẻ chân tình trên mặt Trầm Thành. Một trong ba cái khổ của cuộc đời chính là cầu mà không được. Trước đây, cô cứ cố sống cố chết có cầu cho được tình yêu của Cố Học Võ. Lúc này buông tay, cô cũng cảm thấy nhẹ

nhõm. Trái lại Trầm Thành vẫn luôn si tình với cô, cô đã trải qua cái

cảm giác thống khổ này một lần rồi, nhất định sẽ không để Trầm Thành

cũng như vậy. Cô sẽ đối xử với Trầm Thành thật tốt, cùng anh xây dựng

một gia đình hoàn hảo, có hai ba đứa con khỏe mạnh. Cùng nắm nhau đi đến suốt cuộc đời. Hạnh phúc đó cô phải quý trọng.

. . . . . . . . . . . . * . . . . . . . . . . .

Trịnh Thất Muội mở cửa tiệm, cái bụng mang thai đã gần sáu tháng của cô khiến động tác cô trông rất nặng nề. Chỉ việc nâng cửa lên thôi cũng đã phải

cố hết sức.

Đột nhiên, một bàn tay to giúp cô đẩy cửa lên. Cửa được cuốn lên trên rồi mở ra.

“Cám ơn.” Trịnh thất thất quay sang, nhìn thấy người trước mặt thì sửng sốt một chút: “Cố, thị trưởng Cố?”

Đưa mắt nhìn xung quanh, bảy giờ rưỡi sáng, mọi người đều vội vã đi làm,

dường như không ai chú ý tới bên này. Cũng không có ai nhìn thấy thị

trưởng Cố giúp cô mở cửa

Ngây người một lúc, cô lui người về sau, nhường đường: “Mời vào.”

Cố Học Võ không đi vào mà đảo mắt qua cái bụng của Trịnh Thất Muội. Nghĩ

đến tin tức anh thu thập được ngày hôm qua, lại nhìn cô gái trước mặt mà trong mắt anh hiên lên chút hổ thẹn.

“Thị trưởng Cố?” Trịnh Thất Muội cảm thấy thật quái dị. Trời tháng 7 ở thành phố C tuy là mới sáng

nhưng đã bắt đầu thấy nóng. Cô cũng không hiểu tại sao Cố Học Võ lại

đứng ở trước cửa tiệm rồi nhìn chằm chằm vào cái bụng của cô là muốn làm cái gì.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...