Cô Bé Choàng Khăn Đỏ – Chương 7
Cô Bé Choàng Khăn Đỏ
Hoặc phải nói, cô bé quàng khăn đỏ cảm thấy con sói đang lừa mình. Nếu không thì tại sao bụng nó vẫn phẳng như vậy? Bà ngoại to lớn như vậy, nếu như bị ăn thịt thì bụng con sói phải to lên chứ.
Trong lúc đầu óc còn đang mơ màng, cô bé quàng khăn đỏ không nhận ra rằng tiếng r//ê//n rỉ của mình đã thay đổi. Tiếng r//ê//n ngọt ngào, quyến rũ của cô bé còn d//â//m đ//ã//n//g hơn cả tiếng hú giao phối của một con sói cái đang phát tình, khiến cho con sói không chịu nổi nữa, nó ra sức c//h//ị//c//h, càng lúc càng mạnh bạo.
“Cái l//ồ//n d//â//m đ//ã//n//g này, kẹp chặt quá, đầu c//ặ//c tao muốn gãy rồi… Sướng vậy sao? Thích bị tao c//h//ị//c//h đến thế à?… Tao sẽ c//h//ị//c//h chết con đ//ĩ này!…” Con sói sướng đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt nó tràn đầy dục vọng.
Đầu c//ặ//c của nó chạm tới chỗ sâu nhất trong l//ồ//n cô bé, bị những nếp thịt thèm khát kia ôm chặt lấy, khiến cho nó sướng đến mức tê cả da đầu, thậm chí cả đuôi của nó cũng cảm thấy tê dại. Cảm giác sung sướng lan tỏa khắp cơ thể khiến cho con sói cảm thấy phê tột đỉnh.
Cô bé quàng khăn đỏ khóc nức nở, trông thật đáng thương, nhưng dù không muốn thừa nhận nhưng cô bé thật sự cảm thấy sướng vãi. Cô bé r//ê//n rỉ một tiếng, xấu hổ nói: “Không… A… Xin ngươi đừng làm vậy, ta không muốn bị c//h//ị//c//h chết đâu… A a a a a a a… Nhẹ thôi… Ưm…” Cô bé không thể tin nổi rằng mình lại bị một con sói phá trinh. Trước đây, cô bé chưa từng bị con c//ặ//c nào to lớn như vậy c//h//ị//c//h, cảm giác căng đầy này thật lạ lẫm.
“Nhưng tao thấy mày thích chết mẹ rồi còn giả vờ, n//ư//ớ//c l//ồ//n chảy ướt cả lông tao này, d//â//m đ//ã//n//g vãi.” Con sói cười d//â//m, nó banh rộng hai chân cô bé ra, tạo thành hình chữ M, khiến cho hai đùi cô bé duỗi thẳng ra. Rồi con sói đ//â//m sâu con c//ặ//c vào trong lỗ l//ồ//n kia, ra sức chà đạp, khiến cho âm thanh “phụt phụt” vang lên không ngớt, cơ thể cô bé run rẩy dữ dội.
“A… Sâu quá… Hu hu… Tha cho ta đi… A a a a a a a… Không muốn… C//ặ//c đ//â//m sâu quá… Ưm… Sẽ bị c//h//ị//c//h chết mất… Ưm… A a a a a… Không…” Cô bé quàng khăn đỏ khóc thét lên, cơn sung sướng quá mạnh khiến cho cô bé không thể chịu đựng nổi nữa. Cổ tử cung bị đ//â//m đến mức tê dại, nhưng đáp lại cô bé chỉ là những cú nắc mạnh bạo hơn của con sói.
“Tao muốn c//h//ị//c//h chết mày, c//h//ị//c//h một lần cho mày chết luôn!… Sướng vãi!…” Giọng nói của con sói tràn đầy sự hưng phấn. Nó dồn lực, c//h//ị//c//h mạnh vài cái, cổ tử cung của cô bé quàng khăn đỏ cuối cùng cũng bị cạy mở ra. Ngay lập tức, con sói đ//â//m đầu c//ặ//c vào trong.
“Ưm… Đ//â//m vào đâu thế?… Hu hu… C//ặ//c đ//â//m sâu quá… A a a a a a a… L//ồ//n… L//ồ//n hỏng mất rồi… Ưm…” Cô bé quàng khăn đỏ khóc nức nở, ngửa cổ lên, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, khiến cô bé trông thật quyến rũ. Chỗ kia chưa từng bị ai xâm phạm, thế mà lại bị một con sói hiếp d//â//m đút c//ặ//c vào. Đầu c//ặ//c to lớn như muốn xuyên thủng cơ thể cô bé. “Ưm… Sâu quá, thủng lỗ rồi… Đừng mà… Hỏng mất… Ưm… Chết mất… Hu hu…”
--------------------------------------------------













