Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Ấy Thật Mềm – Chương 69

Cô Ấy Thật Mềm

Tác giả: Kim Họa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789

8 rưỡi sáng.

Sắc trời bên ngoài sáng hẳn, khi con trai trưởng thôn đang đứng lên ghế dán câu đối ở ngoài sân thì Khương Từ và Phó Thời Lễ cũng rời giường.

Cô tranh thủ thời gian người đàn ông đi ra ngoài, đi đến phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó lại về phòng nhanh chóng trang điểm nhẹ, còn bôi son.

Khương Từ vén mái tóc dài ra sau tai, quấn một chiếc khăn quàng cổ, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, khóe môi còn nở nụ cười.

Cô ra khỏi phòng, nhìn thấy Phó Thời Lễ tiếp nhận điếu thuốc lá Sơ Chi Nhiên đưa, hai người đàn ông đang nói chuyện.

Bất quá, anh không châm thuốc mà chỉ kẹp giữa hai ngón tay thon dài, ánh mặt trời nhàn nhạt bao phủ trên sườn mặt tuấn mỹ của anh, thần sắc vô cùng thong dong.

“Khương đạo, chồng cô thật đẹp trai.”

Nhìn thấy Khương Từ, nữ diễn viên trong đoàn phim khẽ đi tới, không nhịn được lộ ra một mặt mê trai nói: “Thật giống mỹ nam bước ra từ truyện tranh, nhan sắc có thể g*t ch*t người khác.”

Trước giờ mọi người chỉ biết Khương Từ đã kết hôn, chồng cô là anh họ nữ chính số một trong đoàn phim, nhưng họ lại không biết người đó trông như thế nào.

Bây giờ cuối cùng cũng lộ diện, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Đường Hàm Hàm, sau đó lại nhìn giá trị nhan sắc của anh họ cô ấy, cảm thấy tất cả những người lớn lên xinh đẹp đều trở thành một gia đình.

Bao gồm cả diện mạo của Khương Từ, kia chính là được thừa hưởng gen di truyền của Ảnh hậu giới giải trí – Từ Uyển Nghi.

“Khương đạo, tôi bắt đầu chờ mong tiểu bảo bối trong bụng cô, giá trị nhan sắc khẳng định muốn lật trời.”

Trong lời nói của nữ diễn viên không hề có ý nịnh hót, lời nói đều là sự thật.

Khương Từ nói chuyện với nữ diễn viên một lúc, ngẩng đầu lên nhìn thấy Phó Thời Lễ đang đứng ở phía trước, hai tay đút túi quần, tầm mắt không biết từ khi nào bắt đầu nhìn cô, cũng không có ý định rời đi.

Trong lòng cô tràn đầy ngọt ngào, kết thúc cuộc trò chuyện với nữ diễn viên, đi về phía người đàn ông.

Vừa khi Khương Từ bước đến Phó Thời Lễ đã vươn bàn tay to ôm người vào lòng, cúi đầu, đáy mắt mang theo ý cười dịu dàng, dừng trên mặt cô.

“Em trang điểm sao?”

Anh đã nhìn ra rồi còn cố ý hỏi.

Khương Từ ngượng ngùng thừa nhận để cho anh nhìn nên mới cố tình trang điểm nhẹ, ánh mắt né tránh, lấy cớ: “Trời lạnh, thoa một lớp phấn phủ lên mặt để tránh gió.”

Khuôn mặt to bằng bàn tay kia toàn phấn, anh đành hôn lên mái tóc của cô: “Rất đẹp.”

Vành tai Khương Từ đỏ ửng, giả bộ bình tĩnh: “Còn tốt đi.”

Cô không trang điểm, cũng đẹp.

Phó Thời Lễ ôm cô trong sân một lúc, thấy có người từ trong nhà đi ra anh mới bình tĩnh buông cánh tay ra.

Buổi sáng mọi người đều lục tục rời giường, ăn sáng xong, tài xế lái xe cũng đến đón người.

Trong bữa cơm, Khương Từ chủ động nắm lấy bàn tay to ấm áp của anh ở dưới bàn, không tiếng động mang theo sự ỷ lại.

