Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU – Chương 7

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Mở đầu bằng tiếng click điện thoại sắc lạnh. Âm thanh môi trường: Tiếng chuông báo hiệu hết giờ thư viện. Không khí căng thẳng, tĩnh lặng.)

Hầm Sách Lãng Quên. 19:45.

Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin chiếu vào gương mặt Lâm Kiệt, lộ rõ sự kiên nhẫn đã bị phá vỡ bởi cơn giận dữ.

"Họ nghĩ họ đang chơi trò gì?" Lâm Kiệt nghiến răng. Bức ảnh chụp cận cảnh chúng tôi ôm nhau ở cầu thang thoát hiểm đã được gửi từ một số điện thoại lạ, nhưng chúng tôi biết rõ nguồn gốc của nó.

"Đó không phải là bố anh," tôi nói, tay tôi nắm chặt. "Bố anh sẽ dùng luật sư hoặc hiệu trưởng. Đây là phong cách của một người muốn gây áp lực cá nhân. Tô Tuyết."

"Dù là ai, họ đã vượt qua đường biên của tôi," Lâm Kiệt đứng dậy, bước đi bước lại trong không gian hẹp giữa các kệ sách. "Tôi không sợ bị trừng phạt, nhưng tôi không chấp nhận em bị cuốn vào."

"Anh đang nói gì vậy?"

"Hạ Nguyệt, tôi có một kế hoạch. Một kế hoạch không hoàn hảo, nhưng là cách duy nhất để bảo vệ em khỏi vũng bùn này," Lâm Kiệt quay lại, ánh mắt cậu ta đã trở lại sự sắc lạnh của một thiên tài toán học đang giải bài toán khó nhất đời mình. "Tôi sẽ công khai mọi thứ."

Tôi sững sờ. "Công khai? Anh điên rồi. Danh tiếng, tương lai của anh..."

"Nếu họ muốn dùng danh tiếng để thao túng tôi, tôi sẽ tước bỏ giá trị của nó. Khi một vật không còn giá trị, nó sẽ không thể bị dùng làm công cụ để đe dọa."

(Âm thanh môi trường: Tiếng bàn tán xôn xao. Không khí căng thẳng tại lớp học.)

Sáng hôm sau. Giờ học đầu tiên.

Lâm Kiệt không xuất hiện. Thay vào đó, một tờ giấy A4 được dán trang trọng lên bảng thông báo của lớp. Chữ viết tay sắc sảo, đẹp đẽ, là chữ của Lâm Kiệt.

Nội dung:

"Thông Báo Tạm Thời Của Học Sinh Lâm Kiệt"

"Tôi, Lâm Kiệt, xin xác nhận mối quan hệ cá nhân đặc biệt với học sinh Hạ Nguyệt. Chúng tôi thừa nhận việc rời khỏi trường vào chiều Thứ Sáu là hành vi vi phạm nội quy, và tôi chấp nhận mọi hình phạt từ phía nhà trường. Sự việc này không liên quan đến bất kỳ sự phân tâm học thuật nào. Thực tế, Hạ Nguyệt đã trở thành Đồng Tác Giả trong công trình nghiên cứu 'Tối Ưu Hóa Thuật Toán Rủi Ro Trong Môi Trường Biến Đổi' của tôi, và chúng tôi cần làm việc ngoài giờ. Tôi sẽ tạm thời nghỉ học ba ngày để hoàn thành công trình này. Mọi hành vi can thiệp hoặc đe dọa đến công việc và cuộc sống cá nhân của Hạ Nguyệt sẽ được coi là hành vi gây hại đến đồng tác giả của tôi, và tôi sẽ sử dụng toàn bộ năng lực pháp lý từ gia đình để bảo vệ cô ấy. Lâm Kiệt, Số 1 Học viện Ánh Sao."

(Tiếng hệ thống: Sóng gió đã bùng nổ! Kế hoạch công khai của Lâm Kiệt đã thành công, biến mối quan hệ của họ thành một Liên minh Học thuật Bất khả xâm phạm.)

