Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang – Chương 2: Mùa Xuân

Chó Hoang

Tác giả: Nhạ Xuân Tô
Lượt đọc: 556
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Hứa Miên Hoan run rẩy đứng dậy khỏi góc bồn cầu. Cô lau vệt nước mắt ở khóe mắt rồi loạng choạng đi đến chiếc gương sáng bóng trên bồn rửa. Cô nhìn chằm chằm vào cô gái lạc lõng trong gương. Tóc mái dài hơn cả lông mày của cô lốm đốm những sợi tóc trắng khô, đó là do nhóm người Diệp Kiểu đổ hết nửa chai sữa còn lại lên tóc cô.

Đôi mắt to tròn được che một nửa bởi mái tóc mái. Hứa Miên Hoan nhớ lại lúc cô còn rất nhỏ, thời cha mẹ vẫn chưa chia tay, cô đã cùng họ trở về quê. Khi họ hàng nhìn thấy cô, họ luôn khen đôi mắt cô đẹp còn nói mắt cô to và sáng.

Nhưng bây giờ thì sao? Trong đôi mắt từng đắm chìm trong những vì sao kia, không còn dấu vết nào của sự sáng ngời ngày xưa. Chỉ còn lại lỗ hỏng trống rỗng còn sót lại một ít tro tàn của các vì sao. Những ngôi sao ấy đã chết, chết trong nỗi tuyệt vọng ngày này qua ngày khác, chết trong tiếng khóc thầm lặng.

Hứa Miên Hoan không hiểu tại sao lại là mình.

Cô vẫn còn nhớ ngày đầu tiên cô gặp Tống Nịch Ngôn. Lúc đó là mùa đông năm ngoái. Cô vào phòng học số 5 của trường trung học phổ thông Lạc Bắc với tư cách là học sinh chuyển trường. Vào thời điểm đó, Hứa Miên Hoan có nhiều ước mơ ngây thơ và kỳ vọng nực cười về trường trung học tốt nhất thành phố cùng những người bạn chung lớp mà cô chưa từng gặp. Cô được hiệu trưởng mời lên bục để giới thiệu bản thân. Đối mặt với những khuôn mặt xa lạ, cô lo lắng nuốt nước bọt.

Lúc này, khóe mắt cô vô tình lướt qua hàng cây bên cửa sổ. Hơi thở của cô nghẹn lại ở cổ họng ngay tại khóe mắt.

Cô nghi ngờ mình đã nhìn thấy b//ư//ớ//m vào mùa đông.

Thực ra, dùng con b//ư//ớ//m để miêu tả Tống Nịch Ngôn là không phù hợp. Anh ngồi đó, lưng thẳng và tư thế thẳng. Rõ ràng trông anh giống như lớp tuyết dày ba inch được cành thông và cành bách ôm trọn, nhưng anh lại có đôi mắt hoa đào trìu mến. Sự kiêu hãnh của tuyết trắng và vẻ đẹp của hoa đào hiện hữu ở chàng trai trẻ, rồi hòa quyện thành một khí chất vô cùng độc đáo, giống như một bài thơ lạnh lùng được hát lên bằng những từ ngữ hoa mỹ, hay giống như một bông hồng thơm ngát bị nhốt trong nhà tù ánh trăng xa xăm, đủ quyến rũ, nhưng lại không dịu dàng.

Anh giống như một tảng băng mùa xuân.

Hứa Miên Hoan chưa từng thấy người nào đẹp trai đến thế. Cô không thể không liếc nhìn anh nhiều lần. Cô còn tưởng mình đang nhìn trộm, nhưng thực ra lại cực kỳ lộ liễu, bởi vì một cô gái ngồi hàng ghế sau trang điểm nhẹ nhàng nói đùa:

"Chà, học sinh mới kia thích lớp trưởng Tống của chúng ta à? Nếu là cậu, tôi sẽ nhìn thẳng vào cậu. Đừng che giấu. Tôi nhìn còn thấy khó xử đấy."

Bị vạch trần ngay tại chỗ, má của Hứa Miên Hoan lập tức đỏ bừng. Cô không nhịn được lại lén lút liếc nhìn anh lần nữa. Lần này, khuôn mặt đẹp trai kia ngẩng lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa lấp lánh kia. Hứa Miên Hoan không ngờ hành động nhìn trộm của mình lại bị người trong cuộc phát hiện. Cả má cô ửng hồng. Lúc này, đôi mắt đào cong lên, giống như dải ngân hà thức giấc dưới ánh trăng.

