Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chốn Không Người – Chương 18: 18. Túng Du. c Quá Độ - Chương 18

Chốn Không Người

Tác giả: Nhậm Bình Sinh
Lượt đọc: 33
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong buổi giới thiệu sản phẩm mới, Viên Sâm hiếm hoi lắm mới dành thời gian tham gia cùng đội ngũ. Phía dưới, Tô Uyển khẽ xoay chiếc bút trong tay, ánh mắt có chút thẫn thờ vô định.

Cô cứ ngỡ rằng sau khi đã nói rõ mọi chuyện với hắn, trút bỏ được gánh nặng trong lòng thì bản thân sẽ được giải thoát. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều, chuyện đó cứ như một chiếc gai nhọn đ.â.m sâu vào da thịt, thỉnh thoảng lại nhói lên để nhắc nhở cô rằng: sự việc tội lỗi ấy đã thực sự xảy ra.

Đêm qua, cô lại nằm mơ thấy hắn.

Trong cơn mơ chập chờn, sau khi cô đánh bạo thốt ra câu: "Vậy ngài có muốn giúp em bôi thuốc không?", hắn đã lẳng lặng khởi động xe, phóng như bay trên đường đại lộ, thẳng tiến đến khu rừng nhỏ tĩnh mịch phía sau bệnh viện.

Hắn ngả ghế xe ra, cô nằm xuống trong không gian chật hẹp, nhưng hắn lại chậm chạp không có thêm động tác nào. Ánh mắt cô lúc ấy đầy vẻ khiêu khích nhìn hắn: "Ngài không dám sao?"

Viên Sâm liếc nhìn cô một cái đầy thâm trầm rồi bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo của cô. Tô Uyển không ngờ rằng, những chiếc cúc vừa được Viên Lãng cài lại cẩn thận, giờ đây lại do chính tay Viên Sâm tháo ra.

Hàng cúc sơ mi khá nhiều, việc cởi bỏ chúng là một quá trình dài đằng đẵng và nặng nề. Trong suốt thời gian ấy, không một ai lên tiếng. Họ đối diện với nhau, nghe rõ từng nhịp thở dồn dập tăng dần, cho đến khi chiếc áo sơ mi của cô hoàn toàn tuột khỏi vai.

Đến lúc này, Tô Uyển thực sự cảm thấy sợ hãi. Cơ thể cô khẽ run rẩy. Nếu mọi chuyện dừng lại ở đây, có lẽ mọi thứ vẫn chưa đến mức quá tồi tệ.

Nhưng bàn tay Viên Sâm đã vòng ra phía sau lưng cô, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, khóa áo ngực bị bật mở. Chiếc áo ngực ren đen rơi xuống đùi theo tiếng động. Hai bầu ngực trắng ngần của cô mất đi sự bao bọc liền nảy lên không ngừng. Theo bản năng, cô giơ tay định che lại, nhưng Viên Sâm đã nhanh chóng mở nắp lọ thuốc mỡ.

"Bỏ tay ra." Hắn nhàn nhạt ra lệnh.

"Hay là... để em tự làm đi ạ."

Hắn chẳng còn giữ vẻ phong độ lịch thiệp thường ngày nữa, dứt khoát nắm lấy cổ tay phải của cô kéo xuống. Hắn cúi sát người lại gần, trên đầu ngón tay trỏ là một chút thuốc mỡ trong suốt. Rõ ràng trên bàn có tăm bông, nhưng hắn lại muốn dùng tay trần để chạm vào cô.

Tay hắn từ từ mơn trớn, một tay nâng lấy bầu ngực mềm mại, ngón tay dính thuốc bắt đầu xoa nắn lên núm vu’ đang sưng đỏ.

"Ưm..." Một cảm giác lạnh buốt hòa lẫn với cơn đau nhói truyền đến, Tô Uyển không kiềm được mà ren*rỉ thành tiếng.

Viên Sâm trầm giọng hỏi: "Đau lắm sao?"

Mặt cô đỏ bừng lên một cách kỳ lạ: "Ngài... ngài nhanh lên một chút."

Hắn nhìn chằm chằm vào đỉnh hồng đang bóng loáng vì lớp thuốc: "Lần sau còn dám đeo thứ đó nữa không?"

"Là... là do Viên Lãng bắt em..." Cô khẽ lý nhí, cố tìm một lý do để biện minh cho sự buông thả của chính mình.

Cảnh tượng trong mơ đến đây vốn dĩ đều là những chuyện đã xảy ra trong thực tế. Nhưng diễn biến tiếp theo sau đó lại khiến Tô Uyển hoàn toàn chấn động.

"Chỗ này... có phải còn cắm trứng rung không?" Tay hắn trượt dần xuống hạ thể của cô, luồn qua vạt váy ngắn, chạm phải chiếc quần lót đã ướt đẫm từ lâu.

Cô sợ hãi vội vàng kẹp chặt hai chân lại: "Không có... em không có..."

"Vậy tại sao lại ướt đến mức này?" Hắn hỏi vặn lại. Thấy cô im lặng cúi đầu, hắn lại bồi thêm một câu: "Mở chân ra, tôi xem thử."

Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không được đâu..."

Hắn đột nhiên mất kiên nhẫn, thô bạo cuộn váy cô lên cao, để lộ toàn bộ bờ mô.ng trắng nõn. Chiếc quần lót ren đen dán miếng lót vệ sinh quả nhiên đã ướt sũng. Hắn động tay kéo tuột chiếc quần lót xuống, rồi đưa lên mũi ngửi một cách đầy biến thái. Mùi hương ấy rất quen thuộc, đó là mùi tinh*dich nồng đậm.

Tô Uyển bị hành động sỗ sàng của hắn làm cho hoảng sợ, vội vàng muốn giật lại quần lót của mình.

"Chỗ này đều là do nó bắn vào trong à?" Ngón tay hắn vuốt ve lỗ huyệt nhạy cảm, cảm nhận được dòng chất lỏng cứ từng đợt trào ra từ bên trong.

"Trước khi ra cửa... bọn em có làm một lần." Cô khẽ nói, hơi thở đã bắt đầu dồn dập.

Đột nhiên "phụt" một tiếng, hắn dứt khoát cắm một ngón tay vào sâu bên trong. Cơ thể cô trước giờ chưa từng có người đàn ông nào khác ngoài Viên Lãng xâm nhập. Cú đ.â.m bất ngờ này của hắn trực tiếp khiến hồn phách cô như bay mất.

Trong mơ mình cũng thật d.âm đãng quá đi...

Ngón tay hắn không theo quy luật nào mà cắm loạn xạ, lực đạo lúc nhẹ lúc mạnh đầy ác ý. Trái tim cô cũng theo đó mà đập loạn nhịp. Cô muốn cầu xin hắn cho mình một lần thỏa mãn thật sự, nhưng lại không tài nào mở miệng được.

"Tôi và Viên Lãng, ai cắm em khiến em sướ ng hơn?" Hắn hỏi.

Toàn thân cô lúc này đã bị du.c vọng hoàn toàn khống chế, cô theo bản năng mà buông lời lấy lòng hắn: "Là ngài... là ngài mà..."

...

Giấc mơ đê mê ấy đột ngột dừng lại ở đó.

Khi tỉnh dậy, Tô Uyển cảm thấy cả người bơ phờ, cơ thể trống rỗng vô cùng. Vì vậy, cô đã làm một chuyện: cô chủ động đánh thức Viên Lãng đang ngủ say, đợi cho hắn cươ.ng cứng lên rồi tự mình ngồi lên người hắn, chậm rãi mài xát. Viên Lãng bị sự chủ động bất ngờ của cô làm cho kinh ngạc, lập tức túm lấy cô để "tập thể du.c buổi sáng" một trận tơi bời.

...

"Tô Uyển, Tô Uyển..." Có tiếng người đang gọi tên mình, Tô Uyển giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Lúc này cô mới phát hiện tất cả mọi người trong phòng họp đang đổ dồn ánh mắt về phía mình. Cô ngơ ngác "A" một tiếng đầy mờ mịt.

"Viên Tổng đang hỏi em đã sửa xong bản kế hoạch chưa đấy?" Cô nhân viên bán hàng trong đội khẽ huých tay nhắc nhở.

Cô run rẩy nhìn về phía Viên Sâm, chỉ thấy hắn đang mang sắc mặt nghiêm nghị, đôi lông mày nhíu chặt đầy vẻ không hài lòng. Có vẻ như hắn đã gọi tên cô rất nhiều lần nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy, bởi vì tâm trí cô còn đang bận dư vị lại giấc xuân nồng tối qua...

"Dạ... xong... xong rồi ạ..." Cô ấp úng nhìn hắn.

"Vậy em hãy trình bày chi tiết lại cho mọi người nghe một lần nữa."

Tô Uyển đành phải lúng túng mở máy tính ra, lắp bắp trình bày lại toàn bộ phương án mới. Cô thầm nghĩ phen này tiêu đời rồi, biểu hiện của cô lần này thực sự quá tệ hại.

Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, cả người cô vẫn uể oải, tinh thần sa sút. Cô nhân viên bán hàng đi phía sau, khẽ chạm vào cánh tay cô rồi buông lời trêu chọc đầy táo bạo: "Em gái à, có phải em bị túng du.c quá độ rồi không?"

Lam*tinh với Viên Sâm trong mơ, tỉnh dậy lại cuồng nhiệt với Viên Lãng ngoài đời. Đây chẳng phải là túng du.c quá độ thì là gì?

Tô Uyển đỏ mặt phản kháng: "Đừng nói bậy mà."

