Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc

Chiếm Lấy Ánh Trăng

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau vài ngày tuyên d//â//m cuồng loạn, các nữ quyến chỉ còn một hơi thở, lại bị

chuyển đến Giáo Phường Tư.

Mạnh Dụ nhắc Nguyên Tử Triều, hiện đang trong thời kỳ lập quốc, quân đội vẫn

cần kỷ luật nghiêm khắc, nếu nuôi nữ nhân trong quân doanh sẽ làm tướng sĩ sao

nhãng huấn luyện. Nguyên Tử Triều uể oải, trái tim như cành cây bị lung lay sắp

đổ trong sương giá: “Việc nhỏ này đệ cứ quyết định là được rồi, không cần báo cho

Cô.”

"Bệ hạ có tâm sự sao?"

Nguyên Tử Triều không nói gì, ngơ ngẩn nhìn phương xa.

Hiếm khi Mạnh Dụ thấy dáng vẻ này của y, lúc chinh chiến, đao kiếm đ//â//m đến tận

xương vẫn không thấy y mảy may lay động, Mạnh Dụ cẩn thận nhớ lại, hình như

từ đêm Lục Bá Giai đ//â//m đầu vào cột chết, máu bắn khắp Thái An cung, bệ hạ mới

trở nên như vậy.

“Đốt cái này trước mộ Lục ngự sử đi.” Nguyên Tử Triều cầm tờ giấy trên bàn đưa

cho Mạnh Dụ, là “Hịch Nghịch Tặc" do Lục Bá Giai viết, từng câu từng chữ đến

lên án Nguyên Tử Triều cướp nước, dĩ hạ phạm thượng, nhiễu loạn triều cương.

Ngón tay bệ hạ dường như đang run run, Mạnh Dụ nhận mảnh giấy nhét vào n//g//ự//c,

lo lắng hỏi: “Bệ hạ, người không sao chứ ạ?”

Chỉ với một cái chớp mặt, cảm xúc Nguyên Tử Triều kìm nén đã lâu bỗng tuôn

trào, cuối cùng y không nhịn được nữa, họ ra một ngụm máu.

Tay y vẫn nắm chiếc trâm cài mà y v//u//ố//t v//e nâng niu vô số ngày đêm, lúc này trâm

bị dính máu tươi, trông vô cùng thê lương.

"Bệ hạ!" Mạnh Dụ vội chạy đến đỡ y ngồi lên long ỷ rồi vội vã đi gọi ngự y.

Bên tai Nguyên Tử Triều tựa như có tiếng gió gào thét, câu “Nữ nhi ta đã hết" của

Lục Bá Giai cứ lặp đi lặp lại vang vọng trong đầu y lúc này.

"A Dụ —" Nguyên Tử Triều gọi y nhưng hình như không phải nói chuyện với y,

một lúc lâu sao mới cất lời: “Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc.”

Mạnh Dụ mang theo lòng nặng trĩu xuất cung, ánh hoàng hôn dần tắt, nửa đầu trời

đỏ như máu, y dừng bước, sắc trời đã chuyển đen dần, y bỗng nhớ đến bóng dáng

cô độc của Nguyên Tử Triều.

Bỗng nhiên y không muốn quay về phủ tướng quân được hoàng đế ban.

Nhà cao cửa rộng nhưng không có một ngọn đèn nào thắp sáng vì y, phủ đệ xa hoa

nhưng không có ai chờ y quay về, đó phủ tướng quân lạnh lẽo, không phải nhà của

y.

Y cưỡi ngựa, phi thẳng đến Giáo Phường Tư.

Nhờ có thêm nữ quyến của Thuỵ vương phủ nên Giáo Phường Tư làm ăn ngày

càng khởi sắc, không ít kẻ muốn nếm thử tư vị của quý nữ, người nào cũng tiếp

mấy lượt khách, nhưng sương phòng số 2 ở phía Tây thì chưa có ai bước qua cửa.

“Không phải nói là thiếp của Triệu Tĩnh An sao? Sao chúng ta không được vào?”

Mấy kẻ rượu vào lời ra rảnh rỗi tám chuyện: “Không phải đến đây làm kỹ nữ sao,

cũng không phải là người trong cung nữa mà quý giá đến vậy à?”

Bằng hữu bên cạnh thấy tú bà nhiệt tình dẫn Mạnh Dụ vào trong, hạ giọng nói:

“Người ta là người Mạnh tướng quân, vị ngự đệ của bệ hạ, tình nghĩa vào sinh ra

tử khăng khít, ai mà dám động chứ?”

Mọi người lại chặc l//ư//ỡ//i, lại chuyển qua bàn về truyền kỳ của Nguyên Tử Triều.

Nghe thấy có tiếng đẩy cửa, Lục Vân Tích đứng phắt dậy như thỏ nhỏ bị kinh hãi,

nàng chân tay luống cuống đứng ở đầu giường, sau khi thấy rõ mặt Mạnh Dụ mới

thoáng thả lỏng.

Người Mạnh Dụ vương đầy gió tuyết, trong phòng lò than vẫn đang cháy rực, y cởi

áo choàng ra, lại sợ Lục Vân Tích nghĩ y muốn làm bậy nên vội nói: “Ở đây nóng

quá nên ta cởi áo choàng ra, Vân cô nương đừng sợ."

Y treo áo sau cánh cửa, mảnh giấy trong n//g//ự//c bay ra.

Lục Vân Tích thoáng thấy nét chữ quen thuộc, cúi xuống nhặt tờ giấy cầm xem

thử, Mạnh Dụ đi tới, thuận miệng nói: “Lục Bá Giai ở suối vàng mà biết được

không biết có hội hận với lựa chọn của mình không.”

