Cô Bé Choàng Khăn Đỏ – Chương 2
Cô Bé Choàng Khăn Đỏ
Ánh nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào, hắt lên người cô bé quàng khăn đỏ, khiến cho cô bé trông thật nổi bật. Làn da trắng nõn như ngọc ngà, mịn màng, trông thật quyến rũ.
Cô bé quàng khăn đỏ rất ngoan ngoãn, cô bé gom quần áo bẩn của mình lại, rồi lại lấy thêm quần áo bẩn của bà ngoại trong giỏ đựng đồ, có vẻ như muốn giặt chung luôn.
Cũng chính vì hành động này mà hai môi l//ồ//n của cô bé cọ xát vào nhau theo từng bước đi, run rẩy trông thật dễ thương. Mùi n//ư//ớ//c l//ồ//n thoang thoảng càng khiến cho con sói thêm n//ứ//n//g c//ặ//c.
Đôi mắt d//â//m đ//ã//n//g của con sói không ngừng nhìn chằm chằm vào cặp v//ú, cái m//ô//n//g và đôi chân thon dài của cô bé quàng khăn đỏ. Cơ thể nó ẩn dưới lớp chăn run rẩy vì hưng phấn. Trong tất cả những cảnh tượng khiêu gợi kia, nó thích nhất là nhìn hai trái bưởi trắng nõn của cô bé lắc lư khi giặt đồ. Mỗi lần nhìn thấy, nó lại rủa thầm “D//â//m thật”.
Con sói đã lâu không được thưởng thức mùi vị của thịt tươi, hơn nữa đây không phải là một con sói cái mà là một con người.
Giả vờ ho khan vài tiếng, con sói bắt đầu tưởng tượng. Chỉ trong vài giây, nó đã như thể được l//i//ế//m láp cặp v//ú to tròn và cái m//ô//n//g căng tròn kia hàng nghìn lần, thậm chí cái l//ồ//n thoang thoảng mùi hương của cô bé cũng bị chiếc lưỡi ướt át của nó l//i//ế//m láp vô số lần.
Mùi d//â//m đ//ã//n//g trong phòng càng thêm nồng nặc.
Không thể nhịn thêm được nữa, con sói liền gọi cô bé quàng khăn đỏ đến bên giường, bảo cô bé nói chuyện với nó.
Nhưng chưa kịp để cô bé ngồi vững, con sói đã vươn móng vuốt ra, nắm lấy hai bầu ngực căng tròn, bóp nắn một cách d//â//m đ//ã//n//g.
“Ưm… A… Mày… Mày… Mày dám…” Nhìn thấy bộ móng vuốt dài lông lá kia, cô bé quàng khăn đỏ hốt hoảng, nhìn kỹ lại thì mới phát hiện người nằm trên giường không phải bà ngoại mà là con sói lúc nãy nói chuyện với mình.
Thấy bị lộ chân tướng, con sói cũng không che giấu nữa, nó cười d//â//m đ//ã//n//g: “Con đ//ĩ, v//ú mày ngon thế này thì phải để tao chơi chứ!”
“Ưm… Ngươi nói cái gì vậy… Ưm… Không… Đừng bóp nữa… Ưm… A a a a a… Không…” Cô bé quàng khăn đỏ phản kháng, cô bé không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ngay sau đó, con sói đã đứng dậy, đè cô bé xuống dưới thân, hai bàn tay lông lá kia bóp nắn cặp v//ú của cô bé một cách d//â//m đ//ã//n//g hơn nữa.
“Hu hu… Không… Thật sự là không muốn… Ưm… A a a a a… Xin ngươi đừng làm vậy… Ưm…” Nước mắt của cô bé quàng khăn đỏ chảy dài trên má, miệng không ngừng van xin: “Xin ngươi đừng làm vậy… Ta không muốn bị mày bóp v//ú đâu, trả bà ngoại lại cho ta… Hu hu… Ta muốn gặp bà ngoại… Ưm… Không…”
Con sói hưng phấn tột độ, nó dùng sức đè lên người cô bé, cười d//â//m đ//ã//n//g nói: “Bà ngoại của ngươi bị ta ăn thịt rồi, giờ không ai cứu được ngươi đâu… Nằm im để ta chơi cho sướng nào… Chậc chậc, cái l//ồ//n nhỏ của ngươi ướt hết rồi phải không? Ta ngửi thấy mùi n//ư//ớ//c l//ồ//n của ngươi rồi đấy… Yên tâm, ta sẽ làm cho ngươi sướng.”
--------------------------------------------------













