Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chước Chước Kỳ Diên – Chương 1: Nhật Chiếu Kim Sơn Và Anh

Chước Chước Kỳ Diên

Tác giả: Bơ Bơ
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biên giới tỉnh Vân Nam, đỉnh Kawagebo.

Ngọn núi khổng lồ được tôn xưng là “Thần Núi Tuyết” này giống như một thanh kiếm băng vĩnh cửu, hung hãn chẻ đôi bầu trời hỗn độn. Tuyết phủ trên đỉnh núi dưới bầu không khí loãng đến cực hạn phản chiếu thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, thuần khiết đến mức không giống nhân gian.

Trên sườn núi gần như dựng đứng của vách đá cheo leo ấy, chùa Kim Dương tựa như một chiếc đinh cổ xưa bị thần linh thời viễn cổ tiện tay đóng sâu vào lòng núi. Nó chỉ dựa vào một cây cầu xích sắt đang r*n r* lay động giữa cuồng phong để duy trì mối liên hệ mong manh với thế giới phàm tục bên dưới.

Năm giờ sáng.

Trời vẫn còn tối đậm, những vì sao còn chưa chịu lặn.

Thẩm Diên quấn mình trong chiếc áo khoác chống gió dày nặng, làn hơi trắng cô thở ra ngưng tụ thành một lớp sương mỏng trước ống kính máy ảnh.

Cô đã dựng chân máy ở nơi này suốt ba ngày chỉ để chờ khoảnh khắc được nhìn thấy truyền thuyết “Nhật Chiếu Kim Sơn”.

Gió núi thổi tung những sợi tóc vụn bên thái dương cô, nhưng cô chẳng hề để tâm, chỉ chăm chú nhìn về tầng mây phía đông đang dần sáng lên.

“Hôm nay chắc sẽ được thấy rồi.”

Cô khẽ lẩm bẩm, hơi trắng giữa kẽ răng rất nhanh đã bị gió cuốn tan.

Thẩm Diên xoa xoa những đầu ngón tay đã lạnh đến đỏ bừng. Đôi tay ấy thon dài trắng trẻo, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ tròn trịa.

Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn kim cương kiểu trơn giản đơn, thỉnh thoảng lóe lên tia sáng mờ trong bóng tối. Nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng thực chất lại là món đặt chế riêng từ một vị đại sư đã ẩn cư tại Geneva.

Cùng lúc đó, trong thiền phòng sâu nhất của chùa Kim Dương, bầu không khí căng thẳng như dây đàn.

Bùi Duật Từ ngồi trên chiếc ghế tử đàn cổ kính, bộ vest đen cao cấp đặt may riêng hoàn toàn không hợp với không gian thiền ý nơi này.

Thân hình anh cao lớn thẳng tắp, đường vai sắc nét như được gọt bằng dao.

Cho dù chỉ lặng lẽ ngồi yên, bên dưới lớp vải vest vẫn thấp thoáng đường nét cơ bắp như đang âm thầm tích tụ sức bật.

Ánh đèn dầu vàng nhạt khiến gương mặt nghiêng của anh càng thêm sâu sắc lạnh lùng. Sống mũi cao thẳng đổ xuống một vùng bóng tối đậm đặc, đôi môi mím thành đường thẳng lạnh nhạt.

Hình dáng đôi môi ấy vốn cực kỳ đẹp, nhưng bởi vì căng chặt nên lại toát ra cảm giác cấm dục và khắc chế đến cực hạn.

Nhưng thứ chết người nhất ở Bùi Duật Từ vẫn là đôi mắt kia.

Màu đồng tử đen đặc như mực không thể hòa tan.

Lúc này, anh lười biếng nâng mắt lên, nơi ánh nhìn lướt qua dường như ngay tức khắc bị rút cạn không khí và nhiệt độ.

Đó là một loại tĩnh lặng tuyệt đối.

Mọi tia sáng như đều bị hút vào vực sâu lạnh lẽo nơi đáy mắt anh, chỉ còn lại áp lực đối đầu vô thanh đang âm thầm cuộn trào trong bóng tối.

Lúc này, ánh mắt ấy bình thản dừng trên ba người đối diện.

Người đàn ông đứng đầu có làn da ngăm đen, nơi khóe mắt trái có một vết sẹo dữ tợn kéo dài đến tận thái dương.

Hắn là trùm buôn vũ khí lớn nhất khu Tam Giác Vàng — Kim Khôn.

“Ngũ gia Bùi.”

