Chồng Tôi Là Người Cổ Đại – Chương 36
Chồng Tôi Là Người Cổ Đại
“Tiểu Ngọc, em với Phúc Sinh ra ngoài thuê nhà tốn tiền lắm đấy. Cả nhà sống chung chẳng phải tốt hơn à? Đến lượt em nấu cơm, Đại Trụ, Tiểu Trụ còn có thể giúp em nữa.”
Tạ Tiểu Ngọc thầm nghĩ, Lưu Tú Hảo đúng là tham đủ thứ, mẹ chồng cũng đồng ý rồi mà còn lắm lời.
Cô nói thẳng: “Chị hai, chị em dâu sớm tách ra sớm yên ổn. Chị đâu định để em nấu cơm cả đời cho mọi người ăn chứ hả? Con chị còn không thể sống với chị cả đời, huống chi là chị em dâu.”
Lưu Tú Hảo: … Cô có tham ăn cơm ngon Tạ Tiểu Ngọc nấu thật, nhưng điều cô sợ là Tạ Tiểu Ngọc sẽ mang hết phúc khí của Phúc Sinh đi mất.
Tạ Tiểu Ngọc nói: “Mẹ, con với Phúc Sinh đi tìm đội trưởng thuê nhà đây ạ.”
Phòng lớn và phòng nhì nhìn nhau không nói nên lời. Nhà người ta phân gia thường là ầm ĩ không yên, chưa từng thấy ai như Tạ Tiểu Ngọc, dứt khoát nhẹ nhàng, phân nhà mà vui vẻ, không tranh chấp nhà cửa đồ đạc gì cả. Bọn họ còn tự bỏ tiền thuê nhà của đội sản xuất, làm anh cả anh hai còn thấy xấu hổ không kịp, còn đâu mặt mũi mà ngăn cản nữa.
Còn lại phòng hai, Lưu Tú Hảo không muốn phân nhà. Cao Phân mới hơn bốn mươi tuổi, việc trong việc ngoài đều đảm đang, hai đứa con trai của Lưu Tú Hảo còn trông chờ bà chăm sóc. Giang Táo Hoa thì sắp sinh đứa thứ hai, nếu không phân nhà thì mẹ chồng còn có thể đỡ đần. Thêm vào đó, Lưu Tú Hảo kiên quyết phản đối, vợ chồng anh cả vốn hiền lành chất phác, chỉ nói nghe theo mẹ quyết định.
Tối đến, Lưu Tú Hảo trằn trọc không ngủ được, đẩy chồng dậy:
“Em vẫn thấy nhà này không thể phân.”
“Là vợ chồng thằng ba tự ra ngoài ở, cũng không tính là phân nhà.” Diệp Ngân Sơn nói.
“Anh ngốc thật hay giả vờ vậy?” Lưu Tú Hảo nói: “Anh không thấy dạo này Phúc Sinh càng lúc càng may mắn à? Nó lại còn siêng năng. Phân nhà rồi, mình thiệt thòi bao nhiêu anh biết không?”
Diệp Ngân Sơn thấy vợ nghĩ nhiều:
“Mấy làng quanh đây trí thức trẻ cũng sắp đi hết rồi, anh thấy em dâu ba cũng chẳng ở lại làng được bao lâu nữa. Cô ấy với Phúc Sinh sớm muộn gì cũng rời đi, em ghen cũng vô ích.”
Lưu Tú Hảo tức đến đau lòng. Trước khi có Tạ Tiểu Ngọc – cái kẻ chuyên phá rối này – Phúc Sinh chăm chỉ chịu khó, nhà họ Diệp yên ấm thuận hòa, giờ thì bị Tạ Tiểu Ngọc làm cho rối loạn hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Giang Táo Hoa cũng trằn trọc không ngủ, nói với chồng:
“Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đi thuê nhà của đội sản xuất, mình làm anh chị mà để vậy sẽ bị người ta nói sau lưng.”
“Lâu ngày sẽ rõ lòng người, chỉ cần anh em đồng lòng, mấy người nói xấu cũng phải câm miệng.” Diệp Kim Sơn nói: “Lần tới phân nhà chính thức, cái gì cần chia thì phải chia, không thể để nhà thằng hai đối xử tệ với vợ chồng Phúc Sinh.”
“Đúng rồi, Phúc Sinh và Tiểu Ngọc không lấy nhà, mấy thứ khác thì chia ba phần cho công bằng.” Giang Táo Hoa nói với chồng như vậy.
---
Sáng hôm sau trời vẫn chưa tạnh mưa. Mưa nên không phải ra đồng, Cao Phân gọi trưởng thôn và đội trưởng sản xuất đến nhà để chủ trì việc phân nhà.
Giang Hoài Sơn nói:
“Phúc Sinh đã cứu con trâu của đội, còn sang làng bên chữa trâu cho người ta, lại giúp đội mình giành được quyền ưu tiên mượn máy bơm dầu của đội họ. Đại đội hiện có hai gian nhà ngói trống, cho Phúc Sinh thuê. Tôi đề nghị, không thu tiền thuê nữa.”
Giang Hoài Sơn nói tiếp, cũng không phải cho ở miễn phí. Về sau để Phúc Sinh chăm sóc trâu cày của đội sản xuất, công điểm chăm trâu xem như bù vào tiền thuê nhà.
Phần lớn đội viên đều đồng ý. Đội sản xuất số ba có hơn sáu mươi hộ với hơn ba trăm miệng ăn, tiền thuê chưa đến hai mươi đồng một năm, chia ra mỗi nhà cũng chỉ được hai ba xu, chẳng đáng là bao. Hơn nữa, nếu không phải Phúc Sinh liều mình lên núi giữa đêm, con trâu cày của đội đã không sống được, mà mua nghé con mới thì tốn đến mấy trăm đồng, coi như số tiền đó là đã được tiết kiệm.
Thím Liêu thì phản đối:
“Nhà đại đội là tài sản tập thể, dựa vào cái gì để Diệp Phúc Sinh ở không? Hai ba xu cũng là tiền, mua được nửa cân thịt rồi đấy.”
Đề nghị của Giang Hoài Sơn bị nghi ngờ khiến anh cũng tức:
“Nếu không phải Phúc Sinh cứu được trâu cày, đội mình phải bỏ ra mấy trăm đồng mua từ đội Một. Mà nhà mẹ đẻ của cô chính là đội Một, họ có tiền, đội Ba bọn tôi cuối năm còn phải đi vay gạo ăn. Nếu thấy không công bằng thì để đội viên bỏ phiếu!”
--------------------------------------------------