Tính cách cô không cho phép bản thân bộc lộ sự nhiệt tình như Đường Hàm Hàm, lôi anh vào góc tường, hành động như một đứa trẻ lôi kéo góc áo anh làm nũng bảo anh đừng đi.

Nhưng là, chỉ cần những hành động rất nhỏ cũng có thể dễ dàng nhìn ra tâm tư của cô.

Tài xế vẫn luôn đợi.

Khoảng 9 giờ, Phó Thời Lễ cũng lên đường.

Khương Từ tiễn anh ra sân, khăn quàng cổ lộ ra khuôn mặt bị gió lạnh thổi đến, ngửa đầu nghiêm túc nhìn anh: “Trên đường nhớ chú ý an toàn, đến sân bay phải gửi tin nhắn cho em.”

Nói đến nói đi, cũng chỉ dặn dò mấy câu.

Bàn tay Phó Thời Lễ sờ mặt cô, không nhịn được hôn lên môi cô: “Bảo trọng.”

Đôi môi đỏ mọng của Khương Từ cảm nhận được hơi thở của anh, cảm xúc ỷ lại kia lại nổi lên, vươn tay ôm lấy anh: “Một tháng sau, em sẽ về nhà, anh nhớ đợi em.”

“Ừ.”

“Khi ra ngoài xã giao, anh không được nói chuyện vượt quá ba câu với những người phụ nữ có ý đồ.”

Khương Từ nhét hai quả cam vào túi áo khoác anh, người đàn ông cười như không cười, cô lại như bình dấm: “Muốn thời khắc ghi nhớ con anh vẫn còn trong bụng em.”

Ý cười Phó Thời Lễ lan tràn đến sâu trong ánh mắt, rất hưởng thụ sự chiếm hữu này của cô.

Khương Từ mang con ra cảnh cáo anh, sau khi xong cho dù luyến tiếc cũng nên để Phó Thời Lễ lên xe.

“Chú ý an toàn.”

Ngàn lời khuyên nhủ nửa ngày, nhưng lời cuối cùng này vẫn là quan trọng nhất.

Khương Từ ở cửa thôn, nhìn theo xe rời đi.

Cô lặng lẽ đứng thật lâu, cho đến khi tầm mắt không còn thấy đuôi xe, mới đi về.

Trong thôn nơi nơi đều là pháo, trên đường trở về Khương Từ đụng

phải một cặp trai gái về quê ăn Tết, theo bản năng nhìn bên cạnh mình, không có một bóng người, trong hoảng hốt xuất hiện một ảo tưởng Phó Thời Lễ chưa từng đến đây.

Bước chân cô nhanh hơn, về tới nhà trưởng thôn.

Vào đêm giao thừa, mỗi hộ gia đình đều treo đèn lồng đỏ và câu đối, thậm chí có người còn mổ heo.

Các thành viên trong đoàn ở bên ngoài phơi nắng hoặc giúp gia đình trong thôn nấu ăn.

Khương Từ chưa nhìn thấy bóng dáng Đường Hàm Hàm, sau khi hỏi mới biết nha đầu này đã cùng Triển Tín Giai đến ao bắt cá.

Cô tìm trợ lý lấy điện thoại gọi cho mẹ.

Chỉ cần ngày nào điện thoại vệ sĩ có tín hiệu cũng sẽ báo tình hình với Từ Uyển Nghi.

Chuyện Phó Thời Lễ tới nơi này tự nhiên cũng biết.

Từ Uyển Nghi nói qua điện thoại: “Thằng bé ở lại qua đêm liền rời đi?” Khương Từ đứng dưới ánh mặt trời ấm áp, ngẩng đầu híp đôi mắt đen nhánh nhìn ánh mặt trời, nói: “Lịch trình của Phó Thời Lễ dày đặc, bỏ ra ba ngày, đi tới đi lui cũng phải hơn hai ngày.”

Từ Uyển Nghi nghe ra trong lời nói của con gái có sự bênh vực rõ rệt, nói trắng ra: “Tới chơi với con một chuyến còn phải tính như vậy?”

“Mẹ, con có nên động tâm không?” Khương Từ ở trước mặt mẹ mình thẳng thắn về chuyện tình cảm nam nữ hơn: “Anh ấy có đôi khi làm con có cảm giác anh ấy thực sự thích con.”

