Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỒNG GIẢ CHẾC, TÔI TRỌNG SINH – Chương 5

CHỒNG GIẢ CHẾC, TÔI TRỌNG SINH

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chủ tịch Hội Phụ nữ kéo tay mẹ chồng, tán dương:

“Chị dâu à, nhà chị có một cô con dâu thật tốt đấy.

“Chính quyền định lấy đồng chí Mạn làm tấm gương điển hình. Một người phụ nữ vừa chăm chỉ, vừa hiếu thảo như cô ấy rất hiếm có, là niềm tự hào của huyện ta.

“Chị cười lên nào, bức ảnh này sẽ được đăng báo đấy.”

Nụ cười của mẹ chồng cứng ngắc, gượng gạo.

Huyện và xã hỗ trợ một khoản tiền trợ cấp, tổng cộng khoảng 200 đồng.

Số tiền này giúp tôi giải quyết không ít vấn đề.

Khi lãnh đạo hỏi xem tôi còn khó khăn gì không, tôi đáp:

“Đình Tông mất tích đã lâu, tổ chức nếu có thể, xin hãy giúp tìm kiếm tung tích của anh ấy.”

Vừa nghe đến đây, cha chồng lập tức phát ra những tiếng ú ớ đầy hoảng loạn.

Tôi cố kiềm chế nước mắt, giọng nghẹn ngào:

“Anh ấy đã chiến đấu vì đất nước, dù có hy sinh cũng nên được đưa về quê nhà an táng, để người thân được an lòng.”

“Đồng chí Giản cứ yên tâm, tổ chức sẽ cố gắng hết sức!”

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage *: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Sau khi lãnh đạo rời đi, mẹ chồng liền khóa trái cửa, luống cuống lục tung đồ đạc.

Qua khe cửa sổ chật hẹp, tôi nghe thấy bà ta cáu kỉnh gào lên:

“Ông để nó ở đâu rồi? Rốt cuộc là ở đâu?”

Chỉ có tiếng ú ớ của cha chồng đáp lại.

Tôi lấy mẩu giấy ghi số điện thoại từ trong túi ra, ném vào lò lửa.

Ngọn lửa phụt qua, mẩu giấy cháy thành tro bụi trong nháy mắt.

6

Trước đây, tôi đã từng được huyện tuyên dương là “Tấm gương phụ nữ”.

Giờ lại thêm bài báo này, tôi bỗng trở thành “người nổi tiếng” trong huyện.

Ngày tôi đưa cha mẹ chồng lên đường nhập học, rất nhiều người đến tiễn.

Nhờ bài báo, có người tốt bụng giúp chúng tôi đổi một vé ngồi thành vé giường nằm.

Tàu hỏa chậm rãi lăn bánh, tôi nhìn về phía quê hương ngày càng xa dần, lòng dạ bỗng nhiên nhẹ nhõm.

Cố Đình Tông, cha mẹ sinh ra ai thì người đó có trách nhiệm phụng dưỡng.

Anh không chịu đến tìm tôi, vậy thì tôi sẽ mang cả “núi” đến tìm anh.

Đến đón chúng tôi là Trần Hải Triều—học trò cưng ngày xưa của cha tôi.

“Vạn Trinh, em… đã vất vả rồi.”

Tôi vô thức chạm vào mặt mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Làn da thô ráp, quần áo vải thô, dáng vẻ nông thôn lam lũ suốt bao năm.

Bây giờ tôi chắc chắn trông rất xấu xí.

“Anh Hải Triều, làm phiền anh rồi.”

“Không sao cả. Em gọi đến rất đúng lúc, chậm thêm chút nữa là anh không còn ở Đế Kinh đâu.”

Cha mẹ tôi đã mất, nếu không có anh giúp đỡ, tôi e rằng sẽ phải vất vả hơn nhiều.

Anh giúp tôi thuê một căn nhà nhỏ gần trường, đi bộ chỉ mất khoảng mười phút.

Sau khi giúp chúng tôi sắp xếp ổn thỏa, tôi tiễn anh ra ngoài.

“Anh Hải Triều, em nghe nói những căn nhà từng bị chiếm dụng, sau khi được minh oan sẽ được trả về cho chủ cũ.

“Anh có thể giúp em hỏi xem, nhà của ba mẹ em có cơ hội lấy lại không?”

Tôi từng đọc nhật ký của Cố Đình Tông.

Anh ta từng giả mạo giấy tờ báo tử của tôi, lấy danh nghĩa chồng hợp pháp để chiếm căn tứ hợp viện của cha tôi.

Không biết bây giờ, gia đình ba người của anh ta có đang sống trong căn nhà từng thuộc về tôi không.

“Em vừa đến, anh đã tìm người hỏi giúp rồi. Có tin gì, anh sẽ báo ngay cho em.”

“Vâng.”

“Vạn Trinh…”

Sau một hồi do dự, anh thở dài:

“Lẽ ra em nên gọi cho anh sớm hơn.”

Lịch sử như dòng chảy xiết, cuốn theo vô số số phận.

Trước khi mất, cha tôi đã dặn đi dặn lại rằng, nếu không đến đường cùng, tuyệt đối không được liên lạc với người thân, bạn bè.

Những năm qua, tôi chưa từng gửi tin tức gì cho ai.

Nếu không có ký ức của kiếp trước, tôi cũng không dám tìm lại họ.

Anh lấy ra một phong bì dày, đưa cho tôi.

Tôi biết đó là gì.

“Không cần đâu, em có tiền rồi.”

Chỉ cần đối mặt với Cố Đình Tông, cởi bỏ gánh nặng cha mẹ chồng, cộng thêm trợ cấp của trường, tôi có thể xoay sở.

Tôi kiên quyết từ chối, anh cũng đành cất lại.

“Tiểu Mạn, nói thật đi, em và anh ta có quan hệ gì?”

Tiễn Trần Hải Triều xong, tôi vừa quay người liền bắt gặp mẹ chồng đang đứng đó, vẻ mặt cảnh giác.

Bà ta cho dù đã có cháu nội, vẫn không chấp nhận chuyện con dâu cũ có liên quan đến bất kỳ người đàn ông nào khác.

Kiếp trước cũng vậy.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỒNG GIẢ CHẾC, TÔI TRỌNG SINH
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...