Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui! – Chương 30

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sầm Xuyên mặt không biểu cảm mà đứng dậy.

Theo động tác của anh, vang lên tiếng chuông khẽ khàng.

Hứa Trì trợn mắt, ánh nhìn lập tức chuyển sang Sầm Xuyên.

Tôi cố sức gỡ tay Chu Dạng ra, vội vàng lùi lại hai bước.

Lê Thanh ung dung đứng dậy, chắn tôi ra phía sau.

“Để tôi.”

Cô ấy vốn quen xử lý kiểu đàn ông điên cuồng thế này.

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Lê Thanh giơ cao tay, dứt khoát tát Chu Dạng một cái.

Chu Dạng ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.

Trên gương mặt tuấn tú hằn rõ vết đỏ rát bỏng.

Lê Thanh kéo anh ta đi.

Phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tôi, Sầm Xuyên và Hứa Trì.

Hứa Trì trợn to mắt, run run đưa tay chỉ vào Sầm Xuyên:

“Cậu… cậu đeo chuông?”

Sầm Xuyên xoay người lại, ngón tay thẳng thắn kéo lệch nửa cổ áo, để lộ chiếc choker ren đen bên trong. Khóe môi anh cong lên, ánh mắt khóa chặt đối phương.

“Quà sinh nhật của tôi, có đẹp không?” Giọng điệu vừa như khoe khoang, vừa phảng phất hờn giận.

Làn da trắng lạnh trên cổ bị lớp ren đen siết chặt, khiến chàng trai vốn lạnh lùng lại mang thêm vài phần tà mị, mê hoặc.

Tôi khẽ khoác tay lên cánh tay Sầm Xuyên, giọng mệt mỏi:

“Đi thôi.”

Hứa Trì lặng người, nói không thành lời.

Sầm Xuyên lái xe đưa tôi về nhà.

Tôi dựa vào cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn anh, khóe môi hơi cong:

“Xin lỗi, đã làm hỏng sinh nhật của anh. Để em tìm cơ hội bù lại nhé?”

Sầm Xuyên cúi đầu, khẽ nhếch môi, giọng ôn hòa:

“Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật tôi mà.”

Trong căn phòng chỉ còn lại ánh đèn sàn mờ nhạt, chúng tôi điên cuồng hôn nhau trên giường.

Ngoài cửa sổ, vầng trăng dần lẩn vào mây. Tôi ngả người chìm xuống lớp chăn mềm, bên tai là tiếng chuông nhỏ khẽ rung.

Đầu ngón tay tôi không kìm được mà bấu chặt mép ga giường.

Sầm Xuyên chậm rãi phủ xuống, đôi mắt long lanh, chứa chan tình ý.

“Nhan Nhan, em thích anh không?”

Tôi nhìn anh, yếu ớt áp bàn tay lên gương mặt, giọng khàn khàn:

“Bàn tay anh đang đặt trên tim em… không cảm nhận được sao?”

Sầm Xuyên khép mắt, dùng chóp mũi cọ vào bàn tay tôi.

“Anh muốn nghe em nói.”

Tôi chống người, ghé sát tai anh, giọng ám muội:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Thế thì… em thích anh.”

Sầm Xuyên thoáng khựng lại.

Tôi hơi ngẩng cằm, ánh mắt lười nhác mà quyến rũ, mái tóc dài trượt khỏi vai ra phía sau.

“Có phải… từ cái ngày ở Berlin, anh đã muốn leo lên giường em rồi?”

Tôi nhấc gối gối khẽ cọ vào hông anh, giọng cuối câu mang theo ý trêu chọc đầy dụ dỗ.

Sầm Xuyên chậm rãi mở mắt, bất ngờ đè ngược tôi xuống, thân thể áp sát, yết hầu trượt mạnh, lại vang lên tiếng chuông khẽ khàng khiến lòng người ngứa ngáy.

“Anh luôn nghĩ về em mà, chị nhạc sĩ.” Giọng anh khàn kéo dài, chui thẳng vào tim tôi, cuộn lên từng cơn sóng dữ.

Trái tim tôi chấn động dữ dội.

Như một lời nói hẹn ước lâu ngày, ngữ điệu bình thản nhưng chất chứa nỗi đau cùng sự quyến luyến khó giải.

Tôi cảm nhận được nỗi đau của anh.

Nỗi đau ấy ký sinh trong cơ thể Sầm Xuyên, bao năm qua cuối cùng truyền đến tôi.

Từng giọt nước mắt rơi trên da thịt, mang đến hơi lạnh ẩm ướt.

Lồng n.g.ự.c tôi đầy ắp thứ cảm xúc không tên, nghẹn ngào đến khó thở.

Tôi nhắm mắt lại.

Khi thì là Berlin, khi thì là tiệm đàn, khi thì con phố ngầm.

Trong từng khoảng trống ký ức vốn không có anh, tôi đều lấp đầy hình bóng Sầm Xuyên.

Anh siết chặt tôi, vừa hôn vừa lật người đổi thế.

Vị trí đảo ngược.

Đôi mắt đẫm lệ mờ nhòe, Sầm Xuyên khàn giọng:

“Chị… ngủ với em đi.”

Tôi từng nói, tôi không bao giờ chơi đùa với người có thật lòng.

Nên cho dù Chu Dạng có điên loạn thế nào, tôi cũng chưa từng đáp lại.

Nhưng bây giờ, người trước mặt lại là Sầm Xuyên.

Tôi khẽ cử động, định đứng dậy.

Sầm Xuyên nôn nóng giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi:

“Đừng đi.”

Tôi thở dài, quay đầu nhìn anh, bất lực:

Vịt Bay Lạc Bầy

“Lấy bao đi.”

Sầm Xuyên vẫn không buông, như sợ tôi gạt anh.

Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng lười nhác mà khơi gợi:

“Sao? Còn muốn không dùng à?”

Đôi tai anh đỏ bừng, chậm rãi buông tay.

Tôi xuống giường.

Khi bước ra khỏi phòng, phía sau vang lên một giọng nói thấp trầm:

“XL.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...