Cả lớp học bùng nổ sự xôn xao. Lâm Kiệt đã biến chuyện tình cảm thành một tuyên bố bảo vệ hợp pháp. Bằng cách kéo tôi vào danh tiếng học thuật của mình (Đồng Tác Giả), cậu ta đã nâng tôi lên một tầm cao mới, khiến việc "đụng chạm" đến tôi trở nên vô cùng khó khăn.

(Âm thanh môi trường: Tiếng kẹt cửa phòng Giáo viên Chủ nhiệm. Không khí lạnh lẽo và trang nghiêm.)

Tiết cuối cùng.

Lâm Kiệt đã biến mất, nhưng Tô Tuyết thì không. Cô ta bị gọi lên văn phòng cùng tôi.

"Hạ Nguyệt, em hãy nói sự thật. Lâm Kiệt có ép buộc em làm Đồng Tác Giả không? Công trình đó... có thật không?" Giáo viên chủ nhiệm lo lắng hỏi.

Tôi nở một nụ cười lạnh lùng, tự tin. Tôi biết tôi đang đứng trên con tàu chiến Lâm Kiệt đã tạo ra cho tôi.

"Thưa thầy, công trình là có thật. Lâm Kiệt là một thiên tài, nhưng anh ấy cần một kẻ phá vỡ đường biên như em để tìm ra những lỗ hổng trong logic của anh ấy," tôi trả lời. "Việc anh Kiệt công khai không phải là sự cố, mà là một chiến lược để ngăn chặn các yếu tố gây mất tập trung, đặc biệt là Tô Tuyết."

Tô Tuyết, ngồi đối diện tôi, mặt cô ta trắng bệch vì giận dữ.

"Hạ Nguyệt! Cô đang vu khống tôi!" Tô Tuyết gào lên, phá vỡ vỏ bọc hiền lành.

"Vu khống sao?" Tôi lấy điện thoại ra, chiếu bức ảnh Lâm Kiệt nhận được lên bàn. "Đây là bức ảnh được gửi tới Lâm Kiệt đêm qua. Cô có nhận ra chiếc nhẫn vàng trên ngón tay của người chụp ảnh không, Tô Tuyết? Nó là chiếc nhẫn kỷ niệm của Câu lạc bộ Nhiếp ảnh, mà cô là chủ tịch danh dự."

"Không... đó là trùng hợp!"

"Trùng hợp?" Tôi cười khẩy. "Tôi đã chạy bức ảnh này qua phần mềm phân tích ánh sáng. Bức ảnh được chụp từ tầng 4, hành lang phía Tây. Chỉ có một người có thể vào được khu vực đó mà không bị bảo vệ hỏi, đó là Đội trưởng Đội Lễ tân đang phụ trách công tác chuẩn bị cho Lễ hội Mùa xuân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tô Tuyết chính là Đội trưởng Đội Lễ tân.

"Cô đã dùng quyền hạn của mình, lẻn vào khu vực cấm để chụp ảnh lén lút bạn học. Cô không phải là người gửi tin nhắn, mà là người cung cấp hình ảnh cho người khác," tôi kết luận. "Hành vi này gọi là Cố Tình Gây Tổn Hại Danh Dự, và nó nằm trong Quy tắc Pháp lý mà gia đình Lâm Kiệt hoàn toàn có thể khởi kiện."

Tô Tuyết hoàn toàn sụp đổ. Cô ta không ngờ tôi lại có thể sử dụng trí tuệ của mình để truy vết cô ta một cách nhanh chóng và chi tiết đến vậy. Tôi không cần phải làm bài tập, nhưng tôi có thể sử dụng kỹ năng tư duy phản biện và suy luận logic để vạch trần kẻ thù.

(Âm thanh môi trường: Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Không khí dịu lại.)

Cuộc chiến kết thúc nhanh chóng. Tô Tuyết bị đình chỉ công tác Lễ tân, và lời đe dọa của cô ta/gia đình Lâm Kiệt bị dập tắt.

Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng, đọc cuốn sách Lâm Kiệt tặng.

Reng! Reng! Điện thoại tôi rung lên.

"Alo?"

"Em đang đọc đến đâu rồi, Đồng Tác Giả?" Giọng Lâm Kiệt vang lên, đầy vui vẻ.

