CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ – Chương 11
CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ
11
Ta cứ ngỡ những tâm tư nhỏ nhặt của mình che giấu rất khéo.
Ta cứ tưởng chỉ cần không nhắc tới, thì sẽ chẳng ai còn nhớ đêm ấy trong ngục t.ử tù.
Kết quả là, cả một nhà, người duy nhất không nhớ lại chính là Khương Tuế Tuế.
Lão thái quân giải thích với Tuế Tuế rằng Khương Trục Dã từng là nam nhân của ta, lập tức Khương Tuế Tuế trợn tròn mắt, gọi hắn một tiếng “tỷ phu”.
Ta đỏ bừng cả mặt.
Nhưng lão thái quân dẫu có thiên vị Khương Trục Dã, đến cuối cùng vẫn khuyên ta:
“Cẩm Tước, con hãy suy nghĩ cho kỹ con đường về sau. Chúng ta mấy người đều tự có lối đi, đừng vì chúng ta mà lỡ dở đời mình.”
Ý bà, ta hiểu.
Chỉ cần Quốc Công phủ còn một ngày chưa được minh oan, thì bọn họ vẫn như bèo trôi không rễ, đến cả tên thật cũng không thể đường đường chính chính nhắc tới dưới ánh mặt trời.
Huống hồ, nhà Mã cử nhân nhân khẩu đơn giản, không có họ hàng phức tạp. Trưởng bối chỉ còn một người mẹ đã tái giá, quan hệ đã xa.
Gả sang đó liền là chủ mẫu sẵn có, không cần hầu hạ cha mẹ chồng, cũng chẳng phải xoay xở với chị em dâu, đóng cửa lại mà hưởng phúc là được.
Ta trầm mặc rất lâu.
Rồi không chắc chắn lắm, mở miệng hỏi:
“Nếu Khương Trục Dã chịu ở rể nhà ta, thì chúng ta có phải là một gia đình thực sự rồi không?”
Lão thái quân trố mắt nhìn.
Vừa nói xong, ta đã thấy hối hận.
Mở miệng liền đòi cháu trai của người khác, quả thực có hơi đường đột.
Vì thế ta hoảng hốt buông lại một câu:
“Các người… các người bàn bạc xong rồi hãy trả lời ta…”
Rồi vội vã bước ra ngoài.
12
Ta ở lại phường thêu trên phố Trường Bình một đêm.
Ta cùng chủ phường uống đến say mèm, mãi tới lúc mặt trời lên quá ngọn tre mới chỉnh lại được tâm trạng mà quay về.
Cũng chẳng biết tối qua say rượu ta đã nói bừa những gì, lúc chia tay, chủ phường vỗ vai ta đầy thấm thía:
“Ngươi chỉ là phạm phải sai lầm mà nữ nhân nào cũng sẽ phạm, về nhà dỗ dành cho khéo là ổn thôi.”
Ta nhớ lại thần sắc nhẫn nhịn của Khương Trục Dã trong ngục t.ử tù năm ấy, trong lòng chỉ biết thở dài.
Nếu chỉ dỗ dành mà xong được, thì ta cần gì phải sống trong lo sợ từng ngày thế này?
Ai cũng muốn làm quân tử, còn Cẩm Tước ta là tiểu nhân chính hiệu.
Ban đầu chỉ định chiếm tiện nghi của Khương Trục Dã một đêm, nào ngờ lòng tham ngày càng lớn, lại nảy sinh ý nghĩ muốn ở bên hắn.
Con đường về nhà rõ ràng chỉ có ba con phố, vậy mà ta lại đi như thể băng rừng vượt núi.
Ngồi chờ lão bá ở quầy kẹo hồ lô nấu đường, ta bỗng thấy hối hận đôi chút.
Cớ gì lại bốc đồng đến thế.
Cứ sống như bây giờ chẳng phải rất tốt sao?
Đều tại Khương Trục Dã, nhất định phải chọc thủng lớp giấy cửa sổ ấy, khiến vọng niệm của ta không sao né tránh được.
……
Thôi vậy, trách hắn làm gì.
