Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 83

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Tạ Phong cùng đám đàn em đi thang máy lên tầng hai tám. Bọn họ không kịp để thư ký thông báo liền đi thẳng vào phòng Tổng giám đốc.

"Đằng Minh!" Anh đi vào phòng, ung dung ngồi trên chiếc ghế sofa.

Đằng Minh nhìn thấy anh, anh ta vô c*̀ng ngạc nhiên, trên tay là tập tài liệu c*̃ng rơi xuống bàn. Ánh mắt đầy căm hận, giọng nói cứng rắn.

"Anh đến đây làm gì?"

"Tôi nghĩ là cậu phải biết chứ? Tin tức sáng nay!" Ánh mắt anh dò xét, giọng nói chế giễu.

"Tôi đã xem rồi, thì sao? Liên quan gì đến tôi?"

"Anh định giả vờ? Tôi đã biết từ lâu Yến Nhi là do anh phái tới!" Anh nói giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa trong đó là sự tàn độc, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thoáng qua tập tài liệu trên bàn, nếu như không lầm thì đó là toàn bộ thông tin về dự án Mỹ Khánh.

"Thì ra anh đã biết từ lâu! Sao còn giữ cô ta lại?"

"Tôi là chưa muốn hạ màn sớm như vậy, tôi muốn xem hai người diễn đến khi nào!?"

Đằng Minh thoáng tia kinh ngạc, anh ta không ngờ kế hoạch bao lâu nay đều là nằm trong dự tính c*̉a anh, bao nhiêu công sức bao năm đổ bể trong tích tắc. Anh ta nhìn xuống tập tài liệu, liền nhớ đến một điều gì đó, hỏi:

"Vậy là dự án tòa cao ốc Mỹ Khánh anh đã biết?"

"Phải! Chắc anh không biết anh có tòa cao ốc Mỹ Khánh là tôi cố tình. Từ lâu tôi đã đặt máy nghe lén trong phòng Yến Nhi nên tất cả cuộc nói chuyện c*̉a hai người tôi đều nghe hết!"

"Tại sao anh lại nhường dự án đó cho tôi, anh là có kế hoạch gì?" Đằng Minh nghĩ mọi chuyện không đơn giản như vậy, chắc chắn có kế hoạch đằng sau nếu không một dự án lớn như vậy anh sẽ không ngu ngốc mà đi nhường cho kẻ thù.

"Thương hại!" Anh tuôn ra hai chữ tưởng như đơn giản như đủ để xé nát đi lòng tự trọng c*̉a người khác.

"Đáng chết! Tôi đây không cần anh thương hại!" Đằng Minh tức giận, tay anh quăng tập tài liệu xuống sàn. Đứng khỏi ghế đi lại đứng trước mặt anh, khuôn mặt đỏ bừng đối diện với anh.

"Tôi là biết anh đang cần dự án này, nếu may mắn thành công nó sẽ khiến công ty anh vững mạnh trở thành một trong những tập đoàn lớn mạnh nhất thế giới... Anh vì trả thù sẽ không dễ dàng mà bỏ qua, tôi là đang nể tình trước đây hai ta là bạn thân..." Lời nói anh còn chưa dứt thì Đằng Minh lại chen vào.

"Đừng nói những lời giả tạo khiến người khác buồn nôn nữa, tao đến bước đường này là tại ai!? Nếu không phải ba mày đuổi ba tao ra khỏi công ty, cướp đi công ty mà ông đã đóng góp công huyết thì ba tao sẽ không trắng tay, ông sẽ không đau buồn mà tự tử, mẹ tao c*̃ng sẽ không vì vậy mà đi theo!"

"Đó là do ba anh lén lút bán thông tin cho đối thủ, ba tôi vì muốn bảo vệ công ty nếu không công ty sớm đã bị phá sản!" Anh bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng nói có phần gắt gỏng.

"Nếu vậy mấy người cũng phải nể tình ba tao dù gì cũng đóng góp không ít cho công ty, tại sao lại tuyệt tình như vậy?"

"Ba tôi đã rất nhiều lần tha thứ cho ba anh nhưng ba anh càng được nước làm tới. Chỉ là những thông tin không quan trọng, chúng tôi còn bỏ qua nhưng lần đó là thông tin bảo mật có thể khiến công ty phá sản. Tất cả đều là ba anh tự chuốc lấy."

"Chết tiệt! Mày ăn nói cho cẩn thận đó!" Đằng Minh một tay nắm lấy cổ áo anh, tay kia giơ nắm đấm vươn tới nhưng anh kịp chặn lại. Anh dùng sức bóp chặt nắm đấm của anh ta, giọng nói bình tĩnh không có một chút tia sợ hãi.

"Anh không đủ sức đấu lại tôi đâu!"

"Tao không nghĩ mày tốt bụng đến vậy đâu! Chuyện kho vật liệu bị cháy là mày làm đúng không?" Đằng Minh hậm hực gằn từng chữ.

"Đúng là tôi làm!"

"Đúng như tao nghĩ. Tại sao mày làm như vậy thằng khốn? Mày có biết bao nhiêu tiền tao đổ vào đó không?"

"Vì anh dám tiếp cận Tư Linh... Ai dám đến gần cô ấy tôi sẽ diệt trừ hết! Tôi biết là anh không yêu cô ấy, anh chỉ muốn lợi dụng cô ấy nên tốt nhất hãy tránh xa nếu không tôi sẽ khiến công ty anh phá sản bất cứ lúc nào." Ánh mắt anh hung ác, tay hất tay Đằng Minh ra, điều chỉnh lại cổ áo bị nắm đến nhăn nhúm.

"Không! Mày sai rồi, tao yêu cô ấy!" Đằng Minh đứng tại chỗ, ánh mắt thoáng đậm nét buồn. Đến anh ta c*̃ng không biết bản thân đang muốn gì? Anh ta là yêu cô mất rồi!

Rầm!!!

Anh vừa nghe xong lời từ Đằng Minh, kinh ngạc rồi hóa thành tức giận. Tay anh nắm thành nắm đấm thẳng tới gương mặt đẹp trai mà đánh. Đằng Minh bị một lực tấn công, anh không kịp phòng thủ mà ngã nhào xuống sàn gỗ, khóe miệng chảy ra một chất lỏng màu đỏ, anh ta cảm giác liền đưa tay lau đi thứ chất lỏng đó.

"Nên nhớ Tư Linh là c*̉a tôi! Tôi cấm anh lại gần cô ấy!"

"Mày biết không? Lúc đầu tao định lợi dụng cô ấy, nhưng càng tiếp xúc tao càng cảm thấy cô ấy có một điểm gì đó thu hút tao, nhất là cái hôm cô ấy hôn tao. Lúc đó tao mới biết rằng tao yêu cô ấy!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...