Từ Uyển Nghi đời này đã chứng kiến nhiều sở thích của đàn ông, bà cũng truyền thụ một vài cái cho con gái: “Chỉ cần là đàn ông thì đều có d*c v*ng, phụ nữ xinh đẹp sẽ càng khiến hắn trầm mê, cũng làm hắn lựa chọn một người phụ nữ đẹp hơn, gen di truyền càng hoàn mỹ hơn để lên giường.

Cho nên, chúng ta là phụ nữ cần phải duy trì sự xinh đẹp, nhưng cũng phải có cảm giác thần bí vừa phải.”

“Bảo bối, con ngẫm lại lời mẹ nói xem…… Hai tháng này, nếu con không chú tâm quay phim, không bỏ bê Phó Thời Lễ, nghĩ tới là nhắn tin cho nó, giống như nó đang nói chuyện phiếm với một cô gái nhỏ thì Phó Thời Lễ cần gì phải từ thành phố S đi cả quãng đường thật xa đến một thôn sơn hẻo lánh để tìm con?”

“Con……” Khương Từ nói không nên lời.

Từ Uyển Nghi tiếp tục nói: “Đàn ông đều như thế, để lừa một người phụ nữ đến tay họ đều có thể giả vờ khoan dung nhưng chỉ cần con khiến hắn ta cảm thấy nguy hiểm thì hắn ta nhất định sẽ đối xứ với con tốt hơn.”

Trong đầu Khương Từ không khỏi nhớ tới một mặt ghen tuông mơ hồ của Phó Thời Lễ.

Tựa hồ, tối hôm qua anh tới này, liền oán trách cô.

Từ Uyển Nghi nói đi nói lại, chốt lại một câu: “Nghe mẹ nói, dù sau này con yêu thằng bé đến chết đi sống lại cũng đừng nói trước mặt nó.”

Ai không nhịn được mà nói trước thì người đó trong mối quan hệ tình cảm này chính là người bị thương nhiều nhất.

Khương Từ vẫn không hiểu lắm, cô cũng chưa trải qua cảm giác có người yêu bao giờ, chỉ biết trong hôn nhân Phó Thời Lễ mang lại cho cô cảm giác rất thoải mái.

Sau khi nói chuyện với mẹ về bản tính đàn ông, cúp điện thoại, tâm trạng Khương Từ rất phức tạp.

Cô không phải là cô gái nhỏ vẫn còn đang mơ mộng về tình yêu, bằng không cô cũng không có cảm giác khát vọng, thỏa mãn khi sự nghiệp thành công.

Sau ngày hôm nay, Phó Thời Lễ đã 33 tuổi, đa số những đàn ông ở tuổi này đều có sự nghiệp thăng tiến.

Khương Từ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng hiểu rõ.

Ban đầu thứ khiến anh coi trọng cô cũng chỉ là vẻ bề ngoài.

Lúc mới bắt đầu còn nảy chút lòng tham, sau đó chuyển sang tâm tư theo đuổi, hơn nữa lại đến tuổi kết hôn, thiên thời địa lợi nhân hòa, người đã có, đều do anh chọn.

Rốt cuộc có phần thích nào?

Khương Từ cảm thấy bản thân so với anh trước kia càng thực tế.

Cô không ham tiền, cô chọn anh làm chồng chủ yếu vì có hảo cảm, hơn nữa sau khi cân nhắc ưu khuyết điểm thì anh quả thật tốt hơn những người theo đuổi cô.

Hơn nữa, Khương Từ biết rất rõ tiền vĩnh viễn là thứ cần thiết trong mắt anh.

Nếu cô có thể duy trì phần lý trí này trong cuộc sống thì Phó Thời Lễ không có tư cách nuôi dạy cô.

Nếu nói Phó Thời Lễ coi trọng vẻ ngoài của cô, Khương Từ cũng chỉ có thể kính anh một câu: Chúng ta giống nhau.

Cả ngày hôm đó, mọi người đều bận rộn đón giao thừa.

Khương Từ bị lây nhiễm bởi không khí náo nhiệt, cũng đi theo hỗ trợ làm vằn thắn.

Bầu trời đêm nay không có sao.

Cũng không biết Triển Tín Giai từ nơi nào tìm thấy sáu, bảy chiếc đèn lồng nhỏ đến treo trên cành cây.

