Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Ấy Thật Mềm – Chương 92

Cô Ấy Thật Mềm

Tác giả: Kim Họa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789

“Phó Thời Lễ, em sai rồi.”

Người đàn ông dùng ánh mắt thâm thúy đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm vào cô, không dời đi chút nào

Sau đó cánh tay anh đẩy tất cả những đồ vật trên bàn xuống đất, anh vứt máy tính sang 1 bên, Khương

Từ liên tục nhận sai.

Cô đột nhiên bị bế lên, toàn bộ lưng áp vào mặt bàn lạnh ngắt.

Phó Thời Lễ hạ người xuống, hơi thở dễ ngửi thoang thoảng mùi thuốc lá.

Từ sau khi ở cữ xong, Phó

Thời Lễ và cô có một đêm sinh hoạt vợ chồng kia, anh phá bỏ cấm hút thuốc, tiếp tục hút thuốc,

nhưng hút thuốc ít hơn, khi ân ái vẫn có thể ngửi được.

“Em sai cái gì?” Anh lại dùng đôi tay to của mình c* q*n áo của cô, ngoài mặt lại vẫn cười lịch

sự.

Khương Từ không thể tập trung, không thể buông tha nhìn cửa thư phòng, đôi chân trắng chợt lạnh,

váy bị vén lên, cô nhanh chóng nắm lấy cổ tay người đàn ông, đỏ mặt nói: “Nhỡ có người nhìn thấy.”

“Chúng ta ở chung một chỗ, ai lại không có mắt như vậy.” Phó Thời Lễ cúi đầu, đôi môi mỏng ngậm

vành tai trắng nõn của cô, hơi thở ấm áp, tất cả đều phả vào tóc cô.

Khương Từ vẫn không làm được, ngượng ngùng nói: “Tự Bảo sẽ tìm ba mẹ.”

“Có mẹ dỗ.”

Mẹ anh dỗ cháu, anh dỗ vợ.

Đều là ngủ, khác biệt ở chỗ ngủ của anh là động từ, không phải tính từ.

Phó Thời Lễ cởi chiếc váy mềm mại của Khương Từ ra, tấm lưng cong của người phụ nữ dần dần hiện ra,

làn da trắng nõn, bị đôi môi mỏng của anh phủ lên, nụ hôn ướt át dọc theo vòng eo đi xuống.

Vòng eo của Khương Từ là nơi nhạy cảm nhất, mỗi lần chỉ cần anh chạm vào đều khiến cơ thể cô run

lên.

“Phó Thời Lễ…… Cửa.” Cô đang khẩn trương bắt lấy một tia lý trí còn sót lại.

Người đàn ông tiếp tục hôn lên eo cô, giọng nói khàn khàn cuốn lấy hơi thở nóng bỏng: “Đã khóa rồi,

em thả lỏng đi.”

Phó Thời Lễ nói xong, không bao lâu nhiệt độ trong thư phòng liên tục tăng lên, vang lên tiếng cởi

dây lưng của người đàn ông.

Anh vươn bàn tay trắng nõn kéo ngăn kéo trên cùng ra, động tác thuần

thục lấy baocaosu ra.

khương Từ nhận số phận của mình, nhắm mắt lại, anh còn khóa cửa phòng làm

việc trước, biết mình trốn không thoát.

Nhưng cô và Phó Thời Lễ chưa làm ở thư phòng bao giờ, không tránh khỏi sẽ có chút khẩn trương, cô

sợ chị Nguyệt đi ngang qua trên hành lang nghe thấy, cô cắn chặt răng vào cánh tay trắng nõn, không

dám kêu ra nửa tiếng.

Phó Thời Lễ cúi đầu xuống, đem toàn bộ trong lượng cơ thể đè lên người cô,

hơi thở rối loạn, thở hổn hển nói: “Ân? Đừng nhịn, kêu ra mới thoải mái.”

Anh nói một cách thẳng thừng, như đã trải qua.

Phó Thời Lễ quả thực đã phát ra một tiếng gầm gợi cảm vào thời điểm mấu chốt.

Với sức lực của anh khiến góc bàn di chuyển.

Khương Từ có chút sợ, đầu ngón tay nắm chặt mép bàn, không nhịn được nói: “Anh chú ý dùng sức.”

Phó Thời Lễ cười khàn khàn, bàn tay trắng nõn đột nhiên bế cô lên, thay đổi tư thế, đè cô trên bàn

như cũ.

Đừng nhìn anh bình thường áo mũ chỉnh tề, cấm dục nhưng một khi c* q*n từ ”đứng đắn”

không hề có chút quan hệ với anh.