Lúc đó, cô mơ hồ nghĩ rằng mình đang được bao bọc trong lớp kén mềm mại của mùa xuân.

Hứa Miên Hoan mở vòi nước, vốc một nắm nước tạt vào khuôn mặt đầy vết sữa của mình. Nhớ lại nhịp tim đập nhẹ khi lần đầu nhìn thấy anh, cô cảm thấy mình thật nực cười. Tống Nịch Ngôn có khuôn mặt đẹp như thần, nhưng tâm hồn ẩn sau vẻ ngoài thanh tú kia thực sự rất bẩn thỉu.

Cô lấy lại bình tĩnh, rửa mặt một lát rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Đường chân trời như một bức tranh đầy màu sắc của hoàng hôn, tô điểm cho ánh sáng cam rực rỡ của chiều tà. Những tia sáng cuối cùng xuyên qua những đám mây, hôn lên hoàng hôn. Khuôn viên trường lúc này rất yên tĩnh. Hứa Miên Hoan đang xách cặp sách, dường như làn gió chiều đã làm cho cái bóng của cô trở nên mỏng hơn. Cô cúi đầu, ngón chân lướt trên nền hoàng hôn loang lổ độc đáo.

Phải làm gì? Tất nhiên Hứa Miên Hoan muốn chuyển trường rồi rời khỏi nơi kinh hoàng này, nhưng làm sao cô có thể giải thích lý do của mình với ông Hứa và bà Từ thế nào? Cô có nên thú nhận là cô đang bị bắt nạt, thú nhận rằng cô bị cô lập, thú nhận rằng cô cô đơn và suy sụp biết bao, thú nhận rằng cô đang phải chịu đựng căn bệnh nghiêm trọng của mình không?

Hứa Miên Hoan không làm được.

Mặc dù lòng kiêu hãnh của cô đã bị tổn thương từ lâu, nhưng tinh thần trẻ thơ vẫn còn tồn tại trong cơ thể đầy sẹo của cô. Hứa Miên Hoan không muốn trở thành chủ đề bàn tán của hàng xóm, cô càng không muốn đối mặt với ánh mắt thương hại của cha mẹ. Đã có rất nhiều người thương hại cô, cô ghét và sợ tình yêu trong sáng sẽ bị ô uế bởi lòng thương hại.

Hứa Miên Hoan cắn khóe môi, làn gió chiều dần tan đi thay vào đó là làn gió đêm thổi tới, một giọng nam rụt rè vang lên:

"Hứa... Miên Hoan?"

Cô bối rối nhìn thấy một chàng trai đeo kính vuông màu đen. Cậu ta mặc bộ đồng phục học sinh mà Hứa Miên Hoan không hề quen thuộc, trên vai đeo một chiếc cặp sách màu đen đơn điệu. Ngũ quan cậu rất đẹp, ánh chiều tà chìm vào gương mặt cậu, đôi mắt phượng đeo gọng kính mạ vàng, ngay lúc ánh mắt chạm phải Hứa Miên Hoan, đôi mắt chàng trai hơi cong lên, mỉm cười nói với cô:

“Bạn học Hứa Miên Hoan, tôi có đôi lời muốn nói với cậu.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Vết Bẩn Của Sữa Bò
Chương 2: Mùa Xuân
Chương 3: Khương Sáp Chi
Chương 4: Điếu Thuốc
Chương 5: Gió Đêm
Chương 6: Theo Kí Ức Nhỏ (hơi H)
Chương 7: Tỉnh Lại ( Hơi H )
Chương 8: Phá Thân (H)
Chương 9: Không Tiếng Động (H)
Chương 10: Quyến rũ
Chương 11: Chủ động ( hơi H )
Chương 12: Giả mù
Chương 13: Cái tát
Chương 14: Nhục mạ
Chương 15: Đùa giỡn (hơi H)
Chương 16: L//i//ế//m láp
Chương 17: Thất sách (H)
Chương 18: Khai tra
Chương 19: Ánh mắt dịu dàng
Chương 20: Theo dõi
Chương 21: Thú bông
Chương 22: Vật trang sức
Chương 23: Khóa kéo
Chương 24: Ngu ngốc
Chương 25: Dây thừng
Chương 26: Ánh Mắt (H)
Chương 27: Sợi dây (H)
Chương 28: Tắm cho
Chương 29: Tường trắng
Chương 30: Vòng cổ (H)
Chương 31: Hành hạ (H)
Chương 32: Mắt kính gọng vàng (H)
Chương 33: Mùa hè
Chương 34: Văn phòng (hơi H)
Chương 35. Góc Tường
Chương 36. Danh Thiếp
Chương 37. Kim Cài Áo
Chương 38. Nhịp Tim
Chương 39. Con Dao
Chương 40. Người Ngồi Cạnh
Chương 41. Mủ Trăng Mục Nát (Ngoại truyện Tống Nịch Ngôn)
Chương 42. Cặp Sách
Chương 43. Phòng Tắm
Chương 44. Phòng Sách
Chương 45. Nội Quy Lớp
Chương 46. Cây Bút Bi
Chương 47. Phòng Ngủ
Chương 48. Bánh Mì
Chương 49. Khung Trò Chuyện
Chương 50. Ly Nước
Chương 51. Cuộc Phiêu Lưu Của Tiểu Hoan
Chương 52. Mũi Dao
Chương 53. Nhật Ký
Chương 54. Yêu Và Hận
Chương 55. Sau Cơn Làm Tình
Chương 56. Một Chút Bình Yên
Chương 57. Kẻ Điên Lộ Diện
Chương 58. Ngón Út
Chương 59. Hôn (H)
Chương 60. Đuôi Tóc
Chương 61. Đường Hầm
Chương 62. Ý Của Tôi Là: "Tại Sao Tôi Lại Yêu Em Đến Thế?"
Chương 63. Nụ Hôn Khép Mắt
Chương 64. Xe Buýt
Chương 65. Đen Trắng
Chương 66. Chó Hoang
Chương 67. Bắn Vào Trong (H)
Chương 68. Sân Khấu
Chương 69. Trạm Xăng
Chương 70. Con dao và Nụ hôn (H)
Chương 71. Miên Hoan
Chương 72. Thuốc Cảm
Chương 73. Đàn Piano
Chương 74. Đời Thường
Chương 75. Tính Toán
Chương 76. Phòng Tắm (H)
Chương 77. Bức Ảnh
Chương 78. Sinh Nhật Vui Vẻ
Chương 79. Bạn Bè và Chó
Chương 80. Cái Bóng
Chương 81. Gân Xanh (H)
Chương 82. Cãi Vã
Chương 83. Ngây Thơ
Chương 84. Chia Tay
Chương 85. Ngón Trỏ
Chương 86. Súc Sinh
Chương 87. Cố Ý
Chương 88. Lộ Lưỡi Dao
Chương 89. Đối Mặt
Chương 90. Cơ Hội
Chương 91. Đóa Hoa Tơ Hồng
Chương 92. Ly Cà Phê
Chương 93. Ngoan Ngoãn
Chương 94. Cửa (H)
Chương 95. Trừng Phạt (H)
Chương 96. Ngũ Cảm (Hơi H)
Chương 97. Nhật ký của Hứa Miên Hoan
Chương 98. Nhật ký của Tống Nịch Ngôn
Chương 99. Chơi cờ Tình Dục (H dài)
Chương 100. Kế Hoạch
Chương 101. Bế Tắc
Chương 102. Thoát Thân
Chương 103. Tác Quái
Chương 104. Trùng Phùng
Chương 105. Tự Làm Thông Minh (H)
Chương 106. Thi Đại Học
Chương 107. Phẫn Nộ
Chương 108. Hồng (H)
Chương 109: Quy Thuận
Chương 110: Tiệc Tùng
Chương 111. Chơi đùa (H)
Chương 112: Âm Mưu
Chương 113: Sân bay
Chương 114: Vui và buồn
Chương 115: Kem
Chương 116: Mệt mỏi
Chương 117. Kiểm soát lần lên đỉnh (H)
Chương 118. Không phải tôi (H)
Chương 119. Tôi là của Tống Nịch Ngôn
Chương 120. Diệp Kiểu
Chương 121. Sám hối
Chương 122. Máu và dao găm
Chương 123. Không đủ
Chương 124. Hoa hồng mất trọng lực (Chương cuối)
Chương 125 Ngoại truyện 1: Bí mật

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang
Chương 2: Mùa Xuân

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Mùa Xuân
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...