Bọn họ cùng nhau dọn mấy cái ghế ra để tiếp đốn mọi người, và cùng nhau ở trong sân trải qua đêm giao thừa.

Có rượu có thịt, còn có người.

Toàn bộ người trong đoàn phim đều ghé sát vào nhau vừa nói chuyện vừa cười.

Khương Từ không thể uống rượu nên uống canh gà, yên lặng ngồi nghe thôn trưởng kể về nơi này.

Cho đến đêm khuya, sau khi trời tờ mờ sáng, Tết Âm Lịch cũng tới.

Người phụ trách chạy ra ngoài sân đốt pháo, sau khi mọi người đã ăn uống no say, cho nhau những lời chúc mừng năm mới rồi tươi cười trở về phòng.

Khương Từ cả đêm, cũng có chút buồn ngủ.

Cô đứng dậy, nhờ trợ lý đỡ Đường Hàm Hàm uống say khướt về phòng mới trở về phòng mình.

Vừa nãy, không trở về phòng nghỉ ngơi, trừ bỏ bị không khí ăn tết náo nhiệt nhuộm đẫm là một chuyện, mặt khác có lẽ bản thân cảm thấy ở một mình trong phòng sẽ rất vắng vẻ.

Khương Từ đẩy cửa ra, bật đèn ố vàng trong phòng.

Cô nhìn chiếc giường, ngồi xuống.

Tiếng pháo bên ngoài nối tiếp nhau vang lên, vô cùng náo nhiệt.

Khương Từ trầm mặc một hồi, muốn đi ngủ.

Cô cởi áo khoác định bỏ sang một bên thì vô tình nhìn thấy chiếc vali màu đen trong góc phòng.

Thấy có chút quen thuộc, sửng sốt hồi lâu.

Khương Từ mới nhận ra đây là của Phó Thời Lễ.

Lúc sáng tiễn anh đi, tựa hồ căn bản không chú ý tới cái này.

Khương Từ đi qua kéo vali gác dưới mép giường, vẻ mặt mờ mịt, nhìn chằm chằm hơn nửa ngày.

Cô đưa bàn tay trắng nõn ra, mở vali.

Không biết nên xúc động, lại không nghĩ thứ bên trong lại khiến cô sửng sốt.

Toàn bộ vali đều là hoa hồng?

Hơn nữa … Ngoài ra còn có nhiều hộp quà tinh tế.

Tầm mắt Khương Từ ngoài ý muốn, nhịp tim trong lồng ngực đập liên hồi giống như mất kiểm soát.

Cô cầm lấy một món quà, giữ nó trong lòng bàn tay lại không mở ra.

Bởi vì không mở, vào lúc này, hiệu quả mà Phó Thời Lễ mong muốn đã đạt được.

-

Gần bảy giờ sáng, tiếng pháo nổ bên ngoài và tiếng chó sủa vẫn không ngừng.

Khương Từ nằm trong chăn không ngủ, ý thức thanh tỉnh, ngón tay nắm chặt điện thoại, chờ đợi.

Tin nhắn của Phó Thời Lễ cuối cùng cũng đến.

Anh chỉ ghi lại thời gian chuyến bay.

“Chúc mừng năm mới.”

Chỉ có bốn chữ này, từ ngữ không đề cập đến quà tặng.

Khương Từ cũng phản hồi một câu: “Chúc mừng năm mới.”

Bên kia có thể không ngờ rằng cô lại trả lời tin nhắn, vài giây sau người đàn ông đã trả lời: “Dậy rồi?”

Khương Từ không nói cả đêm không ngủ, buổi sáng còn bị bất ngờ của anh làm năng lượng tràn trề, nhưng cô nhắc đến: “Vali của anh hình như để quên rồi?”

Lúc này Phó Thời Lễ vẫn đang giả vờ với cô, lại lừa gạt: “Thật không? Em mở ra xem đi.”

“Xem gì?” Khương Từ cố ý đáp lại, lại cho thêm một câu: “Em không muốn xem.”

“……” Phó Thời Lễ rất lâu cũng không trả lời tin nhắn, tựa hồ không nghĩ đến cô sẽ không làm theo kịch bản của mình..

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Ấy Thật Mềm
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