Anh dùng phương thức khiến người đỏ mặt, tim đập chân run nhất để trao đổi với cô quan hệ giữa vợ

chồng một cách sâu sắc.

Khương Từ luôn cảm thấy khó chịu, cánh tay mảnh mai vòng qua cổ người đàn ông, áp khuôn mặt ửng

hồng vào ngực anh, như không còn sức hô hấp, nói rất nhẹ: ”Anh nói chuyện với em đi, Phó Thời Lễ,

Phó tổng?“

Mồ hôi mỏng trên trán tuôn ra, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh đèn có chút căng thẳng, môi mỏng anh hôn

lên tóc cô, giọng nói càng ngày càng khàn: ”Em muốn nghe cái gì?”

“Nói cái gì cũng được…… anh không nói lời nào khiến em có chút sợ.” Khương Từ là sợ anh quá chuyên

chú làm, muốn phân tán lực chú ý của người đàn ông.

Phó Thời Lễ bóp chặt cằm cô, hôn đến nóng ướt, một cái lại một cái rơi xuống: “Em rất tuyệt.”

Anh trầm giọng nói, giọng nói lười biếng khen ngợi cô.

Khương Từ nghe xong lỗ tai đều đỏ bừng, không nhịn được hôn lại anh, xúc động chưa quá ba giây, đã

nghe thấy Phó Thời Lễ hỏi: “Cơ thể em anh cảm thấy rất đẹp…… Ân? Còn em thì sao? Cảm thấy anh lớn

không?” Cái gì lớn không!

Hô hấp Khương Từ nghẹn lại, bị câu nói của anh làm giật mình suýt chút nữa rớt khỏi bàn làm việc.

Cơ thể cô mềm mại tinh tế dưới lòng bàn tay anh, cảm giác hơi ẩm nóng, mồ hôi cô đều thơm.

Phó Thời Lễ một bên hưởng thụ cô, một bên thấp giọng không biết xấu hổ hỏi: “Ân? Anh lớn không?”

Khương Từ bị anh hỏi đến đỏ mặt, hơi thở rối loạn: “Cũng có.”

Mới vừa nói ra mấy chữ này, mắt thấy lông mày Phó Thời Lễ nhíu lại, cô muốn sống, đôi mắt có chút

kinh hoảng, thay đổi lời nói: “Anh so với người trong video em xem còn lớn hơn.”

Lời này mặc kệ có phải đang nịnh nọt hay không đều đã thành công lấy lòng Phó Thời Lễ.

Kinh khủng thật.

Khương Từ sợ anh lại không ngại hỏi về việc này, nhanh chóng dùng môi đỏ chặn miệng người đàn ông.

Quên đi, vẫn nên mặc anh làm.

Màn đêm ngoài cửa sổ cũng chỉ mới bắt đầu.

*

Dưới cùng một bầu trời ở thành phố s, trong bệnh viện, bầu không khí trong phòng bệnh VIP lại không

hài hoà như vậy.

Chân bị ngã của Trần Bội Bội thật sự rất đau, vẻ mặt yếu ớt nằm trên giường bệnh, bắp chân trái vẫn

còn quấn thạch cao.

Giờ khắc này, cô không xem những bình luận kịch liệt trên mạng nữa, đôi mắt

lạnh nhạt nhìn Lý Diệp Na, không có cảm xúc.

Cửa phòng bệnh đóng chặt, không khí tĩnh lặng một lúc.

Lý Diệp Na đứng dưới ánh đèn chói lọi, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, lộ ra vầng trán sạch sẽ,

cô đang mặc một bộ âu phục màu xanh lam khiến cô toát ra khí chất vô cùng mạnh mẽ, nhìn người bằng

đôi mắt sắc bén.

Một người phụ nữ như cô quá hiếu thắng, thực dụng.

(*) Thực dụng: là lối sống chỉ biết đến lợi ích cá nhân, đề cao vật chất mà xem nhẹ những giá trị

tinh thần.

Người thực dụng thường toan tính, hành động bất chấp đạo đức, phép tắc thông thường, để

đạt được lợi ích tối ưu cho mình.

Dù có chiều cao và ngoại hình cực chuẩn thì chắc hẳn chẳng có phái mạnh nào muốn theo đuổi cô.

Mà bản thân Lý Diệp Na cũng chia những h*m m*n trong bản chất con người thành hai loại, cô không

muốn loại do cơ thể đàn ông ban tặng, mà là muốn loại cùng tiền bạc móc nối.