Nhà tan cửa nát, còn bị chính tiểu nha hoàn năm xưa nhớ thương, cũng thật đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Ta chỉnh lại tâm trạng, xách đầy tay đồ đạc đi về ngõ Thanh Thạch.
Tới cây cầu đầu ngõ, ta nhìn thấy một bóng người.
Mã cử nhân đứng trên cầu, thân hình mảnh khảnh, như thể một cơn gió cũng có thể thổi hắn rơi xuống.
“Mã lang quân?”
Thấy là ta, hắn vội vàng bước tới.
“Cẩm Tước cô nương, vừa rồi ta tới nhà tìm cô, nhưng người nhà cô không chịu nói cô đi đâu, nên ta chỉ có thể đứng đây chờ cô trở về.”
Chưa để ta mở miệng, hắn đã vội nói:
“Hôm qua về nhà ta suy nghĩ rất lâu, vẫn thấy không cam lòng.
“Có phải người nhà cô không thích ta không? Giờ chỉ có hai chúng ta, ta muốn nghe lời thật lòng của cô. Ta không phải lấy ơn ép báo, chỉ là muốn cô biết, ta có thể bảo vệ cô.”
Ta bất lực nói:
“Hôm qua chẳng phải đã nói rõ rồi sao, lang quân. Cẩm Tước ta có thể trả ơn bằng cách khác, nhưng lấy thân báo đáp thì thật sự không được.”
Mã cử nhân cúi đầu, nhìn chằm chằm vào ta.
“Có phải vì người đàn ông trong nhà cô? Hắn không giống huynh trưởng của cô, trước đây ở ngõ Thanh Thạch cũng chưa từng thấy người này, rốt cuộc hắn là ai?”
Câu hỏi ấy khiến ta ngơ ngác.
Người nhà họ Trương nói Khương Trục Dã là “đại nhân vật”, vậy mà Mã cử nhân – thầy dạy của nhà họ Trương – lại chưa từng gặp hắn?
Dù sao đi nữa, ta thấy Mã cử nhân quản quá rộng rồi.
Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt dò xét của hắn, nghiêm túc nói:
“Hắn là người trong lòng ta.”
Mã cử nhân sững lại, khẽ nhíu mày, dường như không tin.
“Ta chưa từng nghe nói chuyện này…”
“Nếu huynh nhất định cần một lý do,” ta cắt lời hắn, “thì đây chính là lý do.”
Nhưng ta không ngờ câu nói ấy lại chọc giận Mã cử nhân.
Hoặc nói đúng hơn, hắn mượn cớ này để phát tác.
Bình thường hắn luôn mang nụ cười, giờ khóe miệng trễ xuống, gương mặt vô cảm trông chẳng khác gì một con quỷ nam.
“Cẩm Tước, cô thật sự đã nghĩ kỹ chưa?”
“Ừm, xin lỗi.”
“Cô thật sự muốn theo một kẻ đào ngục?”
……
Đồng t.ử ta co rút mạnh, tiếng người xung quanh, tiếng gió, như đồng loạt rút xa, trong đầu chỉ còn lại một tiếng ù ù chấn động.
Ta gần như phải ép câu hỏi ấy từ cổ họng ra:
“Sao huynh biết?”
Mã cử nhân dường như lần đầu uy h.i.ế.p người khác, giọng hắn có phần yếu đi:
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Cô biết rồi đấy, ta rất quan tâm đến mọi chuyện ở kinh thành. Tiết Thanh Minh vừa rồi chuyện Quốc Công phủ làm ầm ĩ lớn như vậy, ta từng xem qua chân dung truy nã người đó. Hôm qua vừa thấy hắn, ta đã thấy quen mắt, sau đó liền tới nha môn châu…”
Nghe xong ta suýt thì ngất xỉu.
Ta căng thẳng đến mức gần như mất tiếng:
“Ngươi đi tố cáo hắn rồi?”
“Ta chỉ đi tra chân dung thôi.” Mã cử nhân vội giải thích, rồi dò hỏi: “Trước kia, cô từng là nha hoàn của Quốc Công phủ sao? Vậy lão phu nhân và tiểu muội trong nhà…”
“Đủ rồi.” Giọng ta run lên không kìm được.
--------------------------------------------------













