Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 39

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ta nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt chim ưng sắc bén Khí chất này so với lão đại của anh ta có thể nói là bằng nhau, thật khiến người khác khiếp sợ Anh ta cố đứng thẳng tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng chân lại run lẩy bẩy căn bản là đứng không nổi, trong lòng lại sợ hãi không ngừng Anh ta càng lùi ra sau, miệng hô to: "Tụi bây lên cho tao!"

A A A

Tiếng hét vang lên, khắp Win club người người chạy tán loạn, đám phục vụ sợ hãi núp sau bàn rượu, đám vũ công bịt tai nhắm mắt ôm người ngồi xổm dưới góc bàn

Đám thanh niên xăm trổ, mặt mày hung dữ, nhào về phía anh Bọn họ ỷ đông h*p yếu nhưng anh là ai? Nhiêu đây không nhằm nhò gì với anh Anh cười khiêu khích, dùng vài cước đá bay được vài tên, những tên còn lại anh dùng từng chai rượu đập liên tục vào người Đám xăm trổ người ôm đầu, người ôm bụng, người ôm chân quằn quại không ngừng, máu chảy khắp sàn nhà Anh ta nhìn xuống đất lại kinh ngạc nhìn anh, cơ thể đã run càng mãnh liệt hơn nhưng vẫn mạnh miệng hô to:

"Đám vô Vô dụng tụi bây! Đứng Đứng lên hết cho tao!" Đám xăm trổ thở hổn hển, đau đớn ôm vết thương, cố chống cơ thể ngồi dậy

"Quao Còn muốn tiếp tục?" Anh nhếch mép cười, khoanh tay dựa vào cột

Đám xăm trổ cố ổn định hơi thở tiếp tục nhào tới anh, lúc này một thanh niên trong đám còn cầm ghế đánh anh, anh nhanh như chớp né đòn Tay vung nắm đấm mạnh vào bụng anh ta, vết thương trước đó thêm cú đấm của anh khiến hắn hộc máu Hắn ta ngã quỵ xuống sàn, mấy tên còn lại nhìn hắn rồi ngước lên nhìn anh, cả đám nhào lên đánh một mình anh Anh lần lượt phản đòn, tên cầm đầu kia tức tối vì không thể làm gì được anh Anh ta lợi dụng thời cơ, rút trong thắt lưng ra một con dao găm, định đ//â//m sau lưng anh Khi con dao vừa được đưa lên không trung thì một bàn tay cứng cáp nắm chặt tay anh ta, bàn tay siết chặt khiến anh ta đau mà buông con dao ra

"A Là thằng chó nào?" Anh ta nhăn mặt quay ra sau

"Tao!" Hắc Tiệp ánh mắt sắc bén nhìn anh ta, tay càng siết chặt hơn

"A Mày là thằng nào? Mau mau buông tay tao ra!" Anh ta mếu máo, tay kia nắm bàn tay anh cố rút ra

Hừm Hắc Tiệp dùng lực mạnh hất tay anh ta ra khiến anh ta mất thăng bằng ngã nhào ra sàn

"Mày là ai? Dám làm càn ở địa bàn của tụi tao!" Tần Hạo đứng bên cạnh anh lên tiếng Theo sau bọn họ là hơn hai mươi đàn em cao to, mặc trên người nguyên vest đen

"Địa bàn? Đừng nói mày là" Anh ta run rẩy lùi ra sau

"Tao là Hắc Tiệp, lão đại thành phố này!"

Anh ta nghe đến đây, cơ thể đã run cầm cập nhưng lại không ngừng to mồm:

"Mày là lão đại thì sao? Mày biết tao là ai không Đừng Đừng có đụng đụng đến tao!"

"Nói! Mày là ai? Nếu không tao cho mày hết sản xuất!" Tạ Phong đánh gục hết đám xăm trổ kia, cả người làm biếng lại dựa vào cột Hắc Tiệp nghiêng đầu đưa tay ra hiệu cho đàn em đằng sau Một thanh niên cầm con dao găm tiến lại chĩa vào chỗ hiểm của anh ta

"A đừng đừng Tao Tao là Du Hãn - đàn em bang Cư Phong ở thành phố A!" Anh ta thấy phía dưới đang bị đe doạ, kinh ngạc, sợ hãi không dám động đậy, sợ động một cái không may trúng con dao là xong đời tổ tông

"Ha Bang Cư Phong trước nay chưa có thù oán gì với bang Phong Hắc nhỉ?" Tần Hạo bên cạnh lên tiếng Hắc Tiệp híp đôi mắt sắc bén, giọng ra lệnh cho đàn em

"Trói hắn lại!"

"Đừng Tha cho tôi tôi" Anh ta hoảng sợ bỏ chạy, hai tên áo đen chạy theo bắt kịp, giữ chặt hai tay anh ta Đám đàn em tuân lệnh, trói anh ta, lấy vải bịt miệng anh ta lại không để nói hết câu Anh ta cố vùng vẫy, họng phát ra tiếng: "Ưm Ưm"

"Các ngươi về nói lại với lão đại Cư Phong bang, muốn cứu tên này ngày mai tới thành phố S" Hắc Tiệp nhìn đám xăm trổ nằm quằn quại dưới đất, khắp cơ thể nhuốm đầy vết máu, nói Anh quay sang đám đàn em: "Nhốt dưới hầm! Còn nữa, dọn sạch sẽ chỗ này!"

"Tuân lệnh"

Hắc Tiệp và Tần Hạo di chuyển đến chỗ anh Tần Hạo đưa tay vỗ vỗ vai anh, lắc đầu:

"Thả cậu ra là có chuyện! Kiểu này phải nói con bé quản cậu chặt hơn!"

"Cậu không nói không ai nói cậu câm đâu!" Anh liếc ánh mắt giận dữ nhìn Tần Hạo, tay hất tay anh ra Hắc Tiệp hiểu ra, tiếp lời:

"Cậu với con bé lại xảy ra chuyện?"

"Tất cả là do tớ!" Ánh mắt anh thoang thoảng nỗi buồn cùng sự mất mát

Anh nhớ cô!

"Đừng nhắc nữa! Mệt rồi! Về thôi!" Anh bước đi trước Hắc Tiệp và Tần Hạo nhìn bóng lưng anh rời đi, hai người nhìn nhau lắc đầu

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...