"Ngươi nói cái gì?" Lục Vân Tích như bị sét đánh ngang tai, nắm chặt tờ “Hịch

Nghịch Tặc" làm tờ giấy bị vò lại, “Lục ngự sử... khi nào...”

Lời nói đến miệng nhưng không thể nào thốt ra.

Mạnh Dụ lấy mảnh giấy nhét lại vào túi, “Ông ấy đ//â//m vào cột trong Thái An cung

mà chết. Bệ hạ đã hạ lệnh hậu táng đàng hoàng, hôm nay còn sai ta đốt văn Hịch

này cho ông ấy, đúng là thật nhân hậu.”

Hô hấp dần trở nên khó khăn, Lục Vân Tích tưởng mình sẽ gục xuống và khóc

thành tiếng nhưng cố kìm nén, khi Mạnh Dụ nói đến bệ hạ nhất định sẽ không bỏ

qua cho huynh muội Triệu thì thì nước mắt tuôn trào như vỡ đê.

Nàng không còn nghe rõ y đang nói gì nữa, chỉ biết phụ thân mình bị bức đến nỗi

đ//â//m vào cột mà chết.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiết tử
Chương 2: Vừa có trò hay
Chương 3: Thoát khỏi miệng hổ
Chương 4: Chỉ là súc sinh mà thôi
Chương 5: Thì ra nàng tên Lục Vân Tích
Chương 6: Hình xăm Ký Nô
Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chương 8: Sáng ngộ đạo, tối chết không hối tiếc
Chương 9: Bị bắt cóc
Chương 10: Cách xa Lục tiểu thư chút
Chương 11: Ghen tuông
Chương 12: Ngươi thủ tiết vì ai?
Chương 13: Lẻn vào phòng nàng
Chương 14: Thế tử, đã lâu không gặp
Chương 15: Sung làm quân kỹ
Chương 16: Thà làm ngọc vỡ
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
Chương 18: Ký ức đen tối
Chương 19: Song hỷ lâm môn
Chương 20: Bị tiện nô phá thân
Chương 21: M//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế
Chương 22: Đòi công đạo
Chương 23: Như lục bình trôi
Chương 24: Đại ca ta là Nguyên Tử Triều
Chương 25: Cầu bệ hạ thành toàn
Chương 26: Trả đũa ác nữ
Chương 27: Phải tìm được nàng
Chương 28: Bệ hạ cho mời Lục tiểu thư
Chương 29: Nói, ai c//h//ạ//m v//à//o nàng?
Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chương 31: Là mộng hay thật?
Chương 32: Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?
Chương 33: Ta không thích nàng gọi tên nam nhân khác
Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chương 35: Tử Triều, đừng đi
Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chương 37: Ta muốn nàng chủ động
Chương 38: Cảm xúc rối ren
Chương 39: Lấy bạo trị bạo
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
Chương 41: Vượt qua ngày thứ hai
Chương 42: Tha cho ngươi lần cuối
Chương 43: Đê tiện
Chương 44: Ba ngày không đủ
Chương 45: Ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng
Chương 46: Tán tụng tân đế
Chương 47: Diễn kịch
Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chương 49: Thế trận bế tắc
Chương 50: Trong lòng nàng chỉ có thể có ta
Chương 51: Lá bài của ác nữ
Chương 52: Tù nhân
Chương 53: Nàng thương hại ta đi
Chương 54: Ta điên rồi, nàng hối hận không?
Chương 55: Tiểu súc sinh
Chương 56: Bệ hạ, nằm xuống đi
Chương 57: Nàng là thê tử duy nhất của Nguyên Tử Triều ta
Chương 58: Đích tử Lục gia
Chương 59: Ngọn lửa đè nén
Chương 60: Thơ đề trên diều
Chương 61: Một ngày không gặp
Chương 62: Nghe theo nàng hết
Chương 63: Yêu đương vụng trộm
Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chương 65: Không đánh không quen
Chương 66: Kiểm tra
Chương 67: Tình tựa xiềng xích
Chương 68: Nàng có sợ phải tuẫn táng không?
Chương 69: Gà chó lên trời
Chương 70: Ám chỉ
Chương 71: Ta đến với nàng hoặc nàng đến với ta
Chương 72: Hành vi mờ ám
Chương 73: Làm sao mới có được nàng?
Chương 74: Nguyện chết vì nàng
Chương 75: T//h//u//ố//c m//ê
Chương 76: Phong toả cổng thành
Chương 77: Giao dịch với Triệu Ngọc Nhi
Chương 78: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 79: Đường đến Tây Lâm Quốc
Chương 80: Đêm dài lắm mộng
Chương 81: Nguyên Tử Triều, đừng thua chúng
Chương 82: Gặp lại người quen cũ
Chương 83: Triều đình dậy sóng
Chương 84: Trả Lục Vân Tích cho ta
Chương 85: Tuẫn tình
Chương 86: Sủng phi duy nhất
Chương 87: Giao dịch với hoàng đế Bắc Mạc
Chương 88: Nước mắt nam nhân
Chương 89: Tình nguyện sa vào
Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chương 91: Thử thích ta được không?
Chương 92: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 93: Quân đoạt thê thần
Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chương 95: Vân Tích báo thù
Chương 96: Một người phải chết
Chương 97: Trả nàng tự do
Chương 98: Động tình
Chương 99: Mạo danh
Chương 100: Nói thật
Chương 101: Nguyên Tử Triều, đừng đi
Chương 102: Bắt tay làm hoà
Chương 103: Cùng tiến về phía trước (hoàn chính văn)
Chương 104: Lời hẹn kiếp sau (ngoại truyện)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...