Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 91

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Tạ Phong từ từ mở cửa sổ kính đi vào bên trong. Từng nhịp chậm rãi không dám thở mạnh sợ cô sẽ giật mình tỉnh dậy. Rón rén đi lại bên giường, nằm xuống cạnh cô. Tay hoa tâm vén chăn đắp lên người, tay kia gối đầu cho cô.

Cô thì đang chìm vào giấc ngủ sâu nhất thời lật người, mặt đối mặt anh. Tay chân cô ôm chặt anh như ôm một cái gối bự vậy. Cả người anh bất động, ánh mắt thăm dò động tĩnh của cô. Biết cô vẫn còn đang ngủ anh mới thở phào vòng tay qua ôm cô.

Đêm nay anh chỉ muốn ôm cô ngủ nhưng dường như hơi khó đối với anh khi chân cô cứ cạ cạ vào "cậu bé" của anh cộng thêm váy ngủ mỏng tanh khiến hai trái đào cô lộ ra ngoài. Ánh mắt anh đục ngầu nhìn chằm chằm vào đ* g* b*ng đang phập phồng, yết hầu chuyển động lên xuống từng nhịp. Anh nuốt nước bọt cố kìm nén d*c v*ng đến cực hạn, nhưng nào ngờ cô lại chuyển động nằm đè lên người anh. Cây gậy nam tính của anh vừa hay đụng phải n* t* m*t của cô xuyên qua lớp quần mỏng.

Chết tiệt!

Anh chửi thầm trong đầu. Tuy đang ở phòng máy lạnh nhưng cả người anh đã nóng bừng như lửa đốt. Anh chậm rãi nhấc người cô ra, lập tức đi vào nhà phòng tắm.

Trong phòng tắm, anh xả một bồn nước lạnh ngâm mình vào trong một lúc lâu nhưng vẫn không hạ hoả, lại xả thêm một bồn nước lạnh nữa đến khi "cậu bé" của anh không còn c*ng c*ng nữa anh mới ra khỏi phòng tắm.

Anh vừa mở cửa thì bước chân đột nhiên khựng lại. Căn phòng trống không, người con gái nằm trên giường đã biến mất. Cảm thấy có gì đó không ổn, anh vừa cảnh giác vừa chầm chậm đi ra khỏi phòng tắm.

Tai anh dựt dựt nghe được có tiếng động nhỏ ở sau cánh cửa, môi anh khẽ nhếch lên quỷ dị. Anh giả vờ như không biết gì đi lại bên giường. Một cây gậy theo sau anh nhắm vào sau gáy mà đánh tới. Anh đã kịp thời né tránh, một tay chụp gậy, tay kia ôm chủ nhân của chiếc gậy vào lòng.

"Ăn trộm hả mạy!? Cứu! Cứu!"

Cô dẫy dụa trong lòng, vẫn không biết người đó là anh. Hoảng sợ hai tay vung loạn xạ, đấm trúng vào ngực có khi vào mặt anh.

"Em đánh xong chưa?" Anh bị cô cho ăn mấy đấm vào mặt, có hơi bực tức khó chịu nhưng vẫn để im cho cô đánh.

"Giọng nói này... Lâm Tạ Phong!" Cô kinh ngạc lập tức đẩy anh ra.

"Phải! Anh nè... Em đánh đau thật đấy!" Anh đưa mu bàn tay xoa xoa hai bên má in hằn năm ngón.

"Anh... Ai cho anh vào đây? Tôi nhớ khoá cửa rồi mà, sao anh vào được?" Khuôn mặt cô nhăn nhó.

Thật khiếp vía mà! Làm cô tưởng là ăn trộm!

"Hì... Anh leo cửa sổ vào..." Anh đưa tay gãi gãi đầu ngượng ngùng.

"Vui nhỉ? Giờ anh ra khỏi phòng đi!" Cô dùng sức đẩy anh ra khỏi phòng từ phía sau. Tới gần cửa thì anh lại quay sang bế cô lên, cả cơ thể bị nhấc lên không trung cô sợ hãi la lên một tiếng, theo bản năng hai tay ôm chặt cổ anh.

"Này làm gì đấy? Bỏ tôi xuống!" Cô đấm liên hồi vào vai anh, hai chân giãy đành đạch.

"Không! Anh không bỏ!" Anh lì lợm chịu đau vẫn bế cô trên tay.

"Này bỏ xuống... Bỏ."

Cô dùng lực cắn một phát mạnh vào vai anh đến ứa máu, trên vai in rõ hai hàm răng. Anh nhíu mày đau đớn nhưng không có vẻ gì là tức giận với cô:

"Em cắn anh chảy máu rồi, cơ thể đẹp sau này để lại sẹo sao em ăn ngon được." Trong câu nói của anh có ý trách móc nhưng cũng đầy nhu tình ám muội.

"Anh... b*n th*! Thả tôi xuống... Anh hai! Anh hai có b*n th* vào phòng em!"

"Này em đừng la lên, đánh thức mọi người bây giờ." Anh dùng bàn tay bịt miệng cô lại, nhưng cô đâu vừa cô cắn tay anh một cái đến khi anh đau quá buông miệng cô ra. Cô gông cổ hét lên thêm lần nữa:

"Anh hai ơi! Cứu em... b*n th*..."

"Em..." Anh chỉ còn cách dùng môi khoá miệng cô lại để cô không hét lên nữa.

Rầm!!!

Lúc này, cửa phòng cô bị đạp văng.

"Có chuyện... gì?"

Lợi Tư Vũ đứng ở ngoài, ánh mắt sốt sắng. Trên tay cầm một khẩu súng, nhìn thấy một màn trước mắt nhất thời không biết nói gì hơn ngoài im lặng.

"Xin lỗi! Đã làm phiền!"

"Anh hai... Cứu em..." Cô thừa cơ cắn vào môi anh, anh giật mình mà thả cô ra.

"Cứu cái gì em gái! Tưởng ai chứ Lâm Tạ Phong thì... Dù sao em với anh ta cũng có con với nhau rồi xấu hổ gì chuyện này nữa... Chúc hai người vui vẻ... Anh về phòng nha."

"Này anh ơi... Đừng đi." Cô với tay trong vô vọng.

Lợi Tư Vũ cười tà mị, anh nháy mắt với Lâm Tạ Phong rồi từ từ khép cửa lại, còn để lại cho cô một câu xanh rờn muốn đấm cho một phát:

"Từ từ tận hưởng!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...