Viên Sâm dường như đã nghe thấy cuộc đối thoại của họ. Ánh mắt hắn lạnh lùng liếc qua, dùng chất giọng trầm thấp mà ai nấy đều có thể nghe rõ:

"Tô Uyển, cô đến văn phòng tôi một chuyến."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

1. Sống Chung - Chương 1
2. Lam*tinh trong bếp - Chương 2
3. Trần Trụi Nửa Thân Trên - Chương 3
4. Cấp Trên Của Cô - Chương 4
5. Bạn Gái Cũ - Chương 5
6. Cô Ta Là Ai? - Chương 6
7. Thuốc Tráng D.ương - Chương 7
8. Vậy Em Có Đạt Cực Khoái Không? - Chương 8
9. Thuốc Kích Du.c - Chương 9
10. Trứng Rung Làm Cô Mất Kiểm Soát - Chương 10
11. Xấu hổ - Chương 11
12. Chiếm Hữu - Chương 12
13. Muốn làm cô thật mạnh - Chương 13
14. Đ.u Huyệt Trước Gương - Chương 14
15. Kẹp Vu’ Rơi - Chương 15
16. Ngài có muốn giúp em bôi thuốc không? - Chương 16
17. Bí Mật - Chương 17
18. Túng Du.c Quá Độ - Chương 18
19. Tôi thay cô ấy uống - Chương 19
20. Đ.u Cô Như Phát Điên - Chương 20
21. Vừa Tán Tỉnh Vừa Gian Díu - Chương 21
22. Ở Bên Tôi Một Tuần - Chương 22
23. Không Được Mặc Quần Áo - Chương 23
24. Khống Chế Trứng Rung - Chương 24
25. Thử 3P chưa? - Chương 25
26. Dùng Vu’ Em Làm Ra Đi - Chương 26
27. Chúng Ta Kết Hôn Đi - Chương 27
28. Đêm Dài Lắm Mộng - Chương 28
‍29. Thì Ra Cô Là Em Dâu Viên Sâm - Chương 29
30. Tôi Ở Ngay Cạnh Phòng - Chương 30
31. Đêm Tân Hôn - Chương 31
32. Que Thử Thai - Chương 32
33. Điên Loạn - Chương 33
34. Thuốc Kích Du.c - Chương 34
35. Bệnh Viện Tình Ái - Chương 35
36. Giác Quan Thứ Sáu - Chương 36
37. Phòng Tân Hôn - Chương 37
38. Bệnh Tình Du.c - Chương 38
39. Thử Thuốc - Chương 39
40. Diễn Kịch Gì Chứ - Chương 40
41. Thánh Địa Vụng Trộm - Chương 41
42. Em Dâu - Chương 42
43. Nhìn Anh Cả Thao Lộng Cô - Chương 43
44. Đêm Nay Đến Đây Tìm Tôi - Chương 44
45. Ngay Trước Mặt Hắn Làm Em - Chương 45
46. Giao Dịch - Chương 46
47. Bị Hai Người Xem Lén - Chương 47
48. Trở Về Làm Em - Chương 48
49. Chỉ Cho Anh Cả Làm - Chương 49
50. Khoái Cảm Cấm Kỵ - Chương 50
51. Anh Cả Cứu Em - Chương 51
52. Sinh Cho Tôi Một Đứa Bé - Chương 52
53. Chị Dâu Khít Quá - Chương 53
54. Em Là Bình Chứa Tinh - Chương 54
55. Không Mặc Quần Lót Ra Ngoài - Chương 55
56. Dạy Dỗ - Chương 56
57. Tiếp Xúc Thân Mật - Chương 57
58. Bảo Hắn Chạm Vào - Chương 58
59. Nhìn Lén - Chương 59
60. Muốn Ăn Anh Cả Hay Chồng? - Chương 60
61. Nô Lệ Tình Du.c - Chương 61
62. Công Cụ Tiết Du.c - Chương 62
63. Viên Sâm Bắn Vào Đi (3P) - Chương 63
64. Giận Dỗi - Chương 64
65. Giải Thích - Chương 65
66. Mất Khống Chế - Chương 66
67. Hạ Thuốc - Chương 67
68. Cuc*huyet (H, 3P) - Chương 68
69. Chúng Ta Là Vợ Chồng - Chương 69
70. Váy Cưới - Chương 70
71. Lựa Chọn - Chương 71
72. Làm Lần Cuối Cùng - Chương 72
73. Cô Là Kẻ Lừa Đảo - Chương 73
74. Biến Số - Chương 74
75. Đứa Bé Là Của Tôi - Chương 75
76. Cuộc Sống Ba Người - Chương 76
77. Bác Trai - Chương 77
78. Hợp Tan Đều Vui Vẻ - Chương 78
79. Một Vợ Hai Chồng - Chương 79
80. Mối Quan Hệ Ba Người - Chương 80
81. Lam*tinh Thì Được - Chương 81
82. Kích Thích - Chương 82
83. Cơn Khát Du.c Vọng - Chương 83
84. Sự Dụ Dỗ - Chương 84
85. Đêm Không Ngủ - Chương 85
86. Trò Chơi Kích Thích - Chương 86
87. Kích Thích Tột Độ - Chương 87
88. Không Nhịn Được - Chương 88
89. Không Thể Để Ai Biết - Chương 89
90. Hoàn Toàn Xác Định - Chương 90

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chốn Không Người
18. Túng Du.c Quá Độ - Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
18. Túng Du.c Quá Độ - Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...