Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chia Tay Sau Tra Công Điên Rồi – Chương 150

Chia Tay Sau Tra Công Điên Rồi

Tác giả: Giang Hoa Tự Hỏa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe Lâm Phi Phồn một câu anh Thanh Dương hai câu anh Thanh Dương, Cố Dư Nhiên rất không cao hứng, nắm chặt lấy tay Lâm Phi Phồn: "Cậu và anh ta rất thân sao?"

Lâm Phi Phồn nhíu mày, không thích ánh mắt hùng hổ dọa người của Cố Dư Nhiên, nhưng vẫn giải thích: "Anh Thanh Dương là bạn của anh tôi."

Hứa Thanh Dương và Lâm Cẩn từng diễn chung một bộ phim thần tượng tiên hiệp, từ đó về sau hai người trở thành bạn tốt.

Hứa Thanh Dương cũng thèm ăn giống như Lê Hi, thường xuyên tới nhà Lâm Cẩn cọ ăn cọ uống, thường xuyên qua lại, Lâm Phi Phồn cũng trở nên thân thiết.

Trong lòng Cố Dư Nhiên vẫn không thoải mái, nói với Hứa Thanh Dương: "Anh có thể ra ngoài rồi."

Hứa Thanh Dương thấy mặt hắn đầy địch ý, lại thấy hắn nắm chặt tay Lâm Phi Phồn, bừng tỉnh nói: "Thì ra hai người là một đôi."

Nói xong lại có chút buồn bực, một đám bạn bè cùng em trai bên người đều yêu đương, chỉ có cậu vẫn là một con cẩu độc thân cô đơn.

Hứa Thanh Dương thở dài, sâu kín nói: "Các cô ấy còn chưa đi xa, tôi ở lại thêm năm phút nữa. Không có việc gì, hai người không cần lo lắng khoe ân ái sẽ k1ch thích đến tôi, tôi đã quen rồi."

Nói xong Hứa Thanh Dương đi đến trước giường bệnh, lấy hai tờ khăn giấy vo thành cục rồi nhét vào lỗ tai, sau đó xoay người, lẳng lặng đối diện với vách tường.

Cố Dư Nhiên mặt tối sầm, nghiến răng nghiến lợi: "Ai quản anh có thể chịu k1ch thích hay không, đừng có ở chỗ này của tôi làm bóng đèn!"

Hứa Thanh Dương mắt điếc tai ngơ, bịt chặt khăn giấy, rung đùi đắc ý rầm rì ca khúc nào đó.

Cố Dư Nhiên vừa muốn xuống giường đuổi người đi, Lâm Phi Phồn lạnh nhạt nhìn hắn một cái.

Cố Dư Nhiên tức khắc thành thật.

Hắn canh thời gian, vừa đúng năm phút, lập tức xua đuổi Hứa Thanh Dương: "Mau đi đi."

Hứa Thanh Dương một lần nữa đội tóc giả lên, sửa sang lại váy dài của mình, gương mặt nộn nộn đáng yêu, thoạt nhìn rất giống con gái.

Đương nhiên, người quen nhìn kĩ một chút vẫn sẽ nhận ra.

Vừa muốn mở cửa, Hứa Thanh Dương đột nhiên nhớ tới một chuyện, quay đầu lại hỏi Lâm Phi Phồn: "Một tháng gần đây anh đang được nghỉ ngơi, nếu không anh viết cho các em một quyển đồng nhân văn tam sinh tam thế nha?"

Những idol khác đều thích viết chữ, vẽ tranh, khiêu vũ hoặc là chơi game. Hứa Thanh Dương lại không giống vậy, cậu thích viết đủ các thể loại đồng nhân văn, còn dùng mấy CP thật ngoài đời để viết.

Đương nhiên, loại sở thích này dù có đánh chết, cậu cũng không dám để fan biết, nếu không người đại diện sẽ bổ đầu cậu mất.