Tiếng Trung của Kim Khôn mang theo khẩu âm biên giới rất nặng, mỗi chữ thốt ra giống như giấy nhám ma sát trên tấm gỗ thô ráp.

“Cái giá lần này… đã là giới hạn cuối cùng của chúng tôi.”

Bùi Duật Từ không trả lời.

Anh chỉ thong thả xoay chiếc ban chỉ bằng ngọc đen trên ngón tay cái bên trái.

Chiếc nhẫn ban chỉ ấy đen tuyền toàn bộ, chỉ khi đổi sang góc độ cực kỳ nhỏ mới thấp thoáng lộ ra một tia sáng xanh sẫm âm u, giống như con ác long đang ngủ say dưới vực sâu bỗng hé mở một đường mí mắt.

Ngón tay anh thon dài rõ khớp xương.

Động tác tưởng như điềm tĩnh ấy lại khiến bầu không khí trong thiền phòng từng chút một đông cứng thành băng.

Sự im lặng bị kéo dài vô hạn.

Lâu đến mức trên trán Kim Khôn rịn ra tầng mồ hôi mỏng, yết hầu vô thức chuyển động lên xuống.

Ai cũng biết, Ngũ gia của nhà họ Bùi ở Thượng Hải chỉ cần cười nói vài câu đã có thể quyết định sống chết của một người.

Tâm tư của anh còn khó dò hơn cả dòng sông ngầm trong lòng dãy núi tuyết này.

“Giới hạn cuối cùng?”

Cuối cùng Bùi Duật Từ cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp không mang theo bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào.

“Tôi tới cuộc hẹn trên núi tuyết này với ông…”

“Thứ tôi muốn thấy là thành ý.”

Lời vừa dứt, cơ bắp của hai tên vệ sĩ phía sau Kim Khôn lập tức căng cứng.

Đúng lúc ấy, cửa thiền phòng bị gõ nhẹ hai tiếng.

Ngoại trừ Bùi Duật Từ, tất cả mọi người đều đồng loạt biến sắc.

Trong mắt Kim Khôn chợt lóe lên tia hung ác lạnh lẽo.

Ngón tay hắn đã chạm tới lớp kim loại lạnh băng bên hông.

Nhưng đúng lúc ấy, Bùi Duật Từ chỉ khẽ nâng tay lên một chút.

Một động tác nhỏ đến mức gần như không ai nhận ra.

Thế nhưng chính động tác tưởng chừng tùy ý ấy lại giống như một chiếc gông xiềng vô hình, trong nháy mắt ép toàn bộ phản ứng tiếp theo của Kim Khôn phải dừng lại.

Ánh mắt Bùi Duật Từ vẫn không hề rời đi.

Anh thản nhiên gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn.

Lâm Thanh đứng hầu bên cạnh lập tức hiểu ý.

Cánh cửa thiền phòng được anh ta mở hé ra một khe nhỏ.

Cuồng phong lạnh buốt từ ngoài núi lập tức ào vào.

Gió cuốn theo tuyết vụn cùng hơi lạnh thấu xương, khiến ngọn đèn dầu trong phòng cũng lay động dữ dội.

Ngoài cửa đứng một cô gái trẻ.

Cơn gió lạnh bất ngờ thổi tung những sợi tóc bên má cô.

Đó là một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta gần như phải ngừng thở trong thoáng chốc.

Làn da của Thẩm Diên bị đông lạnh đến mức lộ ra tầng hồng mỏng tinh tế, giống như nhành mai đỏ phủ tuyết đầu đông.

Sự lạnh giá ấy chẳng những không khiến cô chật vật, ngược lại càng làm hàng mày và đôi mắt cô thêm phần rực rỡ nổi bật.

Đôi mắt cô rất lớn, rất sáng.

Đuôi mắt trời sinh cong nhẹ lên, mang theo nét quyến rũ lười biếng mà chính cô cũng không nhận ra.

Trong ánh sáng u ám phía ngược sáng, đôi đồng tử ấy giống như hai viên đá obsidian được ngâm trong nước suối trong veo, vừa sạch sẽ vừa sáng ngời.

Sống mũi cô thanh tú tinh xảo.

Chóp mũi bị gió lạnh thổi đến đỏ ửng lên một chút đáng yêu, khiến gương mặt vốn đã diễm lệ ấy càng thêm sinh động và kiều diễm.

Mái tóc dài được cô tùy ý buộc thành đuôi ngựa cao phía sau đầu.

Vài sợi tóc không nghe lời dính lên vầng trán trắng mịn bóng loáng.

