Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Từ lúc đến học đường, Triệu Ngọc Nhi cũng bớt bớt tác quai tác quái, Lục Vân
Tích làm hết phận sự thư đồng của mình, ngày ngày trông coi Triệu Ngọc Nhi làm
bài tập về nhà, hai phu phụ Thuỵ Vương rất hài lòng, cũng xem trọng nàng vài
phần, vương phi nói với Triệu Tĩnh An: “Nhìn có vẻ là tiểu thư tri thư đạt lý, nếu
con thật sự thích thì sau đại hôn có thể thu về làm trắc thất.”
Triệu Tĩnh An rất vui mừng, nếu phụ mẫu đã có lời thì hắn cũng không che giấu
nữa, thường xuyên đưa trang sức trân bảo đến Lục gia.
Vòng quý nữ trong kinh làm gì có bí mật, tâm tư của Triệu Tĩnh An dành cho Lục
Vân Tích nhanh chóng lan truyền khắp giới thế gia, cuối cùng truyền đến tai Chu
Văn Quân, người sắp đại hôn với Triệu Tĩnh An.
Chu tiểu thư không phải người biết suy nghĩ, tính tình đỏng đảnh, từ sau khi đính
hôn với Triệu Tĩnh An xong, hắn chưa từng hẹn nàng ra ngoài được lần nào, ngày
lễ tết đều do đích thân Thuỵ vương phi chuẩn bị quà cáp rồi cho người đưa đến
phủ.
Vốn dĩ nàng còn nghĩ dù sao cũng chỉ là liên hôn thôi, không có nhiều tình cảm
cũng bình thường, nhưng Triệu Tĩnh An bày tỏ tình ý quá mức với Lục Vân Tích
như vậy làm nàng đứng ngồi không yên.
Đây không phải là làm nàng xấu hổ sao? Nàng không phản đối phu quân nạp trắc
thất, nhưng bây giờ nàng còn chưa qua cửa mà Triệu Tĩnh An đã bất công như vậy,
sau này ở hậu viện vương phủ nàng còn chỗ dung thân sao?
Chu Văn Quân nghiến răng nghiến lợi, quyết phải ra oai phủ đầu với Lục Vân
Tích!
Mưa dầm kéo dài nhiều ngày, vốn là mưa xuân mà không hiểu sao ngày càng nặng
hạt, lúc Lục Vân Tích bước ra cửa đã hơi muộn, nàng dặn người sai vặt: “Lát nữa
đánh xe đi nhanh chút.”
Cổng thư viện đã ngay trước mắt, bỗng xe lắc lư dữ dội, ngựa hí lên, nàng nắm
chặt thành cửa sổ, sau khi bình ổn thì thò đầu ra hỏi: “Sao vậy?”
Xa phu oan ức nói: “Tiểu thư, cái xe đằng trước cứ lao về phía mình, tiểu nhân đã
lùi lại nhưng họ vẫn cứ phóng đến nên bị tông phải.”
Kẻ đánh xe tông họ là một gã nam nhân cường tráng, hung hăng mắng hai chủ tớ
Lục Vân Tích: “Mắt mù à? Cũng không nhìn xem đây là xe của ai, dám giành
đường với tiểu thư nhà ta, cũng không nhìn lại mình được vài phân lượng!”
"Ngươi —" Người sai vặt Lục gia cố gắng nhịn xuống, đối phương lại càng ngang
ngược, hận không thể xuống đường đánh hắn một trận.
Chu Văn Quân vén rèm xe lên, nhìn sang Lục Vân Tích, cười lạnh, ra vẻ dạy dỗ hạ
nhân: “Người khác không có mắt, ngươi cũng mù sao? Không nhìn ra đây là tiểu
thư Lục gia đại danh đỉnh đỉnh à? Giành đường của ngươi thì sao, đến hôn phu
người khác nàng cũng dám đoạt mà.”
Trên mặt gã xa phu Chu gia lộ vẻ khinh thường: “Tiểu thư dạy phải, sau này tiểu
nhân có thấy sẽ đánh ngựa chạy xa chút, kẻo trên người lại dính phải thứ không ra
gì.”
Hai chủ tớ châm chọc mỉa mai rồi nghênh ngang bỏ đi, tay Lục Vân Tích đang
nắm cửa xe r//u//n r//ẩ//y.
Bị Chu Vân Quân kiếm chuyện nên cuối cùng nàng vẫn đến trễ, nàng cầm ô đi qua
cổng, trong viện đã truyền ra tiếng đọc sách, hôm nay là lớp của Vương phu tử,
người xưa nay rất nghiêm khắc, ghét nhất là học trò đến trễ, phu tử đã nói nếu đến
muộn thì cứ về thẳng nhà đi, đừng ở lại nghe mình giảng bài nữa.
Nàng không dám vào quấy rầy, cầm ô đứng trong sân lắng nghe.
Cơn mưa ngày càng nặng hạt, một tiếng ho nhẹ làm nàng chú ý, nàng cầm ô vòng
sang bên đó.
Là y, tiểu nô lệ mới được Triệu Ngọc Nhi mua!