"Đến đoạn Nietzsche nói về 'Ý Chí Quyền Lực'," tôi đáp, mỉm cười. "Anh đã thắng. Kế hoạch này thật liều lĩnh, nhưng hiệu quả. Anh đang ở đâu?"

"Tôi đang ở nơi an toàn nhất. Đường biên của tôi."

Giọng Lâm Kiệt đột ngột trầm xuống. "Nguyệt, bố tôi đã gọi điện. Ông ấy không bị thuyết phục bởi chuyện Đồng Tác Giả. Ông ấy đã ra tối hậu thư: Nếu tôi không tham gia lớp học chuyên sâu về Luật quốc tế trong ba ngày tới ở Geneva, ông ấy sẽ cắt mọi tài trợ và tước quyền thừa kế."

"Vậy anh đi đi," tôi nói, lòng tôi nặng trĩu. "Anh không thể hy sinh tương lai của mình vì tôi."

"Không, Nguyệt. Tôi sẽ không đi." Lâm Kiệt quả quyết. "Tôi đã nói rồi, tôi không muốn trở thành công cụ. Tôi muốn tự do. Tôi đã quyết định sử dụng ba ngày này để tìm kiếm một con đường khác."

"Con đường nào?"

"Tôi đang ở trụ sở chính của Quỹ Học bổng Bất Tuân Phục (Defiance Fund)," Lâm Kiệt giải thích. "Đây là một quỹ bí mật được thành lập bởi những thiên tài không muốn bị kiểm soát bởi gia tộc và tiền bạc. Tôi đã được mời vào từ lâu, nhưng tôi đã từ chối. Bây giờ, tôi cần nó để bảo vệ em, và để tự do."

"Quỹ đó muốn gì ở anh?"

"Họ muốn tôi tham gia một dự án nghiên cứu mật trong vòng một năm, ngay sau khi tốt nghiệp. Đây là dự án có mức độ bảo mật cao và rất nguy hiểm. Nếu tôi chấp nhận, họ sẽ cấp cho tôi một tấm lá chắn vô song, và tài trợ vô điều kiện cho cả tôi và... em. Bố tôi sẽ không thể chạm vào chúng ta."

"Nguy hiểm?" Tim tôi co thắt lại. "Nguy hiểm thế nào?"

Lâm Kiệt im lặng một lát, như đang cân nhắc. "Họ nói nó liên quan đến Công nghệ Lập trình Tiềm thức - một nghiên cứu mà họ tin rằng có thể tạo ra những 'kẻ hoàn hảo' theo ý muốn. Rất nhiều người đã thất bại. Và đó là lý do bố tôi sợ tôi tham gia."

"Lâm Kiệt, anh không được tham gia!" Tôi hốt hoảng.

"Nguyệt, đó là Đường Biên Đơn Phương của tôi," cậu ta dịu dàng nói. "Tôi không chấp nhận em phải lùi bước. Tôi sẽ đi một mình, sau đó quay lại. Em hãy đợi tôi. Em phải hứa với tôi, em sẽ dùng ba ngày này để hoàn thành công trình của chúng ta, và vượt qua vị trí 51."

"Lâm Kiệt..."

"Hứa đi, Hạ Nguyệt. Nếu tôi trở về, tôi muốn thấy em đứng ở vị trí mà em xứng đáng. Đó là sự bảo vệ duy nhất mà em có thể dành cho tôi lúc này."

Tôi c.ắ.n môi, nước mắt chực trào ra. Tôi biết cậu ta đang tự đặt mình vào nguy hiểm vì tôi.

"Tôi hứa. Tôi sẽ đợi anh. Và tôi sẽ phá vỡ mọi giới hạn," tôi đáp, giọng tôi nghẹn lại.

"Tốt. Tôi yêu em, Hạ Nguyệt," cậu ta thì thầm, giọng cậu ta đầy kiên định.

Tút... Tút...

Điện thoại cúp. Cậu ta đã đi. Cậu ta đã tự đẩy mình vào một cuộc chiến sinh tử để tạo ra một tương lai tự do cho cả hai.

(Tiếng hệ thống: Cảm xúc: Hy sinh, Quyết tâm. Hệ thống Báo động Nguy hiểm đã được kích hoạt. Định mệnh bi kịch đang bắt đầu.)

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...