Cho nên, khi đối mặt với sự đắm chìm trong truỵ lạc của Trần Bội Bội và vụ tai tiếng liên quan đến

một số đạo diễn đã kết hôn, cô chủ yếu là mỉa mai.

Cũng không lưu tình cho cô chút mặt mũi nào: “Trần Bội Bội, cô không nhịn được thiếu đàn ông quan

hệ, tôi cho cô 10 triệu, cô đi hội sở tùy tiện tìm vài tên tiểu bạch kiểm để bọn họ hầu hạ cô thoải

mái, chuyện Lương Chính lần đó chưa dạy cô sao? Lần này cô vì cái gì lại ngủ với đạo diễn mới?”

Lý Diệp Na bị Khương Từ bày trận, kế hoạch tỉ mỉ mấy tháng nay đều hỏng, cũng tương đương bị chọc

giận.

Ngôn ngữ cô sắc bén đầy châm chọc, khiến khuôn mặt vốn dĩ không còn chút máu nào của Trần Bội Bội

càng tái, đáy mắt không nhịn được hiện ra lệ ý, giọng nói khàn khàn khó nghe: “Anh ấy nói sẽ cưới

tôi, ly hôn rồi cưới tôi.”

Lý Diệp Na tức khắc nhìn ánh mắt cô giống như nhìn một cô gái si tình ngốc nghếch: “Cô cũng tin?”

Lúc đầu Trần Bội Bội không tin vào lời nói dỗ dành của đàn ông nhưng phụ nữ không thể chịu được sự

dây dưa mãnh liệt của đàn ông.

Cô thành thật nói với Lý Diệp Na: “Nguyên Hạo xuất thân thế gia, có

rất nhiều tài nguyên trong giới.

Anh ấy nói, chỉ cần tôi nguyện ý sinh con cho anh ấy, ngay khi tôi

mang thai, anh ấy sẽ ly hôn với bà vợ già trong nhà.

Chị Diệp Na, tôi ngầm ngủ với anh ấy 2 tháng

cũng chưa từng dùng biện pháp tránh thai.” Trần Bội Bội mấy năm nay ở trong giới tận tâm tận lực

đóng phim, muốn trở thành ảnh hậu nhiều người biết đến, không tiếc c* đ* hầu hạ đạo diễn, nhà đầu

tư và nam minh tinh ngủ.

Nhưng đến cuối cùng lại vỡ đầu chảy máu, cô sống minh bạch, cũng bởi vì

tài nguyên mà cam tâm tình nguyện hạ thấp bản thân để đàn ông chơi, còn không bằng tìm một chỗ dựa

lớn, nằm cũng có tài nguyên để dùng.

Cô nhìn vẻ mặt thất vọng của Lý Diệp Na, cười nhạt tự giễu: “Chị Diệp Na, chị xinh đẹp như vậy sao

lại muốn sống vất vả cùng em như vậy? Nửa năm nay em đã nghĩ thông suốt rồi, phụ nữ nỗ lực làm việc

nửa đời đều không bằng một cái t* c*ng dùng tốt.”

Lý Diệp Na sắc mặt lạnh lùng: ”Vậy cô dùng t* c*ng mình cho tốt.“

Trước khi dẫm lên giày cao gót rời khỏi phòng, cô quay đầu nhìn người phụ nữ yếu ớt nằm trên

giường, giọng nói không được ấm áp: “Chuyện cô đóng một bộ phim là ngủ cùng một đạo diễn bị lan

truyền ồn ào, huyên náo.

Các

bà vợ trong giới đạo diễn đều tức giận muốn giết cô, công ty quyết định phong sát cô một thời gian

để tránh đầu sóng ngọn gió.”

(*) Phong sát: là ngăn không cho các nhân vật như ca sĩ, diễn viên tham gia hoạt động nghệ thuật

hoặc làm một số công việc nhất định, đồng thời cấm các phương tiện truyền thông phát sóng chương

trình của họ.

Kết quả này, Trần Bội Bội đã chuẩn bị tâm lý.

Khi cô quyết định đi một con đường khác đã nghĩ đến ngày hôm nay, nhưng trước khi giải nghệ ở ẩn

sinh con xong hai ba năm nữa cô sẽ nghĩ cách quay lại.

Chỉ cần cô còn sống, Trần Bội Bội tin rằng

một ngày nào đó cô sẽ nổi tiếng.

Lý Diệp Na nói xong liền đóng cửa phòng bệnh thật mạnh.

Điều đó cũng có nghĩa là … mọi thứ trong ngành giải trí của Trần Bội Bội sẽ bị phong sát..

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Ấy Thật Mềm
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