Đôi môi là màu anh đào no đầy tự nhiên.

"Khi khẽ hé môi thở ra làn hơi trắng nhạt, cả người cô trông như một bức tranh sơn dầu được họa sĩ dùng những gam màu nồng cháy nhất vẽ nên giữa trời tuyết lạnh giá."Đẹp đến mức mang theo lực công kích cực mạnh.

Chỉ trong nháy mắt đã cướp đi toàn bộ ánh nhìn trong căn thiền phòng.

Trên vai Thẩm Diên đeo túi máy ảnh chuyên dụng.

Trước ngực còn treo một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp đắt tiền.

Cả người cô bị bọc kín trong chiếc áo chống gió dày nặng, vậy mà vẫn không che giấu nổi khí chất kiêu ngạo được nuông chiều từ trong xương cốt.

“Xin lỗi đã làm phiền.”

Thẩm Diên lên tiếng.

Giọng nói trong trẻo của cô thậm chí còn lấn át cả tiếng gió ngoài núi.

“Có thể tạo điều kiện một chút không? Tôi muốn mượn hành lang ngoài cửa chụp vài tấm ảnh thôi, ba phút là được.”

Cô vừa nói vừa chỉ về phía ngoài cửa.

Nơi đó chính là góc nhìn đẹp nhất để chụp thẳng về phía núi tuyết.

Lâm Thanh lập tức cau mày bước lên nửa bước, chắn kín khe cửa.

“Tiểu thư, nơi này không mở cửa cho bên ngoài.”

“Tôi biết mà.”

Thẩm Diên chớp chớp mắt.

Trên hàng mi dài còn đọng vài hạt tuyết chưa tan.

“Trụ trì nói rồi, chỉ cần không quấy rầy khách quý thanh tu là được.”

Ánh mắt cô vượt qua vai Lâm Thanh, nhanh chóng quét một vòng bên trong thiền phòng.

Khóe môi lập tức cong lên thành nụ cười đầy ý vị.

“Tôi thấy chư vị…”

“…cũng đâu giống tới đây để tĩnh tâm tham thiền nhỉ?”

Trong thiền phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Ánh mắt Kim Khôn lập tức trở nên âm trầm đáng sợ.

Hắn dùng phương ngữ biên giới nhanh chóng nói nhỏ với Bùi Duật Từ một câu, trong giọng nói tràn ngập sự cảnh cáo và hung lệ.

Nhưng đúng lúc ấy, Bùi Duật Từ chậm rãi nâng mắt lên.