Lâm Phi Phồn biết anh Thanh Dương có sở thích này, bởi vì anh cậu Lâm Cẩn là một ví dụ sống điển hình nhất dưới ngòi bút của Hứa Thanh Dương.

Năm đó Hứa Thanh Dương và Lâm Cẩn xào CP, Hứa Thanh Dương còn tự mình viết ra một câu chuyện tình lâm li bi đát của hai người.

Sau đó bị Thịnh Diễn Chi hù dọa một chút, liền thành thành thật thật viết "chuyện xưa" của Lâm Cẩn và Thịnh Diễn Chi, vì thế cái acc clone Weibo kia của hắn còn tích được mười mấy vạn fan.

"Không cần." Lâm Phi Phồn quyết đoán cự tuyệt "ý tốt" của Hứa Thanh Dương.

Hứa Thanh Dương lộ ra biểu tình tiếc nuối.

Người chân trước vừa đi, sau lưng Cố Dư Nhiên đã bắt Lâm Phi Phồn treo thẻ "Đang nghỉ ngơi, xin đừng quấy rầy" lên cửa.

Hắn ôm Lâm Phi Phồn, dỗ dành nói: "Vừa rồi cậu gọi anh Thanh Dương thuận miệng như vậy, tôi cũng muốn nghe cậu gọi tôi là anh."

Lâm Phi Phồn đẩy hắn: "Tôi còn phải xem tư liệu giáo sư Lý gửi tới."

Cậu lấy điện thoại ra, Cố Dư Nhiên bỗng nhiên duỗi tay đoạt lấy, cười tủm tỉm nói: "Gọi anh, tôi lập tức trả cho cậu."

"Cố Dư Nhiên!" Lâm Phi Phồn có chút tức giận, đôi mắt xinh đẹp hơi hơi trừng hắn.

Cố Dư Nhiên đem điện thoại giấu ở sau lưng, không biết xấu hổ nói: "Gọi anh."

Lâm Phi Phồn nhấp môi, nghiêng người qua muốn lấy lại điện thoại, bị Cố Dư Nhiên bắt lại ôm vào lòng.

Lâm Phi Phồn dựa vào ng.ự.c hắn, loay hoay muốn thoát ra, bị Cố Dư Nhiên giữ chặt lấy eo: "Đừng nhúc nhích, để tôi ôm một lát."

"Vết thương của cậu......"

"Không có việc gì."

Cố Dư Nhiên nhéo nhéo gáy Lâm Phi Phồn, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa ấn, thấp giọng nói: "Chỉ gọi một lần thôi được không? Tôi muốn nghe."

Cổ và tai Lâm Phi Phồn đều rất mẫn cảm, Cố Dư Nhiên cứ sờ sờ nắn nắn, cả người cậu không nhịn được run rẩy.

"Anh Nhiên." Cậu thấp giọng gọi một tiếng.

Hô hấp Cố Dư Nhiên hơi cứng lại, ngay sau đó dùng sức ôm chặt người trong lòng, chậm rãi hôn lên từng bộ phận trên mặt Lâm Phi Phồn.

Lâm Phi Phồn ngẩng đầu, cùng hắn hôn môi, môi lưỡi nhão nhão dính dính vào nhau.

"Gọi thêm lần nữa...... Tôi còn muốn nghe, lần cuối cùng thôi." Cố Dư Nhiên rất kích động, hơi thở thô nặng, tựa hồ đang cực lực áp chế gì đó.

Lâm Phi Phồn nhấp môi, gương mặt thanh lãnh, nhưng hai lỗ tai lại hồng hồng, cổ cũng lộ ra màu đỏ ửng nhàn nhạt.

Bộ dáng này thu vào mắt Cố Dư Nhiên giống như mỹ vị ngon miệng, làm hắn ngo ngoe rục rịch.

"Cậu thật đẹp." Cố Dư Nhiên lẩm bẩm tự nói, lại lần nữa hôn lên môi Lâm Phi Phồn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chia Tay Sau Tra Công Điên Rồi
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...