Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 56

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xoảng!!!

Cô và ba đều hoảng hốt vội chạy vào bếp, thấy một mớ hỗn độn trước mắt, anh thì đang cúi người nhặt những mảnh sành bị vỡ vương vãi trên sàn nhà Khi thấy cô và ba chạy vào anh vội đứng dậy, vẻ mặt lúng túng nhìn hai người, tay đưa lên gãi đầu cười ngượng ngùng Cô bất động nhìn anh lại đưa mắt nhìn xuống dưới chân anh hỏi:

"Mẹ! Anh! Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu mà!" Anh giật mình làm rớt mảnh sành đang cầm trên tay, đưa hai tay vẫy vẫy trước mặt, lắc đầu, ngượng miệng nói

Tào phu nhân thì đứng một bên, khoanh tay ung dung nhìn tình cảnh phía trước, giọng nói có vẻ nghiêm túc nhưng thật ra là đang trêu chọc anh:

"Ừ không có gì đâu mọi người! Nó chỉ làm vỡ vài ba cái dĩa thôi!"

Làm vỡ sao?

"Anh có sao không?" Cô nghe mẹ nói xong, giờ mới chú ý đến vết cắt trên bàn tay phải của anh Cô bước lại gần, cầm tay phải anh săm soi vết thương thật kĩ

Vết cắt rất dài, dài gần hết bàn tay anh rồi! Nếu không sát trùng kĩ sẽ bị nhiễm trùng mất!

"Vết cắt hơi sâu, anh lại ngồi đây đi để em sát trùng vết thương!" Cô chỉ tay về chiếc ghế gần bàn ăn ý bảo anh ngồi đó, anh hiểu ý, mỉm cười gật đầu rồi ngoan ngoãn lại ghế ngồi

"Ông coi tụi nó lo cho nhau chưa kìa! Sao tui ganh tỵ quá, muốn quay lại thời còn trẻ ghê!" Tào phu nhân nhìn cô và anh, ánh mắt mang ý cười, đi lại chỗ Tào tiên sinh đang đứng khều tay ông một cái

"Ôi cái bà này, bình thường tôi chả lo cho bà sao? Lớn tuổi rồi ganh tỵ gì với mấy tụi nhỏ!" Tào tiên sinh hờn trách

Lát sau, cô từ trên lầu cầm một hộp sơ cứu đi vào bếp, lại gần chỗ anh ngồi, mở hộp sơ cứu ra lấy một ít bông và cồn sát trùng

"Anh để tay ra em chấm vào này, sẽ hơi rát đấy" Cô lấy cồn sát trùng thấm đẫm miếng bông y tế, sau đó dặm nhẹ vào vết thương của anh

Cô vừa dặm vừa nhìn sắc mặt anh, tay không dám làm nhanh vì sợ đụng mạnh vào vết thương Anh vẫn ngoan ngoãn ngồi im để cô sát trùng, miệng không hề kêu một tiếng đau, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn ngắm cô

Tiểu Khê của anh lúc tập trung nhìn cũng quyến rũ phết!!!

"Anh thấy rát không?" Bị anh nhìn chằm chằm như vậy cô có thấy một chút không tự nhiên, mặt đã ửng hồng vì ngượng ngùng vội quay sang một bên

"Anh không sao! Chút vết thương này nhằm nhò gì!" Anh nhìn cô ngượng ngùng mà đáng yêu muốn chết Vầy biểu sao anh không thương cho được chứ!

Bao năm anh hoạt động trong giới hắc đạo, tranh đấu cũng không phải là ít, vết tích trên người cũng nhiều vô số kể Nhiêu đây nhằm nhò gì với anh, anh chỉ lo cho cô Sau này lấy anh rồi sợ cô sẽ bị liên lụy vào oán thù giữa các bang phái, anh thì gặp thần chết nhiều rồi, còn cô chỉ là một cô bé thuần khiết chưa hiểu sự đời Anh sẽ bảo vệ cô thật tốt cho dù có hi sinh cả tính mạng

Cô băng bó xong vết thương, cất tất cả vào hộp sơ cứu, liếc mắt vẫn còn thấy anh nhìn cô Cô đưa tay phải đánh vào lồng ngực anh, giọng nói nhỏ:

"Em băng xong vết thương rồi, anh nhìn em hoài vậy?"

"Tại em đáng yêu quá đó!" Anh đưa tay trái véo vào cái má bầu bĩnh đã đỏ như trái cà chua của cô, giọng nói trêu chọc pha thêm một chút cưng chiều

"Anh! Ba mẹ em còn ở đây!" Cô đánh vào cái tay nghịch ngợm của anh, xấu hổ quay sang nhìn ba mẹ đang che miệng cười thút thít, giọng nói ngày càng nhỏ hơn

Tào tiên sinh và Tào phu nhân đứng nhìn cặp đôi trẻ đang mặn nồng, hai ông bà không nhịn được, vội đưa tay che miệng cười nhỏ tiếng Thấy cô vừa nhìn sang, Tào tiên sinh liền lấy lại dáng vẻ uy nghiêm, nói:

"Hừm Cậu bị thương rồi, để đống này giúp việc sẽ dọn, cậu ra ghế ngồi chơi với Tào Khê rồi ở lại ăn chung với chúng tôi luôn"

"Dạ Tào tiên sinh, Tào phu nhân! Con xin phép!" Anh xấu xa đưa tay khoác vai cô để cô dìu anh tới ghế sofa Cô thầm trách lườm anh một cái

"Em nhớ anh bị thương ở tay chứ có bị thương ở chân đâu?"

"A tay anh bị chảy nhiều máu quá giờ nó tê cả người luôn đi không được Em đỡ anh đi!" Anh dựa đầu vào vai cô, khuôn mặt tỏ ra đáng thương nhìn cô không chớp mắt

"Lần đầu nghe chảy máu tay mà chân không đi được đấy!"

"Thật mà, anh đi không nổi cần người nào đó đỡ mới đi được"

"Anh thật là" Cô cười Thật bó tay với anh luôn!

Anh và cô ngồi ở ghế sofa, hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ quên mất thời gian Còn Tào tiên sinh và Tào phu nhân thì đi lên lầu, ít ai biết hai người đó đang hâm nóng tình cảm ở trên phòng ý Tầm một tiếng sau thì giúp việc đến báo cơm đã nấu xong mời ba, mẹ, cô và anh vào ăn cơm

Trong bữa ăn, Tào tiên sinh nhìn anh trầm ngâm một hồi, ông lên tiếng:

"Hai đứa định chừng nào kết hôn?"

Phụt!!!

(Chap này anh Tiệp nhõng nhẽo với chị Khê quá nha)

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...