--------------------------------------------------

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhật Chiếu Kim Sơn Và Anh
Chương 2: Nhật Chiếu Kim Sơn Và Anh(2)
Chương 3: Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi
Chương 4: Gặp Lại Trong Yến Tiệc
Chương 5: Thời Tiết Giông Bão
Chương 6: Hình Như Là Một Cuộc Giằng Co *
Chương 7: Chỉ Khi Men Rượu Dâng Lên Mới Dám Hỏi  *
Chương 8: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ Ở Iceland
Chương 9: Ngũ Gia Bùi Quá Biết Cách Trêu Người*
Chương 10: Lại Nợ Thêm Năm Sáu Bảy Tám Ân Tình(*)
Chương 11: Trở Về Áo Thành
Chương 12: Trở Về Áo Thành(2)
Chương 13: Kẻ Lừa Đảo Nhỏ
Chương 14: Lâm Thanh đến thăm Thẩm Sùng Sơn
Chương 15: Thẩm tiểu thư hình như rơi vào bẫy rồi
Chương 16: Anh đứng chờ ngoài chốn xa hoa truỵ lạc
Chương 17: Môi lưỡi giao phong(*)
Chương 18: Có những ranh giới đang chờ được vượt qua
Chương 19: Đến Hỗ Thành
Chương 20: Tiệc đính hôn biến thành hội nghị thượng đỉnh ngành nghề
Chương 21: Ôm rồi ôm rồi (*)
Chương 22: Tính sổ, trả nhân tình
Chương 23: Tính sổ, trả nhân tình 2
Chương 24: Cái nhãn đã bị trói chết
Chương 25: Món quà dành cho tên lừa đảo nhỏ bỏ trốn(*)
Chương 26: Diên bảo, cứu mạng với
Chương 27: Không chỉ quen, mà còn rất than
Chương 28: Thẩm Diên, em định dẫn tôi đi đâu
Chương 29: Vậy nên tôi chịu trách nhiệm, chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 30: Thẩm Diên, hoan nghênh em
Chương 31: Được nuông chiều đến tận cùng, thật sự quá khiến người ta nghiện
Chương 32: Người đầu tiên trong lịch sử
Chương 33: Chế độ dọn sạch hiện trường của vị vương giả Thượng Hải
Chương 34: Tên phá của này*
Chương 35: Thẩm Diên, vào thư phòng
Chương 36: Là quay về Áo đã báo cáo trước rồi
Chương 37: Cuộc trao đổi bí mật vượt qua khoảng cách không gian
Chương 38: “Chúc mừng” từ phía chính thức
Chương 39: Toàn mạng điên cuồng suy đoán
Chương 40: Toàn mạng điên cuồng suy đoán 2
Chương 41: Chặn Hồ
Chương 42: Ra Tay Trước
Chương 43: Ngũ gia Bùi lại dùng chiêu này
Chương 44: Mập mờ trong văn phòng
Chương 45: Hôm nay tạm tha cho em? Đây mà gọi là tha?
Chương 46: Bữa tiệc
Chương 47: Đua ngựa
Chương 48: Có là kiên nhẫn, cũng có là thủ đoạn
Chương 49: Vì Thẩm Diên, nhiều lần phá lệ
Chương 50: Truy đuổi ánh sáng nơi tầng mây
Chương 51: Truy đuổi ánh sáng nơi tầng mây 2
Chương 52: Thất thủ giữa tầng không
Chương 53: Tư thế này, tuyệt đối sẽ không có lần sau
Chương 54: Món “hầu hạ” thiếu em, lần sau tôi bù lại
Chương 55: Kẻ tới không có ý tốt?
Chương 56: Kẻ tới không có ý tốt? 2 *
Chương 57: Phát tiết
Chương 58: Có manh mối
Chương 59: Bầu không khí của hai thành phố hoàn toàn khác biệt
Chương 60: Đường Tự mật báo tin tức
Chương 61: Kiêu ngạo đến mức không ai bì nổi
Chương 62: Tâm tư của Tôn Mị
Chương 63: Dư luận mới bùng nổ *
Chương 64: Tin tức là giả, đừng tin
Chương 65: Lần nữa chứng minh nhiếp ảnh thú vị hơn đàn ông
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67: Khoảnh Khắc Phòng Tuyến Sụp Đổ Nhất
Chương 68: Khoảnh Khắc Phòng Tuyến Sụp Đổ Nhất 2*
Chương 69: Vượt Qua Muôn Trùng Gian Khó, Chỉ Vì Em
Chương 70: Nuôi Em Khỏe Lại Rồi Mới Cho Em Về Áo Thành*
Chương 71: Phiền Chết Đi Được, Lần Nào Cũng Không Đấu Lại Anh!
Chương 72: Bùi lão gia tử muốn gặp
Chương 73: Bùi lão gia tử nói chuyện với Thẩm Diên*
Chương 74: Vậy mà lại đảo ngược tình thế
Chương 75: Phải ôm mới khỏi được*
Chương 76: Không phải đã nói phải tĩnh dưỡng đàng hoàng một tuần sao?
Chương 77: Không phải đã nói phải tĩnh dưỡng đàng hoàng một tuần sao?(2)
Chương 78: Quà tặng
Chương 79: Vừa ngủ dậy đã bắt đầu hối hận
Chương 80: Nể tình em khổ sở cầu xin
Chương 81: Cảm giác cô vẫn luôn bị anh dắt mũi chơi đùa
Chương 82: Anh đã gọi điện cho ba tôi chưa
Chương 83: Chỉ cần Thẩm Diên bình an, mọi chuyện đều sẽ yên ổn vô sự
Chương 84: Câu trả lời của cô lặng lẽ được định đoạt*
Chương 85: Hóa ra mạng của bọn tôi không phải mạng người đúng không
Chương 86: Bức ảnh này mang tên “Dưới tán ô”
Chương 87: Tôn Mị cố ý tìm Lâm Thanh để xác nhận
Chương 88: Sợ là Tôn Mị đang trợ công rồi
Chương 89: Tiệc khánh công
Chương 90: Tiệc khánh công 2
Chương 91: Tiệc khánh công 3
Chương 92: Sợ em hiểu lầm, nên tôi tới rồi
Chương 93: Sợ em hiểu lầm, nên tôi tới rồi 2
Chương 94: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chước Chước Kỳ Diên
Chương 1: Nhật Chiếu Kim Sơn Và Anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1: Nhật Chiếu Kim Sơn Và Anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...